Thứ Hai đúng lúc trời đổ mưa, nhiệt độ ở Tô Thành hạ xuống đột ngột, từng hạt mưa rơi tí tách xuống đất, tụ thành những vũng nước nhỏ.
Giữa những bóng vội vã né mưa, dáng vẻ một che ô chờ cổng trường của Tạ Liêm trông thật ngốc nghếch.
Thật Tạ Liêm cũng chắc hôm nay thể gặp Giang Chước Sương , dù thì vị thiếu gia đó dường như ghét ngoài ngày mưa.
Theo như những quan sát đây của , nếu trường hợp bắt buộc, Giang Chước Sương chắc chắn sẽ ở nhà chơi game.
Tạ Liêm rõ bản chẳng là trường hợp bắt buộc gì cả, nhưng vẫn che ô chờ lâu.
Mưa rơi lất phất, càng lúc càng ít qua .
Thầy dạy môn chuyên ngành của khoa nhiếp ảnh nghiêm khắc, nếu đến muộn sẽ trừ điểm chuyên cần, nhưng Tạ Liêm nghĩ nhiều, dứt khoát từ bỏ điểm thường nhật để ở chờ vị thiếu gia thất hẹn .
Cho đến khi xung quanh còn một ai, Tạ Liêm mới khẽ cúi đầu, xoay định bước toà giảng đường.
Chưa kịp mấy bước, bỗng thấy tiếng bước chân giẫm lên vũng nước phía , tiếp theo đó, khoác tay .
Vì mang theo ô, Giang Chước Sương chạy vội tới:
“Em đến nè, chào buổi sáng nhé, bạn trai…”
Tạ Liêm nghiêng ô về phía Giang Chước Sương, ướt một chút, phần đuôi tóc vẫn còn nhỏ nước.
Giang Chước Sương than thở vì đến muộn như , liệu đuổi khỏi lớp khi học ké .
“Chỉ cần làm ảnh hưởng đến khác, thầy của bọn vẫn cho phép học ké.”
Tạ Liêm đồng hồ: “Còn mười phút nữa là giáo viên sẽ nghỉ giữa giờ, lúc đó sẽ quá gây chú ý.”
Giang Chước Sương nhiệt tình: “Anh bạn nào trốn học ? Em thể giả làm đó, giúp điểm danh luôn.”
Tạ Liêm lấy khăn giấy từ trong áo , lau giọt nước đọng tóc Giang Chước Sương:
“Anh bạn.”
Giang Chước Sương khẽ ừ một tiếng:
“Đáng đời dùng 365 ngày một năm chỉ để theo dõi em, giờ thì tách biệt với xã hội loài nhỉ.”
Tạ Liêm vốn định bận tâm chuyện đó, nhưng Giang Chước Sương suy nghĩ lan man, nhanh chóng chuyển đề tài.
“Lát nữa nếu giáo viên gọi trả lời, thì thầm đáp án cho em nhé, để em trả lời.”
Tạ Liêm gật đầu đồng ý.
Hôm nay Giang Chước Sương mặc một chiếc hoodie màu vàng nhạt, khoác thêm áo khoác bomber trắng bên ngoài, trông giống hệt một chiếc bánh sữa hoàng kim nhân hoá.
Cậu đông tây một hồi, tuy Tạ Liêm ngoài mặt biểu hiện gì, nhưng trong lòng sớm sự đáng yêu của đ.á.n.h gục.
Ghế đá ngoài giảng đường đều mưa làm ướt.
Hai họ trông giống như cặp đôi bình thường nhất, cùng che một chiếc ô, lối nhỏ trò chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/my-nam-benh-yeu-van-nguoi-me-la-thieu-gia-gia/chuong-59.html.]
Đoạn đường dẫn đến giảng đường một lối tán cây, bên đường bồn cây dài, trồng vài loài hoa cỏ rõ tên.
Giang Chước Sương bước lên bồn cây, cao hơn Tạ Liêm một chút.
“Tạ Liêm, đầu tiên ngước em, cảm giác thế nào?”
Tạ Liêm đáp:
“Giống như thấy một cái mầm cây nhỏ đang lớn lên mạnh mẽ, rõ ràng ban đầu chỉ bé bằng lòng bàn tay.”
Câu rõ ràng khiến Giang Chước Sương vui vẻ.
lúc trời tạnh mưa, liền qua cầu rút ván, vui mà bảo cầm ô tránh xa .
Giang Chước Sương bước xiêu vẹo mép bồn cây, tập trung giữ thăng bằng, đến khi nhận thì đến cuối đường, và gặp một vấn đề nghiêm trọng.
Cậu những vũng nước xung quanh bao vây .
Công trình thoát nước của đại học S đúng là tệ quá thể, trách mở khoa kiến trúc, thật đáng ghét!
Giang Chước Sương ngẩng đầu, thấy Tạ Liêm cố nhịn mà đầu , rõ ràng sớm phát hiện đến ngõ cụt.
Giang Chước Sương nhăn mặt:
“Sao nhắc em?”
“Thấy em vui vẻ nên phá hỏng tâm trạng.” Tạ Liêm bước đến gần vị trí gần nhất với : “Nhảy qua , sẽ đỡ em.”
Giang Chước Sương ước chừng cách của vũng nước.
Cậu nghi ngờ Tạ Liêm định đỡ thật mà chỉ nhảy qua té ngã ê m.ô.n.g thôi.
Tạ Liêm cũng hiểu điều đó, nên chủ động bước vài bước, vũng nước nông làm ướt giày:
“Yên tâm, sẽ để em ngã .”
Giang Chước Sương giữ tâm lý “Nếu ngã thì sẽ lập tức chia tay”, đó lấy đà nhảy tới.
Gió lướt qua, làm áo khoác của phồng lên như bánh bao sữa trong lồng hấp.
Ngay đó, đôi tay mạnh mẽ của Tạ Liêm ôm chặt lấy, má đập vai , đau một chút.
Không do tâm lý , Tạ Liêm cảm thấy hôm nay Giang Chước Sương còn mang theo cả mùi thơm ngọt ngào như bánh nhân sữa .
Tửu Lâu Của Dạ
Vì đây chỉ là thời gian nghỉ giữa tiết nên chuông báo.
Mãi đến khi tiếng trò chuyện ồn ào từ tầng của giảng đường vọng xuống, cả hai mới giật nhận đến giờ nghỉ.
Trên tầng chú ý đến họ, tuy rõ là ai sân, nhưng đám vẫn ồn ào trêu chọc vài tiếng.
là tấm gương phản diện cho sinh viên đại học.
Chậc chậc, trốn học để yêu đương !