Tiêu Tạc Chi im lặng thật lâu, lẽ chính sự im lặng khiến Giang Chước Sương nhận điều gì đó.
“Được , thừa nhận, khi đến bệnh viện đúng là … ừm, thật sự thể làm chuyện đó , bác sĩ Tiêu?”
Tiêu Tạc Chi đáp:
“Không .”
Trên gương mặt Giang Chước Sương hiện chút thất vọng.
Tiêu Trác Chi ngập ngừng một lúc, giọng khô khốc bổ sung:
“… Có thể, nhưng điều độ.”
Vừa nãy đầu óc nhất thời tỉnh táo, dối bệnh nhân, vi phạm cả y đức, chỉ vì một câu vô thức. Đây là đầu tiên thất thố như .
Phần còn chỉ là những điều răn quen thuộc:
Không thức khuya, ăn cay, nóng, mặn, lạnh.
Giờ thêm một điều mới :
Không phóng túng quá mức.
Tuy Tiêu Tạc Chi định nghĩa “quá mức” là một năm một , nhưng hiểu rõ, nếu điều kiện quá nghiêm ngặt, vị thiếu gia chắc chắn sẽ xem lời dặn của bác sĩ như khí.
Anh còn kịp thêm mấy câu, Giang Chước Sương nữa.
“Được bác sĩ Tiêu, những câu sắp thuộc lòng luôn .”
Trước khi rời khỏi, Tiêu Tạc Chi gọi :
“Anh , hôm nay cùng ?”
Tửu Lâu Của Dạ
“Tôi bảo về , mấy ngày nay thức khuya, sợ lát nữa thấy kết quả kiểm tra bắt đầu lải nhải.”
Tiêu Tạc Chi cau mày, chút yên tâm:
“Cậu thật vô trách nhiệm, để một ở bệnh viện chứ?”
Giang Chước Sương hề ở một , ở góc ngoài chắc chắn ít vệ sĩ đang âm thầm bảo vệ .
Tiêu Tạc Chi :
“Tôi sẽ cùng làm kiểm tra.”
Giang Chước Sương định hỏi hôm nay bận , nhưng nghĩ , từ “bận” là điều cấm kỵ trong bệnh viện, bèn nuốt lời .
Trước khi rời khỏi bàn làm việc, Tiêu Tạc Chi như nhớ điều gì, lấy một thứ trong tủ đồ của .
“Cậu Giang, viện để quên một quyển sách trong phòng bệnh, giúp cất giữ .”
Là “Chiếc Khăn Voan” của Somerset Maugham. Vì giữ gìn cẩn thận, cả quyển sách trông vẫn như mới.
Lúc Giang Chước Sương xuất viện, cô y tá dọn phòng tìm thấy quyển sách trong ngăn tủ đầu giường, tình cờ Tiêu Tạc Chi thấy , thế nên mang “giữ hộ”.
Chỉ cần thấy quyển sách , liền nhớ đến gương mặt đổi theo từng tình tiết của Giang Chước Sương khi truyện cho .
Khi viện, hoạt động giải trí của Giang Chước Sương ít.
Vì phần lớn thời gian đều là giai đoạn hồi phục phẫu thuật, giường gần như thể cử động, đến cả sách cũng nhờ khác cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/my-nam-benh-yeu-van-nguoi-me-la-thieu-gia-gia/chuong-55.html.]
Ban đầu, tiểu thiếu gia phản đối chuyện , kiên quyết cho rằng lớn thế mà còn kể chuyện thì thật mất mặt.
Cho đến một gây mê làm phẫu thuật, tỉnh dậy, hệ thần kinh của vẫn còn t.h.u.ố.c mê ức chế, nhảm suốt nửa ngày.
Từ đó, buông bỏ, còn để ý đến chuyện “mất mặt” nữa, bởi vì thể diện cả đời của đều đ.á.n.h rơi hết trong ngày hôm .
Tiêu Tạc Chi hiển nhiên cũng nhớ chuyện đó, ánh mắt mang ý :
“Cậu còn nhớ ca phẫu thuật đầu tiên làm cho ?”
Giang Chước Sương lạnh tanh ngắt lời :
“Không nhớ, nhắc, nếu ngất cho xem.”
Cậu thật sự nhớ. Khi đó đang trong thời kỳ hồi tỉnh gây mê, não bộ cơ bản lưu giữ ký ức gì, là một cô y tá hoạt bát kể cho .
Cô kể vô cùng sinh động, miêu tả lúc đó đáng yêu cỡ nào, ôm lấy buông.
Y tá ý trêu chọc gì cả, nhưng Giang Chước Sương vẫn ủ rũ suốt cả ngày đó, mãi đến tối mới lấy tinh thần.
Nhắc đến lý do tâm trạng trở thì…
Tuy Giang Vũ với bà Tô Tầm Yến rằng Giang Chước Sương vui vẻ là vì bữa tối hôm đó cuối cùng cũng cần kiêng khem, ăn nào là vẹm xanh nấu vang trắng, cá hồi nướng, gan ngỗng sốt đào, khoai tây ngàn lớp, bánh soufflé phô mai...
Tóm , khi Giang Chước Sương đ.ấ.m cho một phát, vẫn chân thành sửa miệng:
“Là vì em trai ý chí kiên định nên mới vực dậy tinh thần.”
Tiêu Tạc Chi cố ý nhắc chuyện xưa.
“Lúc đó cứ tìm con mèo nhỏ của .”
Lúc đó trong phòng hồi tỉnh gây mê, một nhóm vây quanh Giang Chước Sương để quan sát tình hình. Tiểu thiếu gia từ từ mở mắt, gào cũng chẳng la hét.
Cuối cùng chờ đến khi mở miệng, câu đầu tiên là:
“Có ai thấy mèo con của ?”
Mọi , họ đúng là từng nuôi mèo, nhưng mất vì tuổi già từ lâu .
Giang Chước Sương duỗi tay , hiểu chuyện gì, ghé đầu gần liền chọc từng một.
Cậu như đang dựa cảm giác qua tay để xác định ai mới là con mèo thất lạc của .
Cuối cùng, dĩ nhiên chọn ai.
Cậu liền sang Tiêu Tạc Chi đang bên cạnh.
Tiêu Tạc Chi đang ghi chép: “...?”
Dưới ánh mắt lên án của , cũng cúi xuống, đưa mặt đến tay tiểu thiếu gia.
Giang Chước Sương khi vẫn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, sờ soạng, nắn nắn, chọc chọc.
Trong phòng hồi tỉnh lúc chỉ hai bọn họ, bệnh nhân khác.
Bị ánh mắt cảm xúc của Tiêu Tạc Chi lướt qua, những đang hóng chuyện xung quanh liền lập tức tản như chim bay thú chạy.
Sau khi đóng cửa , trong phòng chỉ còn hai họ.
Chuyện xảy đó chỉ Tiêu Tạc Chi mới .