Mỹ Nam Bệnh Yếu Vạn Người Mê Là Thiếu Gia Giả - Chương 48
Cập nhật lúc: 2026-04-24 11:36:51
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Liêm nào thám t.ử gì, theo dõi khác bao nhiêu năm như , thể phát hiện?
Sau khi Tô Tầm Yến bố trí vệ sĩ bên cạnh Giang Chước Sương, sớm nhắc nhở : “Thiếu gia, đang theo dõi .”
vị thiếu gia phóng túng chẳng mấy bận tâm.
“Đợi ý định tiếp cận bắt cũng muộn.”
hai năm, ba năm trôi qua…
Người đó chỉ như cái bóng âm thầm.
Sau , Giang Chước Sương cũng chẳng còn để tâm đến đó nữa.
Cho đến một , cùng Kaspar luyện đàn trong phòng đàn của học viện.
Hoàng hôn buông xuống, ánh mặt trời thật , tuổi mười bảy, đúng lúc hormone dâng tràn.
Kaspar mặt đỏ ửng, cúi đến gần , mà thì tựa cửa sổ, tuy biểu hiện gì, nhưng cũng tránh né.
Đằng cây ngô đồng ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng động.
Hai theo phản xạ sang, chỉ thấy một vạt áo đen lướt qua, Giang Chước Sương khẽ nhướng mày.
Rời khỏi phòng đàn, Giang Chước Sương cố ý vòng chỗ đó thử.
Chỉ lá khô giẫm nát mới chứng minh , nơi đó từng lâu.
Vào ngày lễ trưởng thành, lúc đầu Giang Chước Sương thật sự tưởng đó là Kaspar, nhưng khi nhận là Tạ Liêm, cũng để tâm.
Hai đều thú vị mà. Dù là ai, đều thích.
Quay hiện tại, Tạ Liêm ngây .
Giang Chước Sương vỗ mặt : “Cậu dám để , chắc chỉ vì lý do nhỉ? Dẫn tham quan bên trong ?”
Tạ Liêm cuối cùng cũng lấy hồn vía: “Thật thì cũng chẳng gì… chỉ là vài kỷ niệm thôi.”
Ngoài bếp và nhà vệ sinh, căn hộ là một phòng ngủ một phòng khách, nhưng vì Tạ Liêm cải tạo nhà bếp thành kho chứa đồ, nên miễn cưỡng tính là hai phòng ngủ một phòng khách.
Giang Chước Sương chợt nhớ một chuyện quan trọng: “Không bếp , cà chua và khoai tây mua làm đây?”
Tạ Liêm vội vàng : “Khoai tây thể đem trồng, lát nữa xuống mua túi đường trắng, cắt cà chua trộn đường.”
Giang Chước Sương miễn cưỡng chấp nhận phương án .
Ít nhất cũng lãng phí công mua rau mang về.
Sau khi bước phòng ngủ chính, Giang Chước Sương lập tức hóa thành “bé tò mò”, loanh quanh khắp nơi.
Trong phòng giường, chỉ là những tủ đựng sắp xếp gọn gàng.
Giang Chước Sương chằm chằm một thứ trong tủ, rơi trầm tư.
Tạ Liêm bước hỏi: “Sao ?”
“Tạ Liêm.” Giang Chước Sương mặt đầy suy nghĩ: “Thật mấy năm nay, vì yêu sinh hận, bắt đầu ghét ?”
Tạ Liêm sắc mặt căng thẳng: “Sao thể?”
Giang Chước Sương chỉ con búp bê xí trong tủ: “Vậy con búp bê bùa ngải trông giống là đây?”
Tạ Liêm mặt cảm xúc: “... Xin vì làm búp bê quá, nhưng thật sự nó búp bê bùa ngải.”
Tuy những con búp bê đó trông , nhưng thể rằng quần áo của chúng đều là bản của trang phục Giang Chước Sương mặc trong từng buổi hòa nhạc.
Bỏ qua vẻ ngoài đáng sợ của nó thì chúng vẫn tâm.
… , thể bỏ qua .
Tạ Liêm bắt ép xuống lầu, đào đất trong chậu để trồng khoai tây.
Trước khi , ngập ngừng như điều gì nhưng dám.
Dù hai chỉ trao đổi tên trong vòng một tháng, nhưng Tạ Liêm đơn phương theo dõi đối phương bao năm.
Thiếu gia giai đoạn nổi loạn kéo dài hơn khác, càng dặn dò thì càng kích thích sự tò mò của .
Sự thật chứng minh, Tạ Liêm đúng là quá hiểu Giang Chước Sương.
Vừa đóng cửa xong, liền bắt đầu đập chỗ , gõ chỗ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/my-nam-benh-yeu-van-nguoi-me-la-thieu-gia-gia/chuong-48.html.]
Cuối cùng kéo khóa con búp bê bùa ngải... , búp bê bông , tìm thấy vài tờ giấy nhỏ nhét bên trong, nét chữ trông khá quen.
Giang Chước Sương hồi tưởng , dường như là hoạt động nhỏ trong buổi hòa nhạc đầu tiên của .
Khi đó gần đến lễ Giáng Sinh, khí lễ hội thật tuyệt.
Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, ở phòng triển lãm, tự tay lời chúc cho từng khán giả đến tham dự.
Bởi khi đó danh tiếng gì nên đến hòa nhạc cũng nhiều, phần lớn là khách qua đường tò mò đến xem.
Giang Chước Sương nhớ rõ, nhiều khi nhận mẩu giấy đó, bao xa tìm chỗ vứt .
Mấy mẩu giấy mà Tạ Liêm đang cầm lẽ chính là nhặt từ đất lúc đó.
Mở liên tiếp vài tờ: “Chúc bạn mỗi ngày đều vui vẻ.”
Những lời sáo rỗng khiến Giang Chước Sương lập tức mất hứng.
Lúc thì qua loa, giờ cũng thấy nhàm chán.
Cho đến khi mở đến mấy tờ cuối, mới chút khác biệt.
Một từ giấy Tạ Liêm tô đen, cuối cùng chỉ còn vài từ rời rạc, miễn cưỡng ghép thành câu:
Tửu Lâu Của Dạ
“Frost■and■■Love■”
“■Become■a■family■■”
Mở đến tờ cuối cùng.
Trên đó chỉ còn một từ duy nhất:
“Forever.” (Mãi mãi)
Ai sẽ cùng ai trở thành gia đình mãi mãi đây?
Chỉ nghĩ đến cảnh Tạ Liêm giống như một con ch.ó hoang đuổi khỏi nhà, chạy quanh cổng nhà hát để nhặt từng mẩu giấy bay lung tung, Giang Chước Sương liền nhịn mà bật .
Giống hệt như một chú ch.ó nhỏ đuổi , “gâu gâu gâu” tha đống rác nhỏ về cho chủ nhân.
Giang Chước Sương lục trong ngăn kéo tìm giấy bút, động não một chút, liền nghĩ một chuỗi lời lẽ hoa mỹ đường mật.
Ngay đó, gấp tờ “thư tình” thành hình vuông nhỏ, nhét con búp bê bông nhất trong đám.
Giang Chước Sương chợt thấy mong chờ, đến lúc Tạ Liêm phát hiện lá thư tình giả , chắc chắn sẽ phản ứng thú vị lắm.
Trong lúc đặt giấy bút chỗ cũ, Giang Chước Sương phát hiện một chiếc USB màu đen nhám trong ngăn kéo.
Không suy nghĩ quá 1 giây, cắm máy tính.
Trên màn hình hiện một thư mục, bên trong chỉ vài đoạn video, đều là mấy video phỏng vấn tải từ mạng xã hội về.
Chủ đề đại khái hỏi về lý do bắt đầu học nhạc, quá trình khó khăn gì , những câu hỏi cũ mèm.
Còn , 99% là học thuộc , 1% là ứng biến tại chỗ.
Không Giang Chước Sương quá câu nệ, mà vì đó “cà khịa” hai phóng viên, nên để chút hình tượng tiêu cực nơi công chúng.
Trên diễn đàn, mấy bài bóc phốt nổi lên như nấm mưa, suýt chút nữa khiến Cố Tu Dương tức đến sắp về chầu trời.
Một tình cờ ngang qua, Giang Chước Sương còn thấy đổi biệt danh của thành “Cây rút tiền tà ác”.
Woa, thật là quá đáng.
Thế là cũng đổi thành:
[zzzCố Tu Dương (đồ chó)]
Giang Chước Sương thắc mắc: “Tải mấy cái về làm gì chứ?”
Bây giờ mạng bản HD phục chế , mấy video trong USB thì mờ đến mức nhòe nhoẹt.
Cho đến khi kéo đến cuối video, màn hình bất ngờ chuyển sang màu đen, nhưng vẫn còn âm thanh sột soạt, Giang Chước Sương nhướng mày.
Một lát , loa máy tính phát âm thanh, là giọng của chính Giang Chước Sương, ghép từ các đoạn khác .
Bởi vì là cắt ghép nên giật giật, méo tiếng, giả nhưng rõ ràng.
“Tôi, yêu, .”
Sao sống t.h.ả.m hại đến thế, dựa tình cảm giả tạo để vượt qua từng mùa xuân năm qua năm khác.