Editor: Trang Thảo.
Tôi tên là Tống Dị. Chữ “Dị” trong quái dị.
Cơ thể là đàn ông, cũng chẳng là phụ nữ. Đây là một dạng tồn tại dị dạng. Vì thế, mới sinh lâu, cha ruột vứt bỏ bên cạnh thùng rác. Chính viện trưởng viện mồ côi nhặt về, làm hộ khẩu với giới tính nam.
Từ đó, vệ sinh nam, đương nhiên luôn né tránh . Tôi cứ thế lớn lên, đến hết cấp hai thì viện trưởng qua đời, viện mồ côi cũng đóng cửa. Tôi buộc bỏ học, bắt đầu kiếm tiền nuôi sống bản .
Bí mật về cơ thể, luôn cố gắng che giấu. Ngay cả khi ngủ cũng dám cởi quần. vẫn lúc sơ suất để lộ. Ở tầng lớp đáy xã hội, loại ác ý nào cũng thể xảy . Tôi chỉ còn cách hung dữ cầm d.a.o phản kháng, dùng ghế đập nát đầu những kẻ đó.
Mãi đến khi trưởng thành, rời khỏi thị trấn nhỏ , đến công trường ở thành phố lớn làm việc. Thu nhập khá hơn, ai quen . Ngoại trừ tên ông chủ công trường biến thái , cuộc sống của thực sự khá thoải mái.
Chỉ là cha ruột, khi kiếm tiền, đột nhiên xuất hiện, liên tục đòi tiền, là để phụng dưỡng tuổi già. Chính vì những nhạt nhẽo và đáng ghét đó mà nảy sinh ý định mượn giống. Tôi một thực sự ở bên .
đáng lẽ nên chọn khác để tính kế, chứ động loại đại gia như Chu Kiêu đúng là tự chuốc lấy rắc rối. Xui xẻo thật sự.
Lúc , hành lang bệnh viện vệ sĩ dọn sạch, chỉ còn và Chu Kiêu. Tôi ôm bụng, vội vàng cam đoan: “Anh Kiêu, yên tâm, đứa bé em tự nuôi, tuyệt đối làm phiền đến .”
Chu Kiêu liếc , nghiến răng: “Mang theo con tiếp tục bỏ trốn ? Tống Dị, tuyệt đối để con sống với một kẻ lừa đảo.”
Trang Thảo
Kết quả xét nghiệm dung nạp đường khá , chỉ là suy dinh dưỡng. Chu Kiêu trò chuyện với bác sĩ lâu, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, sắc mặt trầm mặc, lạnh lẽo.
Sau đó, trực tiếp nhét một chiếc siêu xe trông phần quen mắt. Hóa chính là một trong những chiếc xe bám theo chiếc xe khách giá rẻ lúc nãy.
C.h.ế.t tiệt. Hóa phát hiện từ lâu, mà còn tự đắc. Đang thầm c.h.ử.i trong lòng thì vách ngăn cách âm phía kéo lên, chỉ còn và Chu Kiêu ở hàng ghế .
Hắn bình thản : “Ngồi đây.”
Tôi ngơ ngác: “Chẳng em đang đây ? Còn nữa?”
“Cậu xem?”
“...”
Đại ca, thật sự . Cảnh tượng , ngoài cái ghế m.ô.n.g thì chỉ còn đúng một chỗ thể . Đó là đùi của Chu Kiêu.
Mà chỗ đó từng hổ nhiều . Thế là sắc mặt , dịch lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/muon-giong-xong-toi-lien-chay-tron/chuong-6-than-the-di-biet.html.]
Ai chà, cảm giác quen thuộc thật. Ở tư thế , tầm mắt cao hơn một chút. Cảm giác làm chủ về, sự hoảng loạn trong lòng cũng vơi phần nào.
Tôi cà lơ phất phơ hỏi: “Chu tổng, thế ?”
Chu Kiêu đáp, trực tiếp đặt tay lên cái bụng nhô lên của . Không khí lúc chút ấm áp. Lông mày động thì ngay đó, cổ bóp lấy, giống hệt cách từng bóp cổ .
Vị thế đảo ngược, trong lòng lập tức dậy sóng. Giữa hèn nhát và tức giận, chọn hèn nhát trong tức giận.
“Anh Kiêu... khụ khụ... chuyện gì thì từ từ , động tay động chân như .”
Chu Kiêu áp sát, trầm giọng hỏi: “Lúc cứu , thật sự chỉ là một đứa con?”
“... .”
“Tống Dị, còn nguyên nhân nào khác ?”
Tôi chớp mắt: “Không .”
Sắc mặt Chu Kiêu dần lạnh . Hắn buông tay, lạnh lùng lệnh: “Cởi quần .”
“?” Tôi nhắc nhở: “Đại ca, em đang mang thai. Muốn phá t.h.a.i thì xin hãy đến bệnh viện chính quy.”
“Tôi thèm quản sống c.h.ế.t của chắc? Nhanh lên!”
Hắn dừng một chút, bực bội bổ sung: “Bác sĩ sáu tháng là thể làm .”
? Thế thì yên tâm .
Tôi l.i.ế.m môi, những rung động âm thầm trong thời kỳ m.a.n.g t.h.a.i lặng lẽ khơi dậy. Phía chiếc siêu xe, khí trở nên căng thẳng đến cực điểm.
Chiếc siêu xe tiến một khu biệt thự xa hoa. Khi dìu xuống xe, đứa nhỏ thì , nhưng gần như rã rời.
Tôi lôi cả tám đời tổ tông của Chu Kiêu hỏi thăm một lượt. , thèm giả vờ nữa, ngả bài luôn. Tôi trưng bộ mặt “ thật sự nhẫn nhịn lâu lắm ”, dùng giọng khản đặc như vịt đực mà khiêu khích : “Chu Kiêu, đúng là coi là công cụ mượn giống, nhưng đó đối xử với cũng tệ ! Cứu , cho ăn uống, còn kiếm tiền mua t.h.u.ố.c chữa bệnh cho !”
“Anh đúng là hạng lấy oán trả ơn! Có bản lĩnh thì phế bỏ luôn !”
“Một xác hai mạng!”
“Tới đây, phế bỏ ! Dù làm đàn ông thì làm đàn bà cũng chẳng !”