Mượn Giống Xong Tôi Liền Chạy Trốn - Chương 5: Sự thật về cái bụng bầu

Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:14:44
Lượt xem: 257

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Tôi ngơ ngác mở mắt. Chỉ thấy ở cuối hành lang khoa sản một nhóm mặc vest đen tới, mà vặn chạm mắt với gương mặt điển trai u ám như nam quỷ của giữa đám đông đó. Gương mặt quen thuộc đến c.h.ế.t , rõ ràng là cái tên Chu Kiêu mà hổ đè suốt hơn một tháng trời.

 

C.h.ế.t tiệt. Con ngươi co rụt , trong lòng cuộn trào sóng gió, vội vàng ôm bụng cúi đầu xuống. Tóc che hơn nửa khuôn mặt, run cầm cập. Qua dư quang, thấy Chu Kiêu đôi giày da đế mỏng từng bước tiến gần, khựng mặt .

 

“Tống Dị, nghĩ xem nên c.h.ế.t thế nào ?”

 

Tôi giả vờ như thấy gọi , cúi đầu mân mê mấy đầu ngón tay.

 

"Giả câm ?"

 

Chu Kiêu bất ngờ bóp lấy cằm , nâng đầu lên. Bốn mắt . Sau khi hồi phục thị lực, đôi mắt đen thẫm của lạnh lẽo, ẩn chứa cơn thịnh nộ khiến run rẩy cả chân. Chỉ là trong cơn giận dữ đó, dường như còn thấp thoáng chút vui sướng khi tìm món đồ mất.

 

Trong lòng căng thẳng, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ vô tội và sợ hãi, nặn giọng : "Cái gì cơ? Có nhận nhầm ? Xin hãy buông ."

 

Nói , tìm cách gỡ tay , nhưng tay Chu Kiêu cứng như thép nguội, tài nào lay chuyển .

 

Hắn lạnh: "Nhận nhầm ?"

 

"Tống Dị, nghĩ lúc đó mắt thấy gì thì sẽ trông như thế nào ? Tìm một tấm ảnh của đối với là việc cực kỳ dễ dàng."

 

C.h.ế.t tiệt. Tôi quên mất. Loại đại gia như điều tra ảnh của ai chẳng . Hồi phục thị lực xong chỉ cần qua là ngay bộ dạng thế nào.

 

Tôi chột , nhưng vẫn cố cãi: "Tôi cũng chỉ là gương mặt đại thôi mà. Anh còn làm thế báo cảnh sát vì bắt nạt phụ nữ đấy. Anh nhận nhầm thật , gọi là Tống Dị gì hết."

 

Tôi gào lên. lúc , bác sĩ thấy động tĩnh liền từ phòng khám chạy , mở miệng gọi: "Tống Dị, chuyện gì !"

 

...

 

Vẻ mặt cứng đờ, đó tuyệt vọng nhắm mắt .

 

Trời ơi. Vốn dĩ còn thể lừa cho qua chuyện, nhưng tiếng gọi của khiến xong đời thật .

 

Chu Kiêu buông tay đang bóp cằm , thẳng dậy, khẽ nhướng mày.

 

"Bây giờ thừa nhận thì đảm bảo sẽ làm gì ."

Trang Thảo

 

"Nếu thừa nhận, đợi đến ngày mai điều tra ngọn ngành, sẽ phế bỏ thật đấy."

 

!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/muon-giong-xong-toi-lien-chay-tron/chuong-5-su-that-ve-cai-bung-bau.html.]

Tôi lập tức nặn nụ nịnh nọt, quỳ xuống vô cùng linh hoạt, còn ân cần giơ tay phủi lớp bụi hề tồn tại bộ âu phục của .

 

"Anh, Kiêu mến, mắt của chuẩn thật đấy. Vừa em chỉ đùa với chút thôi mà."

 

Không hèn. Mà hiện tại thật sự sợ. Sợ Chu Kiêu trong lúc nóng giận sẽ phế bỏ thật.

 

thì việc nhặt về, coi như công cụ, âm thầm mượn giống của , chuyện đúng là đáng ăn đòn. Nếu kẻ nào dám tính kế như , nhất định sẽ khiến kẻ đó hối hận vì sinh đời.

 

Tôi xin tha xin , đồng thời lén lút kéo vạt áo che . kịp nữa . Chu Kiêu rũ mắt cái bụng nhô cao cách nào giấu nổi của , lạnh hỏi: "Tống Dị, trong bụng là giống của thằng nào?"

 

"Anh Kiêu, ? Em là đàn ông, mà m.a.n.g t.h.a.i . Đây là do em ăn nhiều quá thôi."

 

Tôi vẫn cứng miệng, nhất quyết thừa nhận. Chu Kiêu nhướng mày: "Ăn nhiều mà đến khoa phụ sản ?"

 

"Đó là sở thích đặc biệt của em."

 

"Thế ? Vậy cái que thử t.h.a.i trong phòng trọ của là của ai?"

 

Hắn lục soát ổ ch.ó của thật . Lúc còn đang cứng họng, Chu Kiêu khẽ nheo mắt: "Còn nữa, Tống Dị, rằng trong lúc m.a.n.g t.h.a.i vẫn thể làm xét nghiệm ADN ?"

 

...

 

C.h.ế.t tiệt. Còn thể chơi kiểu đó nữa ? Một đứa học hết cấp hai như làm những chuyện cao siêu như .

 

Tôi bướng bỉnh cãi: "Làm thì làm, cũng chẳng sợ. Dù cũng của , ... ..."

 

Hết cách . Tôi gì nữa. Một kẻ bề như Chu Kiêu tìm tới tận đây, những chuyện khác cũng sẽ hết thôi. Tôi ủ rũ cúi đầu.

 

"Được Chu Kiêu, đứa bé là của ."

 

Chu Kiêu ngẩn . Dù sớm đoán câu trả lời, nhưng khi chính miệng xác nhận, vẫn khỏi sững sờ.

 

"Cậu cứu , giả làm phụ nữ, chỉ là để sinh một đứa con thôi ?"

 

"Thì gien của mà. Sinh con để dưỡng già cho em chắc chắn cũng tệ, ít nhất cũng trai như ."

 

Tôi thuận thế nịnh thêm một câu. Chu Kiêu hít sâu, giấu nổi sự tức giận: "Tôi thật sự cảm ơn coi trọng."

 

"Khách khí , ." Tôi liên tục làm lành.

 

Chu Kiêu chằm chằm , ánh mắt phức tạp và u ám, hỏi vấn đề vẫn luôn tồn tại giữa chúng : "Tống Dị, rốt cuộc là nam nữ?"

 

Đến nước thì bí mật cũng phanh phui hết , giấu cũng nữa. Tôi mặt , ngượng ngùng đáp: "Chắc cũng đoán em là song tính đúng ?"

Loading...