Editor: Trang Thảo.
Tôi thầm thở phào, chớp mắt vài cái dùng giọng nũng nịu, phần uất ức: “Ừm, đấy, công trường là nơi rồng rắn lẫn lộn. Một đứa con gái như em làm ở đó sợ lắm. Vì an nên em chỉ thuê phòng riêng mà còn cắt tóc ngắn giả làm con trai, nếu thì bắt nạt từ lâu .”
“Em thể đổi công việc khác.”
“Em mới học hết cấp hai, ngoài việc dọn gạch ở công trường thì còn làm gì nữa. Thôi chuyện nữa, làm việc chính .”
Tôi lười giải thích thêm, vội vàng cởi quần áo. Trong vài giây lớp áo che khuất tầm , để ý thấy Chu Kiêu khẽ nheo mắt, ánh đầy hoài nghi.
Ngày hôm , chống lưng bước xuống giường. Gọi đồ ăn sáng cho Chu Kiêu vẫn còn đang ngủ xong, mang theo cái bụng đói đến công trường.
Một ngày dài dọn gạch, uốn thép, vác xi măng khiến mệt đến mức mồ hôi đầm đìa, như rã rời.
vội về khu trọ mà ghé qua bệnh viện một chuyến. Bác sĩ đưa cho t.h.u.ố.c làm tan m.á.u bầm cho Chu Kiêu : “Ca phẫu thuật của trai tiến hành sớm. Máu bầm gây mù thể kéo dài mãi .”
Tôi vuốt mồ hôi trán, dáng vẻ lơ đễnh: “Chi phí phẫu thuật tận 30 vạn, đắt quá bác sĩ ơi. Ông thể giảm chút nào ?”
Bác sĩ cố nhịn mới mắng . Tôi hì hì, cầm t.h.u.ố.c rời .
Ra khỏi bệnh viện, xổm bên lề đường kiểm tra dư trong điện thoại. Vừa tròn 30 vạn. Đó là tiền tích cóp từng chút một từ khi bắt đầu lăn lộn ngoài xã hội lúc còn thiếu niên. Tôi từng làm đủ việc, từ bảo vệ, thợ cắt tóc cho đến nhặt rác. 30 vạn là bộ gia sản, còn định dùng tiền để nuôi con . Không thể đến lúc m.a.n.g t.h.a.i vẫn vác xi măng dọn gạch .
Bảo dùng tiền đó để chữa mắt cho một “công cụ mượn giống” thì trừ khi Tống Dị là thằng ngốc. Tôi xoa mặt, mang dáng vẻ bất cần đời về phòng trọ.
Về đến nơi thì trời tối. Vừa nhà chiêu đãi một “bữa tiệc thị giác”. Chu Kiêu tắm xong, đang để trần nửa tìm quần áo trong chiếc tủ cũ. Bờ vai rộng, tấm lưng vững với những đường cơ bắp săn chắc vô cùng mắt.
Tôi ở cửa lặng lẽ . Lúc mới đến, một bước vấp một , mà chỉ vài ngày thể tìm đồ chính xác. Đến hôm nay, còn quen căn phòng hơn cả .
Trang Thảo
Chậc.
“Ai đó?” Chu Kiêu đột ngột đầu. Đôi mắt vô thần nhưng sắc mặt vô cùng cảnh giác và lạnh lẽo. Cơ bắp căng cứng như một con sói đầu đàn. Đó là áp lực chỉ những kẻ thường ở vị trí cao mới .
Cái tên công cụ , rốt cuộc phận gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/muon-giong-xong-toi-lien-chay-tron/chuong-2-nghi-ngo-nay-sinh.html.]
Tôi nặn giọng nũng nịu .
“Là em đây. Sao hôm nay tắm sớm thế? Có ?”
“Ra ngoài hít thở khí, trong phòng hôi quá.”
Tôi ngượng ngùng sờ mũi, vội vàng ném đôi tất thối quên giặt ngoài cửa sổ. Chu Kiêu hỏi: “Còn em, em về muộn thế?”
Tôi bực dọc đáp: “Chẳng bệnh viện lấy t.h.u.ố.c cho . Em cho , lọ Mannitol tận mười đồng một lọ đấy, tối nay ít nhất nộp thuế ba để báo đáp em mới .”
“Được thôi.”
Chu Kiêu , thậm chí còn khẽ . Tôi mà ngẩn cả .
...
Có lẽ nhờ mấy lọ Mannitol mà tối nay khiến hài lòng. Kết thúc xong, định tự tắm, nhưng hai chân bủn rủn như sợi bún, trực tiếp ngã xuống đất. Chu Kiêu dù mù nhưng phản ứng nhanh, một tay đỡ .
Không khéo làm , cánh tay vặn siết đúng n.g.ự.c . Tôi còn kịp phản ứng thì Chu Kiêu phía u ám hỏi: “Tống Dị, n.g.ự.c em giống đàn ông thế ?”
Tôi lập tức đẩy tay , bật dậy, giọng chột đến mức suýt giữ nổi: “Người n.g.ự.c phẳng thì ?”
Chu Kiêu trầm mặc.
Lúc lòng vẫn còn sợ hãi, vội vàng uy h.i.ế.p : “Sau còn dám tùy tiện chạm , vi phạm lệnh cấm là đuổi thật đấy. Đừng mà ăn vạ giường nữa, xuống đất mà .”
Chu Kiêu bình thản dậy mặc quần, xuống tấm đệm đất, tựa như câu hỏi chỉ là thuận miệng. Tôi đanh mặt, vội vàng phòng vệ sinh.
Tên Chu Kiêu nhạy bén quá mức. Chỉ một chút bất thường thôi cũng khiến sinh nghi. Đáng sợ thật.
Cũng may, một buổi tối một tuần đó, đạt như ý nguyện. Nhìn hai vạch que thử thai, kích động đến mức tay chân run rẩy, mắt mũi cay xè.
Cuối cùng cũng sắp nối dõi .
Nếu m.a.n.g t.h.a.i thì chắc chắn thể tiếp tục làm ở công trường nữa. Ngày mai từ chức để lấy tiền công. Tiện tay giấu que thử t.h.a.i một góc trong phòng tắm, mang tâm trạng hân hoan trở giường.