Mượn Giống Xong Tôi Liền Chạy Trốn - Chương 10: Kết thúc + Ngoại truyện

Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:53:34
Lượt xem: 206

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

“Vừa vặn bù trừ cho , tuyệt phối.”

 

Hắn đưa cánh tay , liền tự nhiên gối đầu lên đó.

 

“Chẳng thích phụ nữ ?”

 

“Anh thế bao giờ?”

 

“Ơ, hình như . Vậy thích đàn ông ?”

 

“Cũng thích. Anh thích kiểu như em, thô lỗ nhưng mất sự lương thiện, hám sắc nhưng cũng ngây thơ, thậm chí còn chút phong trần phố thị.”

Trang Thảo

 

Tôi đỏ mặt mắng: “Đồ biến thái.”

 

Chu Kiêu đắp chăn cẩn thận cho , ôm lấy cái bụng bầu: “Biến thái thì , em thích ?”

 

Ánh mắt đảo liên hồi: “Em thích lúc nào?”

 

“Nói .” Chu Kiêu đáp. Trong từng cử chỉ của , đều thấy sự yêu thích.

 

Ví dụ như nhường đồ ăn cho còn chịu đói, ví dụ như bỏ tiền chữa bệnh cho . Đối với một “công cụ” thì cần làm đến mức đó, chỉ đối với thích mới thể hào phóng trả giá như .

 

Tôi hừ một tiếng, phủ nhận, rúc sâu lòng : “Cái tên , lúc mắt mù mà còn thấy ?”

 

“Mắt mù chứ tâm .”

 

...

 

Không lâu , và Chu Kiêu nước ngoài kết hôn. Ngày nhóc con chào đời, Chu Kiêu luôn túc trực bên cạnh. Từ đây, “quái vật” như một gia đình, một thực sự để tựa .

 

Ngoại Truyện - Góc Nhìn Của Chu Kiêu:

 

Đám thuộc hạ nóng lòng như lửa đốt đến tìm tại khu nhà trọ. Tôi rũ mắt, xua tay: “Không vội, các cứ ở đây đợi một với .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/muon-giong-xong-toi-lien-chay-tron/chuong-10-ket-thuc-ngoai-truyen.html.]

“Đợi ai ạ?”

 

“Người nhặt về, Tống Dị.”

 

Tôi cưới em . Dù em luôn tỏ vẻ cà lơ phất phơ, nhưng , sẽ nuông chiều em .

 

Tên thuộc hạ hỏi: “Ông chủ, ngài ban thưởng cho Tống bụng ?”

 

...

 

Tôi khựng . Cậu? Cậu gì cơ?

 

“Cậu gì, Tống? Cậu là đàn ông?”

 

Tên thuộc hạ cung kính đáp: “ ạ. Sau khi ngài ở đây, lập tức điều tra rõ cứu ngài. Tống Dị, giới tính nam, học hết cấp hai, lớn lên ở viện mồ côi, hiện là một tên lưu manh làm việc ở công trường.”

 

Trong lòng dậy sóng dữ dội, đầu óc ong ong, lỗ tai xuất hiện tiếng ù. Đàn ông? Sao thể là đàn ông ? Cảm giác mỗi đêm đó, là thứ một đàn ông nên .

 

Tống Dị bí mật. Bảo tóc em ngắn, bảo n.g.ự.c em phẳng, bảo em cho chạm . dù thế nào nữa, em lừa . Tôi nghiến răng nghiến lợi, lời giận dỗi: “Bắt lấy , đích phế bỏ .”

 

Miệng , nhưng thực chất bắt đầu lo lắng cho em .

 

Ba ngày , cấp báo cho tin Tống Dị định dùng 30 vạn chữa mắt cho , cùng với quá khứ cha ruột vứt bỏ của em . Tôi tấm ảnh giấy tờ của em , khàn giọng : “Tiếp tục tìm . Cậu thông minh, nhưng đối đãi với bản , cứ tìm ở khu ổ chuột của các thành phố khác xem.”

 

Sáu tháng , nghi ngờ thấy em ở khu ổ chuột của một thành phố nhỏ lân cận. Rất nhanh đó, cấp báo rằng Tống Dị đúng là đang ở đó. Gạt bỏ cuộc họp, vội vã lao đến.

 

“Cậu hiện đang làm gì?”

 

Vẻ mặt tên thuộc hạ kỳ lạ: “Chu tổng, Tống đang ở khoa sản. Hình như... m.a.n.g t.h.a.i .”

 

Bước chân khựng . Tôi về phía Tống Dị đang uống nước đường bên ngoài phòng khám. Tóc em dài , che phần cằm. Trông em hẳn giống một cô gái, mà ngược một vẻ độc đáo.

 

Mang thai. Đứa trẻ em mang chính là con của .

 

bao nhiêu tức giận cam lòng, lúc đều hóa thành một tiếng thở dài bất lực.

 

Cái đồ lừa đảo ...

Loading...