MUỐN ĂN KHÔNG? - Chương 12: Sủi Cảo Rau Tề
Cập nhật lúc: 2025-12-01 06:32:03
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm thức dậy, Hứa Khê Nguyên qua cửa sổ thấy mấy hộ kinh doanh lầu dán câu đối xuân, ngẩn hai giây, lúc mới sực nhớ , sắp đến Tết .
Cái tết đoàn viên giờ chẳng liên quan gì mấy đến , khi bố ly hôn đều nhanh chóng tái hôn, bên nào cũng giống như thừa ăn nhờ ở đậu, lên đại học dứt khoát bao giờ về nữa.
Tự nấu sủi cảo, tự làm cơm tất niên, tự đón giao thừa.
Cũng mà.
Chỉ là khi nhà nhà đèn đuốc sáng trưng, tiếng pháo chúc mừng vang lên tứ phía, cũng khó tránh khỏi chút cô đơn.
mà... Hứa Khê Nguyên bỗng nhiên nhớ điều gì, nghi hoặc nhướng mày, khóa học của Kỳ Dục kết thúc từ lâu mà, Kỳ Dục về nhà ăn Tết ?
Không từ bao giờ, dường như dần quen với cuộc sống bầu bạn cùng Kỳ Dục thế .
Mặc dù bao nhiêu năm nay đều một , nhưng giờ khắc nghĩ đến việc Kỳ Dục sắp ... Hứa Khê Nguyên mím môi, vẻ mặt thất vọng, chút nỡ.
Bữa sáng ăn bánh sừng bò bơ kèm cà phê nóng, mùi thơm nồng đậm tràn ngập cả phòng ăn.
Hứa Khê Nguyên bưng cốc, ngón tay mân mê qua thành cốc ấm áp, do dự vài phút vẫn Kỳ Dục đối diện, khẽ nhắc nhở:
"Sắp đến Tết đấy."
"Ừm, đúng ."
Người đối diện gật đầu, qua,
"Có cần mua ít hoa giấy dán cửa sổ, câu đối gì ? Lát nữa ăn xong chúng cùng chọn nhé."
"... Không ."
Hứa Khê Nguyên bất lực: “Ý hỏi là... bao giờ về nhà?"
Tay bưng cốc của Kỳ Dục khựng , trả lời câu hỏi của Hứa Khê Nguyên, mà hỏi ngược : "Thế còn ? Tiểu Khê."
Ý trong mắt giảm, cũng đợi Hứa Khê Nguyên trả lời: “Tiểu Khê, em bao giờ về phụ thuộc đấy."
"Em ở bên cạnh , bao giờ về nhà thì em mới ."
Hứa Khê Nguyên ngẩn : “ mà ..."
Cậu đang do dự thế nào về việc về nhà, nhưng Kỳ Dục như định gì, bổ sung:
"Nếu về, thì chúng cùng đón Tết ở đây ."
Vẽ tranh bao nhiêu năm, Kỳ Dục dù EQ thấp, nhưng khả năng quan sát vẫn online.
Quen Tiểu Khê mấy tháng nay, thể nhận thấy Tiểu Khê tránh né những chủ đề về gia đình, hơn nữa cũng từng thấy Tiểu Khê liên lạc với nhà.
Cho nên đại khái cũng đoán Tiểu Khê quan hệ với gia đình.
Hơn nữa... nhớ rõ, lúc mới quen Tiểu Khê từng với , bản sợ bóng tối, cũng ghét ở một .
Lúc đó sẽ ở bên cạnh Tiểu Khê.
Mặc dù là lời nhất thời bốc đồng, nhưng ý niệm hề phai nhạt theo thời gian, ngược giống như sự yêu thích của dành cho Tiểu Khê, bất tri bất giác ngày càng mãnh liệt.
Một đối diện với thích, cũng giống như gặp thỏi nam châm hút lấy , tâm trạng gần tách đó là thể kìm nén .
Kỳ Dục nghĩ, hy vọng thể ở bên cạnh Tiểu Khê, thực cũng chẳng việc gì nhất định cần hai mới thành .
Cái gọi là "bầu bạn", chỉ Tiểu Khê thể yên tâm ngủ trưa, lúc lạnh ôm, lúc nấu cơm vụng về phụ giúp mà thôi.
Cho nên gần như chẳng suy nghĩ gì đưa quyết định , đó thông báo với bố ở nhà. Bố về nhà ăn Tết còn thắc mắc, hỏi thêm vài câu, Kỳ Dục cũng chẳng nghĩ đến việc tìm cớ, thẳng thắn : "Đang theo đuổi , theo đuổi sang năm hai cùng về nhà."
"Em ở bên cạnh ."
Cho nên Hứa Khê Nguyên, vẻ mặt nghiêm túc: “Em em sẽ luôn ở bên cạnh mà, Tiểu Khê."
Cà phê nóng trong cốc nguội bớt, nhưng hương thơm giảm, bầu khí ám keo sơn hun đúc. Sự ung dung của Hứa Khê Nguyên mặt Kỳ Dục lúc tan vỡ , hóa thành ráng đỏ xóa mãi , lan tràn bên tai má, một mảng nóng bừng.
"Vậy ..."
Cậu bưng cốc uống liền mấy ngụm, che giấu sự vui sướng cảm động và bối rối lộn xộn của , rõ ràng bỏ đường, nhưng ngọt.
Sau khi chuyện cùng đón Tết chốt , các công việc chuẩn cho năm mới cũng đưa lịch trình.
Tiểu Khê quá lâu nghiêm túc chuẩn đón Tết, cho nên bây giờ tích cực vô cùng, hưng phấn như đứa trẻ, chủ động giơ tay yêu cầu dán câu đối và hoa giấy cửa sổ trong nhà.
lẽ do mấy năm dậy thì là lúc bố cãi dữ dội nhất, dinh dưỡng theo kịp, giờ chỉ cao mét bảy mấy, dán hoa cửa sổ còn bê cái ghế đẩu nhỏ trong nhà .
Sợ ngã, Kỳ Dục yên tâm, xách cái ghế sang một bên: “Để em."
Tiểu Khê hoa dán cửa sổ: “ dán."
"Em ."
Kỳ Dục nhịn , đây rõ ràng cảm thấy là , thậm chí còn luôn bạn bè lạnh lùng. gặp Tiểu Khê, khóe miệng cong lên hiếm khi hạ xuống .
Cậu thấy Tiểu Khê là kìm vui vẻ.
Như dỗ trẻ con, : "Để dán, ý em là em thể bế lên, vững hơn ghế đẩu nhiều, thử ?"
Mấy tấm hoa giấy mỏng manh cuối cùng vẫn hai cùng dán lên, nhà cửa dọn dẹp xong cũng đỏ rực khí tết.
Tiểu Khê tỏ vẻ hài lòng, đó xắn tay áo chuẩn tiến hành tiết mục quan trọng nhất của ngày Tết - Gói sủi cảo.
Nhân sủi cảo chuẩn là thịt lợn rau tề, cả hai đều thích ăn. Rau tề tươi thái nhỏ, vắt khô nước để riêng. Thịt lợn ba phần mỡ bảy phần nạc cho máy xay, trong tiếng vù vù xay thành thịt băm. Hoa hồi, lá nguyệt quế, hạt tiêu và gừng lát cùng thả chảo dầu nóng, mùi hương liệu qua nhiệt độ bốc , tràn ngập cả phòng.
Vớt bã hương liệu chiên , phần dầu còn để nguội thêm muối và bột tiêu gia vị, trộn đều cùng thịt băm và rau tề thái sợi, chính là một phần nhân sủi cảo thơm nức mũi khiến thèm thuồng.
Mấy bước Kỳ Dục giúp , chỉ thể chịu trách nhiệm xắn tay áo đeo tạp dề cho Tiểu Khê. Cho nên đợi đến lúc bắt đầu gói thật sự, cực kỳ tích cực chủ động yêu cầu phân công, cùng Tiểu Khê gói sủi cảo.
Vỏ bột cán xong giữa dày rìa mỏng, dẻo dai vặn, Hứa Khê Nguyên cầm một cái đặt trong lòng bàn tay, múc một muỗng nhân lớn, nắn một cái bóp một cái, là thành một chiếc sủi cảo trắng trắng béo béo.
Cậu hiệu cho Kỳ Dục xem, tỉ mỉ dạy: "Phải nắn thế , ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/muon-an-khong/chuong-12-sui-cao-rau-te.html.]
Kỳ Dục vẻ học sinh ngoan, nghiêm túc gật đầu, đó nặn một cái sủi cảo xí.
Xiêu xiêu vẹo vẹo, nhân còn lòi ngoài.
Tiểu Khê: "..."
Cậu chút bất lực lưng Kỳ Dục, bắt đầu dạy gói sủi cảo kiểu cầm tay chỉ việc, ngón tay thon dài ấn lên tay Kỳ Dục, nghiêm túc bảo nắn chỗ nào.
Gần quá, Kỳ Dục thậm chí thể cảm nhận ngọn tóc Tiểu Khê khẽ cọ cổ .
Tâm ý động, gói một cái sủi cảo xí.
Cậu chớp mắt vô tội đáng thương: "Tiểu Khê dạy em nữa ."
Học sinh thiên tư kém cỏi, may mà thầy giáo Tiểu Khê vui lòng dạy, nắm tay hết đến khác.
Cả hai đều vui vẻ tận hưởng.
Kỳ Dục kiểm soát để nặn sủi cảo trông vẻ như đang tiến bộ từ từ, đối với dân mỹ thuật mà , điêu khắc và gốm sứ đều là môn tự chọn, độ linh hoạt ngón tay của họ cao, thể ngay cả gói sủi cảo cũng học chứ?
Chỉ là dính lấy vợ yêu Tiểu Khê thêm chút nữa thôi.
Sủi cảo gói xong thả nồi nước sôi, từng cái từng cái lăn lộn lên xuống trong đám bọt khí sùng sục. Tiểu Khê lấy muôi khuấy nhẹ, thấy gần , vớt hai đĩa đặt lên bàn.
Sủi cảo bốc nóng trắng xóa để nguội một chút, thể thấy lớp vỏ mỏng trở nên bán trong suốt, lộ màu xanh tươi non bên trong, bao bọc lấy nhân thịt thơm ngon.
Cắn một miếng, đầu tiên là nước canh đậm đà tươi ngon nóng hổi tràn khoang miệng, tiếp đó là nếm thịt lợn rau tề thơm mà ngấy, hương rau và hương thịt hòa quyện, vỏ bánh cũng dẻo dai miệng.
Ăn chỉ cảm thấy hương thơm lưu nơi kẽ răng, tươi ngon mọng nước.
Hai đối diện bên bàn ăn sủi cảo, thành phố Tân năm nay cấm pháo hoa pháo nổ, lục tục vang lên tiếng pháo, còn xen lẫn tiếng đùa của trẻ con, vẻ náo nhiệt.
Trên bàn ăn còn đặt một chai rượu.
Đương nhiên Kỳ Dục uống, là Tiểu Khê hứng chí cao, nhất định uống hai ngụm.
Rượu lạnh trôi cổ họng liền trở nên nóng rực, tí tách tí tách, dường như chảy dày, mà nhỏ trong tim.
Hứa Khê Nguyên say, chỉ chếnh choáng thôi, lượng cồn điều chỉnh tâm trạng và trạng thái của con đến một mức độ cực kỳ vi diệu.
Cứ như đang sấp đám mây mềm mại, chân là vực sâu vạn trượng cũng sợ, còn kiễng chân hái trăng.
Cậu chống cằm Kỳ Dục, thầm nghĩ, cùng đón Tết thật , bên cạnh là Kỳ Dục càng .
Nếu năm cũng thể cùng đón Tết thì mấy.
Cậu nghĩ , nhưng miệng, đối diện lên tiếng .
Kỳ Dục , vẻ mặt căng thẳng, nhưng nghiêm túc:
"Nguyện vọng năm mới là, hy vọng năm cũng thể cùng đón Tết với Tiểu Khê."
"Hoặc là, hy vọng thể luôn ở bên cạnh Tiểu Khê."
Tim Hứa Khê Nguyên đập mạnh một cái, ngã khỏi đám mây, là mặt trăng hái tự động rơi xuống bên cạnh .
Cậu dậy, đầu choáng, đến bên cạnh Kỳ Dục, kết quả cẩn thận ngã nhào lòng Kỳ Dục.
Cái ôm khiến tim đập nhanh hơn bất cứ nào đây, bởi vì bọn họ mắt , đều thể thấy những thứ chực trào .
Là keo dính, là ám , là ngọt ngào.
Còn dính còn ngọt hơn gấp trăm mật ong, mứt quả, sốt socola.
Tiểu Khê ấn vai Kỳ Dục, một chân quỳ gối lên ghế, làm thế cao hơn Kỳ Dục đang một chút, cụp mắt từ cao xuống, vẻ mặt nghiêm túc đáng yêu.
Dưới tác dụng của cồn, gò má ửng hồng, đôi mắt cũng long lanh ánh nước, chằm chằm Kỳ Dục hỏi:
"... Muốn ăn ?"
Câu hỏi đầu đuôi thế khiến Kỳ Dục ngẩn , tưởng Tiểu Khê say , còn đang hỏi ăn sủi cảo .
Cậu gật đầu dỗ trẻ con, ngoan ngoãn đáp: "Muốn ăn."
Sau đó Hứa Khê Nguyên hôn .
Khoảnh khắc môi răng chạm , vặn là giờ.
Năm cũ qua , năm mới bắt đầu, pháo hoa rực rỡ sáng ngời từng đóa từng đóa thi nổ tung bầu trời đêm, những mảnh vụn vàng kim rơi xuống tan biến.
Tiếng pháo hoa pháo nổ liên tiếp xuyên qua lớp kính, nhưng bằng tiếng tim đập trong gian nhỏ bé vang vọng bên tai.
Kỳ Dục chỉ ngẩn lúc đầu, ngay đó phản ứng nhanh, như sợ Hứa Khê Nguyên đổi ý, một tay ôm eo Tiểu Khê, tay ấn gáy, làm sâu thêm nụ hôn đêm giao thừa .
Cả hai đều kinh nghiệm gì, non nớt lỗ mãng, va vấp lung tung, nhưng chẳng ai nghĩ đến việc buông .
Thời gian lúc trở nên vô nghĩa, thế giới dường như đóng băng trong đêm rực rỡ ăn mừng .
Kỳ Dục nghĩ nhiều, lôi mười mấy bức thư tình sửa sửa cho Tiểu Khê xem.
Muốn cho Tiểu Khê thích đến nhường nào ngay giây phút nụ hôn kết thúc.
Muốn hy vọng đều thể mãi mãi, mãi mãi cùng đón giao thừa.
...
cuối cùng đôi mắt xinh ướt át của Tiểu Khê, những lời sắp xếp đều quên sạch sành sanh, hồi lâu mới một câu:
"Tiểu Khê, em thích lắm, thể ngày nào cũng ăn cơm cùng ?"
Ba bữa một ngày, gia vị nhất là yêu thương bầu bạn.
Từ đây, bát canh nóng hổi ngày đông, đĩa hoa quả mát lạnh ngày hè, bốn mùa luân chuyển phiên, vì yêu , nên mỗi món ngon cùng chia sẻ đều trở nên ý nghĩa phi thường.
...