Mười năm xa cách - 1

Cập nhật lúc: 2025-02-16 12:49:08
Lượt xem: 248

MƯỜI NĂM XA CÁCH [FULL]

 

Tác giả: 盐渍玫

Nguồn: Zhihu

Raw: Deĩng

Edit: Nhân Trí

 

----

 

Bạn trai nằm vùng mười năm, yêu con gái của ông trùm xã hội đen. Nhiệm vụ kết thúc và anh ta đưa cô gái đó về nhà.

 

Anh ta cho phép cho cô ta vào nhà tân hôn của chúng tôi, ném nhẫn cưới của chúng tôi đi.

 

Tôi phát điên thì Tạ Kỳ Niên lại quát tôi: "Manh Manh thật đáng thương, em không thấy vậy sao!"

 

Tôi không muốn làm kẻ xấu nữa nên chọn cách buông tay.

 

Nhưng hốc mắt Tạ Kỳ Niên lại đỏ lên: "Em không cần anh nữa sao?”

 

1

 

Nhiệm vụ nằm vùng mười năm của Tạ Kỳ Niên đã kết thúc, Đội trưởng Trương đích thân gọi điện thoại cho tôi, nói rằng Tạ Kỳ Niên đang làm thủ tục giao nhận, cấp trên dự định cho anh ta nghỉ phép dài hạn, để anh ta có thể nghỉ ngơi.

 

“Trường An, những năm này thật sự là khổ cho cháu. Hãy tận dụng thời gian này để ra ngoài vui chơi với Kỳ Niên. Hãy thư giãn và đừng suốt ngày buồn bực ở nhà."

 

Tôi vuốt ve chiếc nhẫn trên tay, miễn cưỡng nở nụ cười.

 

Đội trưởng Trương đã quên, năm Tạ Kỳ Niên rời đi tôi đã hai mươi, đã sớm không phải là cô gái nhỏ bám đùi chú ấy đòi kẹo ăn nữa.

 

Từ hai mươi tuổi đến ba mươi tuổi, đã gần mười năm tôi không gặp Tạ Kỳ Niên.

 

Tôi hơi lo lắng, luôn cảm thấy lớp trang điểm hôm nay của mình chưa đủ hoàn hảo.

 

Lấy ra gương soi, đêm qua ngủ không ngon, quầng thâm mắt của tôi có vẻ to hơn, có nhiều nếp nhăn nhỏ ở khóe mắt hơn, màu son môi của tôi cũng hơi đậm...

 

Tôi cố gắng mỉm cười, chỉ là đã lâu không cười, nụ cười thế nào cũng trông thật giả tạo.

 

Tôi hoảng hốt lấy khăn ướt ra, tự hỏi liệu có tốt hơn không nếu lau đi rồi tô lại.

 

Cánh cửa trước mặt tôi đột nhiên mở ra, một bóng người cao lớn, chân dài bước ra.

 

Lần đầu tiên nhìn thấy Tạ Kỳ Niên, cơ thể tôi cứng đờ không kiểm soát được, sau lưng tê dại, đầu tôi ong ong.

 

Tôi gắt gao nhìn chằm chằm người đàn ông trước mắt, sợ một giây sau sẽ sợ rằng mình sẽ mất kiểm soát và bật khóc.

 

Tạ Kỳ Niêncó vẻ đen đi rất nhiều, cũng gầy đi rất nhiều, khóe mắt còn có thêm một vết sẹo dữ tợn.

 

"Tạ... Kỳ Niên..." Tôi gần như không nói rõ tên anh ta.

 

Nhưng dường như Tạ Kỳ Niên không để ý tới tôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/muoi-nam-xa-cach/1.html.]

“Tránh ra!”

 

Như thể nghĩ rằng tôi đang cản đường, Tạ Kỳ Niên vốn bình tĩnh lại thô lỗ đẩy tôi một cái.

 

Anh ta nhanh chóng lướt qua tôi, chạy thẳng về phía bên kia.

 

Tôi ổn định thân hình, theo bản năng đi theo bước chân Tạ Kỳ Niên.

 

Đội trưởng Trương ở bên cạnh cười ha ha: "Trường An, cháu đừng tức giận, tên nhóc thúi này mới vừa hoàn thành nhiệm vụ, vẫn chưa trở lại bình thường, đối với mọi người đều là thái độ côn đồ..."

 

Một giây sau, lời nói của Đội trưởng Trương nghẹn ngào trong cổ họng.

 

Trong phòng chờ, Tạ Kỳ Niên đang ôm một cô gái cả người run rẩy, nhỏ giọng trấn an, sự tức giận trên mặt tiêu tan thay vào đó là sự dịu dàng hiếm thấy.

 

Không hiểu sao, trái tim tôi như bị hòn đá nặng ngàn cân rơi thẳng xuống.

 

2

 

Đội trưởng Trương cúp điện thoại, vẻ mặt đồng tình đi về phía tôi.

 

Chú ấy nói, cô gái kia tên là An Manh, là con gái của thủ lĩnh trong băng đảng nằm vùng của Tạ Kỳ Niên. Cha của An Manh vô cùng cưng chiều cô ta, tuổi còn nhỏ đã được đưa ra nước ngoài, An Manh hoàn toàn không biết gì về việc cha mình làm, thậm chí đến cuối cùng, Tạ Kỳ Niên có thể thành công xóa bỏ băng nhóm tội phạm sau đó chạy thoát cũng nhờ có An Manh.

 

Nhưng An Manh cũng bị kích thích, thỉnh thoảng sẽ phát bệnh.

 

Hiện tại An Manh đối với cảnh sát mà nói tựa như một củ khoai lang phỏng tay, giữ cũng giữ không được, mà ném cũng ném không xong.

 

“Kỳ Niên, cậu ta... chủ động gánh vác trách nhiệm chăm sóc An Manh.”

 

Tôi không biết mình đã về nhà bằng cách nào.

 

Trên tường còn treo hai biểu ngữ do chính tay tôi làm:

 

"Hoan nghênh đồng chí Kỳ Niên về nhà!"

 

"Tạ Kỳ Niên, anh đã sẵn sàng thực hiện lời hứa mười năm trước chưa?"

 

Tôi che mặt và nước mắt từ từ chảy ra qua kẽ tay.

 

Tôi lại nhớ tới chạng vạng hôm đó, tôi cùng Tạ Kỳ Niên cãi nhau không được tự nhiên, anh ta tới dỗ dành tôi: "Trường An, anh vừa mới tốt nghiệp, không có mấy người quen biết anh, hơn nữa, chú Lý c.h.ế.t ở trên tay bọn họ, vì em, anh cũng không thể không đi.”

 

Tôi khóc như một con thỏ mắt đỏ, tôi biết, tôi không ngăn được anh ta, tựa như lúc trước tôi cũng không thể ngăn được cha tôi.

 

Đầu ngón tay bỗng dưng lạnh ngắt, tôi cúi đầu, Tạ Kỳ Niên đang đeo chiếc nhẫn kia vào tay tôi: "Anh tự tay làm, thích không? Trường An, chờ anh trở về, chúng ta sẽ kết hôn được không?”

 

Tôi nghiêng đầu nhìn anh ta một hồi lâu, nhẹ nhàng hôn lên.

 

Tạ Kỳ Niên mỉm cười và hôn lại.

 

Khóa mật mã ở cửa đột nhiên vang lên. Sau khi vang lên nhiều lần cửa lớn cũng mở ra.

 

🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺

Tạ Kỳ Niên kéo vali đi vào.

Loading...