Editor: Trang Thảo.
“A Nghiên?”
Lâm Sơ khẽ gọi .
Ta sực tỉnh, vội tiến lên đỡ lấy : “Ngươi thấy thế nào? Bị thương ở ? Đan d.ư.ợ.c ? Người ...”
“Ta .” Huynh nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Hắn thật sự .”
Đi . Kẻ tự xưng là bản thể của thật sự rời .
còn tâm trí để nghĩ thêm. Vết thương của Lâm Sơ cần xử lý, cung điện đổ nát cần trùng tu, t.ử phong cần trấn an. Ta bận đến sứt đầu mẻ trán, mãi đến tận đêm khuya mới lúc xuống thở một .
Vết thương của Lâm Sơ băng bó cẩn thận. Lúc đang tựa chiếc sập gụ mới chuyển tới, lặng lẽ cửa sổ. Ánh trăng chiếu rõ gương mặt . Những vết m.á.u và bụi bặm gột rửa sạch sẽ, trở về dáng vẻ thanh lãnh, sạch sẽ như . Chỉ ánh mắt dường như chất chứa thêm điều gì đó, giống như mệt mỏi, giống như một nỗi tâm sự khó .
“Ngươi đang nghĩ gì ?” Ta hỏi.
Huynh đầu . Đôi mắt ánh trăng giống như hai viên hắc ngọc ngâm trong nước.
“Ta đang nghĩ về câu cuối cùng của .”
Lâm Sơ dừng một chút.
“A Nghiên, ngươi cảm thấy giống như đang...”
“Đang thử thách chúng ?” Ta tiếp lời.
Huynh gật đầu.
Ta cũng cảm thấy như . Từ đầu đến cuối, nọ từng thật sự sát chiêu. Hắn giống như đang diễn một vở kịch, một cuộc khảo nghiệm dành cho và Lâm Sơ. tại chứ? Điều thì gì đáng để khảo nghiệm?
“Đừng nghĩ nữa.” Ta bước tới xuống bên cạnh : “Dù cũng , ngươi cũng bình an vô sự. Như là đủ.”
Lâm Sơ trầm mặc. Một lát , đột nhiên hỏi.
“A Nghiên, nếu một ngày buộc trở về cơ thể , ngươi sẽ làm gì?”
“Sẽ ngày đó .” Ta cứng giọng : “Ta sẽ để chuyện đó xảy .”
“Nếu như thể tránh khỏi thì ?”
“Vậy sẽ tìm .” Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Một thì hai , hai thì mười . Cho đến khi trả ngươi cho mới thôi.”
Trang Thảo
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/muoi-lam-lan-chet-cua-thanh-mai-truc-ma/chuong-8-tu-rat-lau-truoc-day-ta-da-biet-roi.html.]
Lâm Sơ . Trong mắt dường như thứ gì đó tan vỡ, thứ gì đó ngưng kết. Cuối cùng, mỉm , một nụ vô cùng ôn nhu.
“Đồ ngốc.” Huynh nắm ngược tay : “Hắn là bậc đại năng, ngươi làm thể đ.á.n.h thắng .”
“Vì ngươi, xứng đáng.”
Khi câu thốt , cả hai chúng đều sững .
Quá trực diện. Trực diện đến mức phá vỡ sự cân bằng ngầm tồn tại bấy lâu. Tay Lâm Sơ khẽ run lên, nhưng hề buông . Huynh , cảm xúc trong đôi mắt cuộn trào mãnh liệt. Những thứ từng đè nén, từng cố tình làm cho mờ nhạt, giờ khắc cuối cùng cũng trồi lên mặt nước.
“A Nghiên...” Huynh khẽ gọi: “Ngươi ...”
Ta . Ta đương nhiên .
Từ khi nào nhỉ?
Có lẽ là từ ngược đầu tiên, khi thấy c.h.ế.t trong lòng . Hoặc lẽ còn sớm hơn. Sớm từ những ngày cùng tu luyện, từ những thám hiểm bí cảnh, từ mỗi dịu dàng mỉm với .
Chỉ là dám thừa nhận.
Bởi vì là bằng hữu của , là của . Bởi vì thứ tình cảm quá nồng cháy, quá khác thường.
bây giờ, ranh giới đều phá vỡ. Bị những sinh tử, từng hồi kiếp nạn, và cả sự xuất hiện của kẻ .
“Ta .” Giọng run rẩy: “Còn ngươi? Ngươi ?”
Lâm Sơ trả lời.
Huynh chỉ cúi gần và hôn .
Một nụ hôn nhẹ, chỉ khẽ chạm khóe môi lập tức tách . như cũng đủ để thế giới của đảo lộn .
“Ta cũng .” Huynh ở cách gần. Hơi thở phả lên gò má : “Từ lâu đây, .”
Ngoài cửa sổ, hoa Ngọc Linh lay động trong gió đêm. Ánh trăng sáng, sáng đến mức thể rõ bóng hình của đối phương trong mắt .
Vào khoảnh khắc , thứ đều còn quan trọng.
Quan trọng nhất chính là mắt. Người mà liều mạng để giữ .
Lâm Sơ vuốt ve gương mặt , đột nhiên nở một nụ dịu dàng.
“Suýt nữa thì quên , thật sự cảm ơn ngươi nhé, vị cứu tinh của .”
“Tất nhiên .” Ta hưởng thụ lời khen : “Ta chính là đại hùng của ngươi mà.”