Mười Lăm Lần Chết Của Thanh Mai Trúc Mã - Chương 11: Phiên ngoại - Góc nhìn của Lâm Sơ

Cập nhật lúc: 2026-03-05 06:56:19
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Những ngày tháng đó dường như trở như , nhưng gì đó khác. Chúng cùng tu luyện, cùng ăn cơm. Vào những lúc đêm khuya tĩnh lặng, vai kề vai mái nhà ngắm trời.

 

Sau đó là hôn môi.

 

Từ sự cẩn trọng, thử dò dẫm ban đầu, cuối cùng biến thành một nụ hôn triền miên.

 

“Lâm Sơ...” Hắn thở dốc gọi tên : “Ngươi là thật sự, đúng ?”

 

Trang Thảo

“Cái gì cơ?”

 

“Không ảo giác của , cũng do cấm thuật phản phệ.” Hắn khẽ vuốt ve gương mặt : “Ngươi đang thực sự ở đây, đúng chứ?”

 

Ta nắm lấy tay , áp lồng n.g.ự.c . Nhịp tim vững vàng và mạnh mẽ.

 

“Là thật.” Ta .

 

Hắn , nhưng nụ kèm với những giọt nước mắt lăn dài.

 

“Vậy là ... .”

 

Hắn ôm chặt lấy , như thể chỉ cần nới lỏng tay , sẽ tan biến mất.

 

Thế nhưng bóng ma bao giờ thực sự tan biến. Người nọ tuy rời , nhưng ấn ký vẫn còn đó. Những mảnh ký ức thình lình ập đến vẫn còn đó. Thậm chí một khi đang luyện công, suýt chút nữa tẩu hỏa nhập ma. Là A Nghiên kịp thời phát hiện, dùng linh lực của giúp khai thông kinh mạch. Còn bản vì tiêu hao quá độ mà ngất .

 

Ta canh giữ bên suốt một đêm chợp mắt. Đến lúc hừng đông, đưa một quyết định.

 

Ta tìm .

 

Ta cho A Nghiên sự thật. Sau khi tỉnh , chỉ bảo ngoài dạo một chút.

 

“Được thôi.” Ánh mắt sáng lên: “Ta cùng ngươi.”

 

“Ta một .”

 

Hắn ngẩn , ánh mắt tối sầm trong chốc lát.

 

“... Bao lâu?”

 

“Ta . Có lẽ vài ngày.”

 

Hắn gì, chỉ thật lâu. Lâu đến mức tưởng rằng sắp nổi giận. đột nhiên mỉm .

 

“Đi . Nhớ về đấy.”

 

“Ta sẽ về.”

 

“Nhất định về.” Hắn túm lấy tay áo : “Lâm Sơ, ngươi hứa với , nhất định về.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/muoi-lam-lan-chet-cua-thanh-mai-truc-ma/chuong-11-phien-ngoai-goc-nhin-cua-lam-so.html.]

Ta sâu đôi mắt , gật đầu.

 

“Ta hứa với ngươi.”

 

Ngày rời khỏi tông môn, A Nghiên đưa tận sơn môn. Hắn đưa cho nhiều pháp bảo, đan d.ư.ợ.c và cả một miếng ngọc bội.

 

“Đây là di vật của mẫu . Nó thể giúp ngươi chắn một t.ử kiếp. Ngươi bảo trọng.”

 

Ta nhận lấy ngọc bội, cúi hôn lên trán .

 

“Chờ .”

 

“Ừ.”

 

Ta đầu . Vì sợ chỉ cần ngoảnh một thôi, sẽ chẳng còn nỡ rời nữa.

 

Men theo thở mà để , thẳng về hướng Bắc. Xuyên qua cánh đồng tuyết mênh mông, vượt qua vạn trượng băng hà, cuối cùng cũng thấy đỉnh một ngọn núi băng.

 

Hắn đang bàn băng uống . Phía đối diện còn đặt sẵn một chiếc chén khác.

 

“Đến ?” Hắn ngẩng đầu: “Ngồi .”

 

Ta xuống đối diện .

 

“Muốn hỏi gì?” Hắn châm cho : “Hỏi .”

 

“Ta là ai?”

 

“Ngươi là một phần của .” Hắn bình thản : “Ba trăm năm , khi sắp phi thăng, tính toán thấy một kiếp c.h.ế.t. Để độ kiếp, tách một sợi thần hồn, cho luân hồi để lịch kiếp.”

 

“Cho nên chỉ là một công cụ?”

 

“Ban đầu là .” Hắn nhấp một ngụm : “ thần hồn khi luân hồi sẽ sinh nhân cách, ký ức và tình cảm độc lập. Ở một ý nghĩa nào đó, ngươi là một khác .”

 

“Vậy còn t.ử kiếp của ...”

 

“Đó là kiếp của .” Hắn đặt chén xuống: “Vốn dĩ kiếp nạn đó rơi lên , nhưng chuyển dời sang ngươi. Cho nên dù ngươi trốn thế nào cũng thoát khỏi.”

 

Lòng chùng xuống.

 

“Vậy còn A Nghiên...”

 

“Vị tiểu thiếu gia ?” Hắn mỉm : “Hắn là một biến . Ta ngờ vì ngươi mà vận dụng Tố Thời Quyết, càng ngờ ngươi yêu .”

 

“Cho nên...” Ta : “Ta bắt buộc c.h.ế.t, đúng ?”

 

“Vốn dĩ là .” Hắn về phía chân trời xa xăm: “ giờ đổi ý.”

 

“Vì ?”

 

Hắn trả lời ngay mà hỏi ngược : “Ngươi khi phi thăng sẽ là gì ?”

Loading...