Mưa Giả, Tình Thật - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-03-17 09:31:53
Lượt xem: 289

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần này mạnh hơn lần trước, tuy không đau nhưng nghe thấy tiếng rõ ràng.

Tôi tức giận định đ.ấ.m hắn một cái.

Nhưng nắm đ.ấ.m của tôi dễ dàng bị Kinh Mặc nắm chặt, ngón tay của hắn mạnh mẽ duỗi thẳng các ngón tay cuộn tròn của tôi, rồi nắm lấy tay tôi áp lên n.g.ự.c hắn.

"Không phải em thích sờ chỗ này à?"

Sau đó, Kinh Mặc dùng một tay bế tôi lên đùi hắn, nhẹ nhàng đẩy lưng tôi, khiến tôi nằm sấp vào lòng hắn.

Kinh Mặc cúi đầu hôn nhẹ lên môi tôi, tay nhẹ nhàng xoa lưng tôi.

"Đúng rồi, đã kết thúc rồi, chúng ta không có bất kỳ mối quan hệ nào cả." Giọng nói của Kinh Mặc trầm ấm: "Nhưng bây giờ, giữa chúng ta có một chút, không rõ ràng đúng không?"

Tôi ngẩng đầu, nhìn vào mắt hắn , như thể đang chìm vào một vũng nước mùa xuân.

"Vậy nên, Thư Nguyệt, chúng ta nên thiết lập một mối quan hệ hợp lý đúng không?

"Có thể để anh làm bạn trai em được không? Là bạn trai chính thức ấy."

Tay kia của Kinh Mặc áp lên má tôi, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve má tôi.

"Lần này không được ngẩn ngơ.

"Trả lời anh."

Mắt tôi dán vào mặt Kinh Mặc, thầm nghĩ: Lần này thì xong rồi.

Dù có phải là thủ đoạn của kẻ thù không đội trời chung đi nữa, tôi cũng không quan tâm nữa.

Tôi hơi ngẩng người lên, ôm lấy khuôn mặt đẹp trai của Kinh Mặc, kiên quyết hôn lên môi hắn.

"Vậy thì được thôi."

19

Bức ảnh chung của Kinh Mặc và tôi trên mạng xã hội đã được chuyển sang chế độ công khai, mặc dù đã bị chìm ngập trong rất nhiều tin tức khác, nhưng vẫn có một số người tình cờ phát hiện ra.

Ví dụ như bạn bè của cả tôi và Kinh Mặc.

Chúng tôi đều nhận được những tin nhắn hỏi thăm ầm ĩ:

"Hai người nghiêm túc đấy à?"

"Không phải anh ấy là kẻ thù không đội trời chung của cậu sao? Sao hai người lại yêu nhau?"

"Chẳng lẽ là chời thua trong trò nói thật hay thử thách hả!"

"Tôi phát hiện ra rồi, đây là bài đăng từ hai ngày trước, nhưng tôi luôn lướt Weibo mà lại không thấy bài này! Vậy nên chắc chắn là đã chuyển từ chế độ riêng tư sang công khai rồi!"

"Hai người đã sớm thích nhau rồi đúng không?"

Kinh Mặc kéo tôi lại, chụp một bức ảnh chung rồi đăng lên mạng xã hội, coi như là câu trả lời cho họ.

Trong dịp Tết, chúng tôi cùng nhau đến thăm bố mẹ hắn.

Trước đây, khi Kinh Mặc đề nghị tôi làm bạn gái tạm thời là để đối phó với một tình huống nào đó, nhưng bây giờ đã đến lúc thực sự trở thành người yêu của hắn.

Bố mẹ hắn vui mừng khôn xiết, liên tục kéo tôi nói chuyện.

Tối hôm đó, chúng tôi lái xe ra ngoại ô để b.ắ.n pháo hoa.

Khi xuống xe, Kinh Mặc buộc chặt khăn quàng cổ cho tôi rồi kéo mũ xuống.

Tôi háo hức chơi pháo hoa, nhanh chóng chiếm một góc nhỏ và bắt đầu đốt.

Bố mẹ hắn cũng cùng nhau đốt pháo hoa một lúc, trên khuôn mặt họ tràn đầy nụ cười.

Nhưng trời lạnh và đã muộn, họ dặn dò Kinh Mặc chăm sóc tôi kỹ rồi về trước.

Tôi và Kinh Mặc đốt hết một túi pháo hoa lớn, sau đó dựa vào nhau ngước nhìn bầu trời đêm rực rỡ.

20

Trên đường về, tôi mới chợt nhận ra chúng tôi đang đi vào khu chung cư của mình.

"Không ngủ lại nhà bác à?" Tôi nghĩ tối nay sẽ ngủ lại đó vì nhà mình cách khá xa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/mua-gia-tinh-that/chuong-6.html.]

"Tối nay ngủ nhà anh." Kinh Mặc đáp.

"Ừ." Tôi không để ý lắm, dù sao nhà tôi cũng ở ngay trên tầng của hắn, ngủ ở đâu cũng được.

Vào nhà, cởi giày, cởi áo khoác… mọi thứ diễn ra rất bình thường.

Cho đến khi tôi tắm xong ra, thấy Kinh Mặc đang nằm nghiêng trên giường, trông quyến rũ lạ thường.

Kinh Mặc đã tắm trước tôi, lúc này đang trần truồng từ trên xuống đến eo, tựa lưng vào đầu giường.

Chăn kéo lên đến bụng, những cơ bắp săn chắc dưới ánh đèn vàng trông như những tác phẩm điêu khắc.

Đây rõ ràng là một sự khiêu khích!

Tôi tiến lại gần, ngồi lên đùi Kinh Mặc, nâng cằm hắn: "Cái vẻ mặt này, có phải cố ý không đấy?"

Ánh mắt Kinh Mặc hơi ngạo nghễ nhưng rồi lại trở nên dịu dàng như sương tan, đôi mắt đen trắng ấy tràn đầy sự ấm áp.

Kinh Mặc ngoan ngoãn ngẩng đầu lên, hàng mi dài khẽ khép: "Vâng, vậy chị định làm gì với em?"

Ôi trời, nhìn em bé đáng yêu này kìa!

Lúc này mà không làm gì mới là lạ!

Tôi chống tay lên gối sau lưng Kinh Mặc, cúi đầu xuống, môi chạm nhẹ vào môi hắn.

Thấy mắt hắn ửng đỏ, tôi lại lùi ra, ánh mắt dừng lại ở yết hầu của Kinh Mặc.

"Kinh Mặc, anh thực sự xong rồi đấy."

Vừa dứt lời, tôi đã hôn lên.

Hơi thở của Kinh Mặc khựng lại một chốc nhưng ngay sau đó, giọng nói khàn khàn của hắn đã vang lên:

"Thật sao?"

Kinh Mặc ôm lấy tôi, trong chớp mắt, tôi đã bị chìm vào trong chăn, da thịt áp sát vào nhau.

Nụ hôn của Kinh Mặc như cơn mưa rào bất chợt trong đêm hè, đổ ập lên người tôi.

Giữa những nụ hôn, hắn thở hổn hển: "Vậy thì tối nay, xem ai sẽ là người đầu hàng."

21

"Giận rồi à?"

Kinh Mặc dùng ngón tay chọc má tôi, tôi lập tức quay đầu tránh đi.

Kinh Mặc lại tiến lại gần, ôm tôi vào lòng.

"Cái này không phải lỗi của anh, tình đến rồi, em phải hiểu cho anh mà…"

cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️‍🔥❤️‍🔥❤️‍🔥

Lời Kinh Mặc chưa nói xong đã bị tôi cắt ngang, tôi tức giận nhìn hắn, chỉ vào một mảnh vải nhỏ ở cuối giường: "Vậy mà anh lại xé rách cái này? Em mặc cái gì bây giờ?"

Ở cuối giường nằm một chiếc quần chip đơn độc, trông thật tội nghiệp, vết rách trên vải như đang kêu ca than vãn.

Kinh Mặc, kẻ ác này, lại còn cúi xuống hôn ngón tay tôi, sau đó bí ẩn lấy ra một mảnh vải mới từ tủ quần áo đưa cho tôi.

Tôi nhìn kỹ, màu trắng, đính nơ nhỏ và ren.

Mặc dù đã mua thêm vài chiếc quần chip nữa nhưng tôi vẫn nhận ra đây là lô hàng mua vào ngày mưa nhân tạo.

Tôi trợn mắt nhìn Kinh Mặc, hắn rất tự nhiên nâng cổ chân tôi lên, định giúp tôi mặc vào.

"Thực ra hôm đó, còn có một cái… rơi ở bệ cửa sổ phòng anh."

Trời ơi!

Tai tôi nóng bừng, chân đá vào tay Kinh Mặc đang cố gắng giúp tôi mặc.

Kinh Mặc cười khẩy, đặt mảnh vải trắng sang một bên, cúi người xuống, hơi thở nóng rực.

"Không mặc cũng được, ở trước mặt anh, em thoải mái là được."

- Hết -

💖👋 Bộ này cũng hay lắm nè:

Tôi và kẻ thù không đội trời chung của mình vô tình bị trúng phải một lời nguyền khiến cho cả hai dính chặt vào nhau, chỉ có hôn mới có thể hoá giải được lời nguyền này.

Hắn nói: “Thà để tôi c.h.ế.t đi thì hơn.”

Thế nhưng, sau khi lời nguyền được giải trừ, hắn lại khóc lóc với tôi: “Vợ ơi, vợ ơi, em hôn anh đi, nếu không anh sẽ c.h.ế.t mất!”

“Ghét Của Nào Trời Trao Của Đấy” trong nhà tui nhaaaa

Loading...