Triều Ngân lấy bên trái làm tôn, tiên đế đặt biệt hiệu cho ngươi là A Tả, tâm ý còn rõ ? Tất cả dã tâm của tiên đế đều vì ngươi mà khởi. Ẩn nhẫn nửa đời, cuối cùng chơi một ván lớn. Giang sơn làm cược, nhân tâm làm cờ, dựng nên một bàn thế. Dù tổn hại một ngàn để g.i.ế.c tám trăm, cũng nhổ tận gốc cây đại thụ đè đầu hoàng thất. Chỉ để giúp ngươi lên ngôi…”
Đôi mắt hạnh của Lý Hoài Tố mở lớn, ngơ ngác vô tội. Tôi bỗng buông lực, đổ xuống , nghẹn ngào bật .
“Ta thật sự ghen tỵ với ngươi, Lý Hoài Tố. Vì ngươi coi như trân bảo, còn sinh ghét bỏ?!
Cái gì mà Trấn Quốc Công độc tử? Mạnh Kỳ Ngọc chẳng thèm một cái! Chỉ vì là một kẻ bệnh hoạn! Hắn hận thể luyện võ, hận đa nghi ghen tuông, đầy tâm cơ, hận phong cốt tướng môn!
nếu hôn nhân nuôi ngoại thất, giấu , để đàn bà ôm con đến tìm, thì mẫu động t.h.a.i khí, sinh non? Ta bẩm sinh yếu ớt, cả đời rời nổi t.h.u.ố.c thang?
Thật nực , nghiệp tạo, bắt gánh.
Ta từng nghĩ, ghét thì ? Mạnh Kỳ Ngọc vợ bé vô , cuối cùng chẳng chỉ là con trai. Sau , mới sai, sai đến nực .
Mạnh Kỳ Ngọc, một kẻ khinh nữ như thế, chọn một nữ nhân làm kế thừa.
Năm mười hai tuổi, đầu chạm cung, dốc hết sức, ngón tay rách máu, vẫn kéo nổi dây. Ánh mắt đầy thất vọng, từ đó bao giờ bước viện Phương Phi của nữa.
Cũng năm , Mạnh Tiết mười lăm tuổi lén trốn hôn, giả nam nhập ngũ, cuối cùng phát hiện. Mạnh Kỳ Ngọc đ.á.n.h nàng hai mươi quân côn, xin chỉ hoàng đế, cho nàng ở quân doanh. Hắn dạy nàng binh pháp, dạy nàng bày trận, đối xử cực kỳ nghiêm khắc. Mọi đều điên, nhưng chỉ : ngọc thô cần mài giũa.
Thiên hạ đều là độc t.ử Trấn Quốc Công, đều tưởng Mạnh Kỳ Ngọc sủng . thế nào mới gọi là sủng? Một năm gặp mặt đếm đầu ngón tay. Cha chẳng cha, con chẳng con. Ta chỉ dạy ơn, báo đáp, nhẫn nhục gánh vác, báo thù rửa hận…”
10
CoolWithYou.
Tôi thở dốc, trong cơn ho sặc, nôn một ngụm máu. Rồi bàn tay che miệng, nuốt ngược trở .
“Lý Hoài Tố, thể chờ nữa, thật sự thể chờ nữa…”
“Nam phủ binh bốn vạn xác làm tế, ba mươi bảy cái đầu Mạnh gia làm bậc thang——”
Tôi siết chặt cánh tay , móng tay cắm sâu da thịt, nghiến răng thốt thở cuối cùng: “Con đường , ngươi cũng , … cũng !”
Lý Hoài Tố gì, chỉ đưa tay lau vết m.á.u nơi khóe môi , nhẹ nhàng ôm lấy . Chúng cứ thế lặng im lâu, lâu. Trời đất như lắng xuống, chỉ còn tiếng tim đập dần hòa nhịp, nóng xuyên qua xương cốt, truyền da thịt kề sát, hóa thành dòng suối ấm áp.
Chúng ôm , như hai con thú dữ cuối cùng cũng ngửi thấy mùi đồng loại, ăn ý thu móng vuốt và nanh nhọn, phơi phần bụng mềm yếu nhất, l.i.ế.m lông cho , tạm gọi là an ủi.
Tôi rõ vẻ yên bình thể ẩn giấu dòng xoáy nguy hiểm hơn. Muốn lấy lòng tin của một , tất đưa thành ý.
Ba phần giả, bảy phần thật, để cả hai thấu , đấu mới sảng khoái. Thắng cũng , thua cũng xong, miễn là c.h.é.m g.i.ế.c cho .
“Tiết độ sứ Tây Nam ngã ngựa, Huyền Cơ doanh tạm do Lâm Tiêu nắm giữ.” Lý Hoài Tố bỗng lên tiếng.
Tôi sững . Hắn tiếp: “Lâm Tiêu là của .”
Quyền quân bốn châu rơi hết tay, nhẹ như .
Lý Hoài Tố cọ má , bảo:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mot-thai-giam-tro-thanh-mau-nghi-thien-ha-dung-la-tro-cuoi-the-gian/chuong-7.html.]
“Sanh thần của sắp đến .”
Giọng mềm mại, dính ướt, nhưng ngẫm kỹ chẳng mang chút nũng nịu.
Tôi đáp, tự dậy, khỏi nước, khoác áo.
“Ngươi tự bôi t.h.u.ố.c để giúp?”
Dù hỏi , mở sẵn hũ sứ, lấy một nhúm cao.
Lý Hoài Tố cũng làm bộ, cứ thế sấp linh thú bạch ngọc. Tôi cúi xuống, cẩn thận dùng vải lau vết thương, bôi thuốc.
Hắn như thấy đau, suốt quá trình một tiếng, chỉ lúc chạm sâu mới khẽ co .
Cảm giác đầu ngón tay nóng quấn lấy thật kỳ lạ. Tôi khựng . lúc , Lý Hoài Tố bật , đầu trêu chọc:
“Phục Du, ngươi gảy đàn, cờ, e là chẳng thể tâm nữa.”
Nụ khiến bụng run lên, nóng càng siết chặt. Tôi cố định tâm, tiếp tục động tác, vẫn chậm rãi, chỉ thêm chút lực.
Cúi mắt , nhạt giọng: “Thế ?”
Lý Hoài Tố im lặng, vùi mặt cánh tay.
Xong việc, lau tay, vỗ nhẹ gáy , dịu giọng: “Đến yến sinh nhật, hãy phiên .”
Hắn khẽ “ừ” một tiếng.
Mười hai năm làm nô, đến lúc xoay . Tôi khẽ thở dài.
“Lý Hoài Tố,” cúi sát bên , vuốt gáy: “Để làm xương sống cho ngươi, ? Giúp ngươi thiêu sạch bệnh khổ, phá tan khổ nạn, vạn hủy… cũng gãy.”
Nói xong, chính cũng ngẩn ngơ, rõ câu thật giả lẫn bao nhiêu. Tôi quả thật m.ô.n.g lung.
Là oán hận và căm ghét chống đỡ sống đến nay, nhưng mỗi đêm mộng về, khi tâm trí trống rỗng, xét kỹ, chẳng cơn oán hận nên trút ai.