Một thái giám trở thành mẫu nghi thiên hạ, đúng là trò cười thế gian. - Chương 2

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-12-29 04:01:08
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi khẽ : “Được phong vương mà phiên, là để ở kinh thành như chiếc lồng vàng ? Tùy ý hoàng cung, là để tiện chịu phạt ?”

Hồi cung đầy nửa năm, gặp bốn . Tiểu vương gia áo gấm đai ngọc, một khắc phóng túng bất kham, khắc vén áo quỳ đất, áp giải mà vẫn giảm, thẳng lưng chịu hết roi trượng. Bóng lưng kiêu ngạo hoang lạnh.

Lý Hoài Tố nhe răng, khóe môi đỏ thẫm, ngay đó sắc mặt biến đổi, bóp chặt cổ . Tôi thở nổi, khó khăn hít lấy từng , vẫn tiếp tục kích :

“Đầy sủng ái? Chẳng chỉ là một con ch.ó điên bên cạnh hoàng đế ? Chỉ ai liền c.ắ.n ai. Hắn tiện tay, thì sai ngài . Việc ác đều để ngài làm, làm quân tử, hòa giải, giả vờ phạt ngài một trận, dễ dàng bỏ qua…

Vương gia cam lòng ?! Rõ ràng, tiên đế thương yêu nhất là ngài, vì kế vị là đương kim hoàng thượng?! Trong di chiếu truyền ngôi, thật sự tên Lý Như Mai ?!”

Cuối cùng, ngay khi sắp nghẹt thở, Lý Hoài Tố buông tay. Không khí tràn phổi, ho dữ dội.

CoolWithYou.

Lý Hoài Tố nheo mắt, ánh u ám: “Ngươi rốt cuộc là ai?”

Tôi lau giọt lệ nghẹn , phủ lên , một tay móc lấy đai lưng, một tay luồn cổ áo, đầu ngón tay vẽ vời trêu chọc. 

“Nô tài họ Mạnh… tên Trưng, tự Phục Du.”

“Mạnh?”

Lý Hoài Tố dường như khựng một chút, nhưng chỉ là thoáng qua. Hắn nắm lấy tay , mơ hồ vuốt ve, ánh mắt cúi xuống mang vài phần mê say, xen lẫn dò xét.

“Tiên đế tru di tam tộc Mạnh thị, ngươi là hậu nhân Mạnh thị, hận thù, trái còn tự tiến cử làm ?”

“Tội của phụ , muôn c.h.ế.t cũng từ. Quân thượng giáng tội, nào dám nhận. Huống hồ, tiên đế nhân từ, nghĩ đến tình , tha cho nô tài một mạng, nô tài cảm ân còn kịp, dám sinh oán?”

Tôi khẽ chạm môi khóe môi : “Vương gia nghi ngờ nô tài tâm tư bất chính ? Vương gia đa nghi . Nô tài chỉ là một thái giám, thể dã tâm gì? Điều cầu mong chẳng qua là nửa đời còn yên , thuận tiện tranh chút vinh hoa phú quý.

Chỉ cần… ngài mang .”

03

Trời dần tối, chẳng bao lâu gió nổi lên. Cả rừng trúc lay động xào xạc. Trong vườn, cầu nhỏ nước chảy, lối quanh co u tịch, thỉnh thoảng cung nhân cầm đèn qua, ánh sáng hắt bóng loang lổ.

Không xa, tiếng khách khứa huyên náo mơ hồ, bước chân càng lúc càng gần. Bỗng một tiếng quát thấp: “Người , đem hai kẻ làm ô uế cung đình cho trẫm!”

Đèn cung tụ , chỗ tối bỗng sáng rực. “Bệ hạ,” kẻ hầu run giọng: “Là… là Kính An Vương.”

Tôi khoác đơn y, hoảng hốt quỳ rạp xuống đất, cúi đầu run rẩy. Lý Hoài Tố tựa tảng đá xanh, lười nhác chống nửa . Áo choàng mở rộng, dáng vẻ phóng túng. Giọng càng thêm khinh bạc:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mot-thai-giam-tro-thanh-mau-nghi-thien-ha-dung-la-tro-cuoi-the-gian/chuong-2.html.]

“Hoàng , quấy rầy chuyện vui chẳng việc quân tử. Xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng, thần còn tận hứng .”

Hắn khẽ vung tay, tay áo rộng phủ xuống, che lấy đôi chân trần của . Trong động tác, lộ bộ y phục thái giám màu tím sẫm vò nát thành một đống, loang lổ dịch trắng dính nhớp, phảng phất mùi tanh nồng.

“Hoang đường!” Hoàng đế sắc mặt biến đổi, quát khẽ: “Ngày thường lưu luyến chốn hoa liễu thì thôi, nay …”

Lý Hoài Tố vẫn giữ dáng công t.ử ăn chơi, cong ngón nâng cằm , để lộ gương mặt. Đẹp như hoa đào, tình ý dạt dào.

Hắn ngẩng đầu quanh, hỏi : “Dung mạo thế nào?” 

Không ai đáp.

Hắn khẽ, về phía hoàng đế: “Hoàng , tiểu nội thị hương vị tệ, hợp khẩu vị thần , chẳng bằng ban cho thần .”

Hoàng đế mặt trầm, trong mắt sóng ngầm cuộn trào, như mây mực dày đặc. “Cẩn Dự, là trẫm quá nuông chiều ngươi .”

Người ở ngôi cao, vui giận lộ, xử sự bình thản. Phản ứng của hoàng đế thoạt bình thường, nhưng mơ hồ ngửi thấy mùi vị khác.

Hoàng đế đổi giọng: “Nếu ngươi nếm thử, ngày khác trẫm sẽ sai tìm vài công t.ử nhà lành đưa đến phủ ngươi.”

Lý Hoài Tố : “Thần đoạn tụ, hoàng còn ?”

 

Lời thật kỳ lạ. Tôi Lý Hoài Tố và Lý Như Mai vốn chẳng cùng

Mẫu hậu của Lý Hoài Tố và mẫu phi của Lý Như Mai vốn là bạn , cùng nhập cung, cùng mang thai. 

Hy Quý phi vì sinh hoàng trưởng t.ử mà hại hoàng hậu sảy thai. Hoàng hậu đó u uất thành bệnh, nên khi Hy Quý phi sinh, hoàng đế âm thầm xử tử, ngoài mặt khó sinh mà c.h.ế.t, đem Lý Như Mai giao cho hoàng hậu nuôi dưỡng.

Hoàng hậu sự thật, chỉ nghĩ Lý Như Mai là con di cảy của tỷ , đối đãi như con ruột. Sau Lý Hoài Tố đời, cũng thiết với vị đại ca . Chỉ là… Lý Như Mai dường như nhiều hơn hai con .

 

 

 

Loading...