Một Nửa Bầu Trời Của Em - 14

Cập nhật lúc: 2025-04-02 13:29:34
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trí tưởng tượng của em phong phú thật.” – Lộ An Thuần đọc bài văn, mỉm cười –

“Chữ viết cũng có hình tượng. Nhưng... vẫn thiếu một chút gì đó.”

“Thiếu cái gì ạ?” – Ngụy Nhiên hỏi, nghiêng đầu.

Chân thành.” – Giọng cô nhẹ như gió xuân – “Mọi người sẽ không tin em viết là thật. Văn chương cảm động người khác... là vì nó thật.”

“Nhưng em đâu biết mẹ thật là như thế nào đâu.” – Cậu bé cụp mắt.

Lộ An Thuần khựng lại. Một lúc sau, cô chậm rãi lấy ra chiếc kẹp ảnh hình trái tim, lồng trong sợi dây bạc, đặt trước mặt cậu.

Vậy chị tặng mẹ của chị cho em.

“Đây là mẹ chị.” – Giọng cô khẽ khàng, như đang giới thiệu kho báu quý giá nhất đời mình.

“Mẹ có mái tóc đen rất dày, đôi mắt long lanh giống như bước ra từ thế giới cổ tích.

Mẹ thích mặc sườn xám, cười lên có lúm đồng tiền... Mẹ từng là diễn viên múa cổ điển, múa quạt cực đẹp, khiến cả thế giới thấy được vẻ đẹp chân chính.

Mẹ yêu chó. Từng nuôi một con tên là Cầu Cầu.”

Ngụy Nhiên sững sờ nhìn mặt dây chuyền, ánh mắt dần ươn ướt:

“Mẹ của chị… đẹp quá.”

Rồi cậu nhỏ giọng:

“Sau này... em viết văn, có thể viết về mẹ chị không?”

Ừm, được.” – Lộ An Thuần gật đầu, mỉm cười –

“Chị tặng mẹ chị cho em. Em không cần nói cảm ơn.”

Mặt trời đã lặn, hẻm Thanh Hà dần chìm vào bóng tối, nhưng từng căn nhà bật đèn lên, khói bếp bốc lên cùng mùi dầu mỡ, nhộn nhịp đời thường. Cảnh nghèo nhưng ấm.

Lộ An Thuần không muốn về. Cô và Ngụy Nhiên nói chuyện mãi không hết chủ đề –

Từ làm văn, đến lý tưởng sống, thậm chí còn hứa hẹn:

Sau này cùng nhau đi Bắc Đới Hà ngắm biển.

Ngụy Phong ngồi sau quầy, sửa điện thoại.

Tua vít xoay giữa ngón tay, nhưng tâm trí lại không yên.

Tiếng cười của cô gái ấy như bọt sóng, rất khẽ, nhưng mãi không dứt.

Anh vốn không cho con gái ở lại tiệm sau trời tối. Nhưng hôm nay…

Không nỡ đuổi.

Chuông điện thoại iPhone vang lên.

Lộ An Thuần nghe máy:

“Chị Liễu.”

“An An à, tối rồi, em ở đâu? Để chị gọi tài xế đến đón.”

“Dạ thôi, em đang ở Tân Quang Thiên Địa, vừa đi dạo, coi phim.”

“Vậy em đợi ở đó nhé, chị bảo tài xế đến liền.”

Cúp máy xong, cô quay đầu —

hai anh em đang nhìn cô.

Ngụy Phong hừ lạnh:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/mot-nua-bau-troi-cua-em/14.html.]

Nhớ kỹ, đừng bao giờ tin lời phụ nữ.

“Anh chưa từng nói dối với người nhà sao?” – Lộ An Thuần hỏi.

“Chưa.” – Ngụy Phong đáp gọn.

Cô không tin. Nhưng Ngụy Nhiên gật đầu chắc nịch:

“Thật đấy chị ơi! Anh em chưa bao giờ nói dối bà nội! Em cũng thế!”

“...Hai người sống hạnh phúc thật đấy.” – Cô buột miệng.

Ngụy Phong im lặng.

Mười mấy năm qua, có nghèo, có khổ —

Nhưng được yêu, được quan tâm, nên trong lòng luôn yên ổn.

Cho đến ngày bọn khốn kia ăn quỵt phá tan cả cuộc đời anh.

Tua vít trong tay anh gồng chặt đến gân xanh nổi lên.

“Chị ơi, Tân Quang Thiên Địa cách đây hai cây số đó.” – Ngụy Nhiên ngơ ngác –

“Sao không bảo tài xế tới đây đón?”

Lộ An Thuần mỉm cười:

Vì chị muốn bảo vệ một người rất quan trọng.

Cho nên, chuyện chị đến hẻm Thanh Hà... không thể để ai biết.”

Ngụy Nhiên chớp mắt:

“Người quan trọng đó… là anh em phải không?”

Cô không trả lời.

Chỉ cười.

Tim Ngụy Phong nhói lên một nhịp.

Chết tiệt.

Cô gái này… đang chọc anh.

Từng chút từng chút, nhẹ tênh như thế, nhưng lại khiến anh thấy không còn phòng bị được nữa.

“Cút đi.” – Anh bực bội nói.

“Em đi đây. Bye bye! Hôm khác em lại tới!”

“Không chào đón, đừng tới nữa.” – Anh quay đầu.

Anh mà cứ hung dữ vậy là mất điểm trong lòng em đó nha.

Cô lùi vài bước, giơ tay vẫy vẫy.

“...Cô quên là mình đang theo đuổi tôi à?”

Lộ An Thuần lè lưỡi, cười nghịch, đi khuất trong hẻm.

Trước khi rẽ, cô ngẩng đầu nhìn cửa tiệm nhỏ – ánh đèn vàng ấm áp, tấm kính cũ kỹ, biển hiệu sờn chữ.

Nơi này nhỏ bé, tầm thường, nhưng lại làm cô thấy bình yên nhất.

Cuối cùng… cô cũng tìm được em trai mình rồi.

Từ nay, cô không còn là đứa trẻ một mình chống chọi nữa.

Loading...