Một lời xin lỗi - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-03-24 04:19:09
Lượt xem: 126

 1 

Khoảnh khắc nhìn thấy mẩu giấy, tay tôi khẽ run. 

Những ký ức tưởng chừng đã phai nhạt bỗng cuộn trào như cơn sóng dữ, kéo theo cả vị mặn chát nghẹn lại trong cổ họng. 

 

Tôi mở cửa sổ, hít thật sâu bầu không khí mát lạnh bên ngoài, cố gắng bình tĩnh lại. 

 

Con trai tôi đang ở trong phòng. 

Sáng thứ Bảy nào cũng vậy, thằng bé dậy thật sớm để học tiếng Anh. 

 

Tôi cất mẩu giấy đi, lặng lẽ bỏ bộ đồng phục bẩn của con vào máy giặt. 

 

Mười giờ sáng, con trai bước ra khỏi phòng. 

Thằng bé mặc bộ đồ ngủ hình khủng long xanh lá, vừa nhảy nhót vui vẻ vừa hỏi tôi: 

 

"Mẹ ơi, chiều nay con có thể đi công viên chơi một lát không?" 

 

Tôi dịu dàng nhìn con. 

Thằng bé chẳng có gì khác so với mọi ngày. 

 

"Con có thể kể cho mẹ nghe chuyện ở trường không?" 

 

Tôi nắm lấy chiếc đuôi khủng long trên bộ đồ ngủ của thằng bé, ngăn nó lại nhào lộn trên ghế sofa: 

 

"Dạo này mẹ bận quá, không quan tâm con nhiều. Con có thể tha thứ cho mẹ không?" 

 

Con trai dừng lại, ngơ ngác nhìn tôi. 

 

Tôi xoa đầu con: 

 

"Ở trường con có mâu thuẫn với bạn nào không?" 

 

Thằng bé bỗng nhiên trở nên bồn chồn. 

 

"Mẹ ơi..." 

 

Thằng bé khẽ đáp: 

 

"Con không có cãi nhau với bạn nào cả." 

 

Tôi xoa đầu con trai, tiếp tục hỏi: 

 

"Vậy có bạn nào trong lớp bắt nạt con không?" 

 

Con trai sững người. 

Thằng bé chầm chậm nhích lại gần tôi, cúi đầu, không nói lời nào. 

 

Nhiều khi, im lặng chính là câu trả lời. 

 

Đợi đến thời điểm thích hợp, tôi lấy ra mẩu giấy nhàu nát, đưa cho con xem: 

 

"Chuyện này, con có thể nói cho mẹ nghe không?" 

 

"Con..."" 

 

Thằng bé ấp úng, muốn nói  lại thôi. 

 

"Mẹ muốn nghe con nói thật." 

 

Tôi nắm lấy bàn tay lạnh buốt của con, nhẹ nhàng truyền hơi ấm cho thằng bé: 

 

"Con còn nhớ chuyện lần trước, khi con vô tình làm hỏng máy tính của mẹ không?" 

 

Con trai gật đầu. 

 

Đó là một ngày trước sinh nhật bảy tuổi của thằng bé. 

Khi đang dọn bàn học, con trai tôi lỡ làm đổ một cốc nước nóng. 

Nước lan ra, thấm vào máy tính của tôi. 

Đến khi thằng bé cuống cuồng nâng máy tính lên, màn hình đã tối đen, không thể khởi động lại. 

 

"Lúc đó con lo lắng rằng công việc của mẹ sẽ bị ảnh hưởng, nên con đã  khóc. Nhưng con vẫn thành thật kể cho mẹ nghe, rồi mẹ đã đưa con đi sửa máy ngay. Kết quả là máy tính được sửa rất nhanh, phải không?" 

 

Tôi kiên nhẫn dỗ dành: 

 

"Vậy nên, có những chuyện con nghĩ là rắc rối lớn, nghĩ rằng nói ra sẽ làm mẹ buồn, nhưng thực tế lại không hề nghiêm trọng đến thế. Chỉ cần con nói với mẹ, mẹ sẽ giải quyết mọi chuyện cùng con." 

 

Con trai ngước mắt lên, đôi mắt to tròn lấp lánh nước mắt. 

 

"Mẹ ơi, con sợ!" 

 

Thằng bé khóc nức nở, nước mắt to như hạt đậu rơi lả chã, kể hết mọi chuyện cho tôi nghe. 

 

Đúng như tôi đoán. 

 

Con trai tôi khá chậm trong việc kết bạn, cũng không quá nổi bật trong lớp. 

Điểm số kỳ thi cuối kỳ lớp Hai của thằng bé cũng chỉ ở mức trung bình. 

Có lẽ, chính tính cách này cộng với thành tích không mấy ấn tượng đã khiến thằng bé trở thành đối tượng dễ bị bắt nạt trong mắt một số bạn cùng lớp. 

 

"Ngoài chuyện đòi tiền, các bạn đó có làm gì  con nữa không?" 

 

Thằng bé ngập ngừng: 

 

"Có, các bạn nói con là đồ ngốc." 

 

"Mẹ ơi." 

 

Nước mắt con trai tôi lăn dài: 

 

"Bạn cầm đầu trong nhóm đó là học sinh giỏi nhì lớp. Thầy cô thường bảo chúng con phải học theo bạn ấy, còn nói bạn ấy là tấm gương cho cả lớp. Những những lời bạn ấy nói, mọi người sẽ tin là đúng... đúng không mẹ?" 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/mot-loi-xin-loi/chuong-1.html.]

 

 2 

 

Cả người tôi run lên. 

 

Tôi đã mặc định rằng những đứa trẻ bắt nạt con tôi chắc hẳn phải là học sinh cá biệt. 

 

Đến lúc này tôi mới nhận ra, hóa ra những tư duy xã hội cũ cũng có thể sai. Và sự sai lệch này, đôi khi lại không được tin tưởng. 

 

"Mẹ ơi, có phải con đã làm gì sai nên các bạn mới bắt nạt con không?" 

 

Thằng bé nấc lên: 

 

"Con không muốn đi học nữa." 

 

Tôi nâng gương mặt tròn trịa của con trai lên, đặt một nụ hôn lên má thằng bé. 

 

"Bé con, con không sai." 

 

"Mẹ nói cho con biết, con không sai chút nào. Nếu thực sự có sai, thì đó là vì con đã không nói cho mẹ và cô giáo biết sớm hơn, con hiểu không?" 

 

Con trai tôi chớp mắt, giọt nước mắt còn vương trên hàng mi. 

 

"Nhưng mẹ ơi, cô giáo rất thích bạn ấy." 

 

Những gì con chưa nói hết, tôi đã hiểu. 

 

"Con vẫn còn nhỏ, có những chuyện con chưa thể tự giải quyết, mẹ sẽ giúp con." 

 

Tôi ôm con vào lòng: 

 

"Mẹ sẽ nói với cô giáo về chuyện này. Mẹ sẽ bàn bạc với cô, để bạn ấy xin lỗi con, được không?" 

 

"Thật ạ?" 

 

Mắt con trai sáng lên. 

 

"Thật." 

 

Tôi khẳng định chắc chắn. 

 

"Nếu bạn ấy xin lỗi con, thì con cũng sẽ tha thứ cho bạn ấy. Chúng con vẫn là bạn tốt." 

 

An ủi con trai xong, tôi cân nhắc câu từ, rồi gọi cho thầy Trần chủ nhiệm. 

 

Sau khi chào hỏi, tôi gửi hình ảnh mẩu giấy rồi kể lại toàn bộ sự việc. 

 

"Ồ, ra vậy." 

 

Giọng thầy Trần vẫn thản nhiên không hề d.a.o động: 

 

"Có khi nào là hiểu lầm không? Tôi nghĩ Tiêu Diệu không phải đứa trẻ làm chuyện này." 

 

Tôi sững người, vô thức nâng cao giọng: 

 

"Con trai tôi học lớp Hai, nó có đủ khả năng kể lại chuyện chính xác." 

 

"Vậy sao?" 

 

Thầy Trần cười nhẹ: 

 

"Nhưng tôi nhớ là điểm bài văn của bé Thời Viễn kỳ trước chỉ vừa đủ qua mức trung bình thôi mà?" 

 

Tôi tức đến bật cười: 

 

"Thầy Trần, ý thầy à Tiêu Diệu không sai?" 

 

"Mẹ Thời Viễn, tôi đâu có nói vậy." 

 

"Chỉ là, một tờ giấy thì chẳng nói lên điều gì cả." 

 

Thầy ấy tiếp tục: 

 

"Hơn nữa, tôi nhận thấy Thời Viễn thường hay chơi một mình. Là một người mẹ, chị nên quan tâm đến tâm lý của con nhiều hơn, thay vì tùy tiện đổ lỗi cho người khác." 

 

Sau cuộc đối thoại ngắn ấy, tôi đã hiểu lý do con trai mình không muốn nói với giáo viên chủ nhiệm. 

 

Tôi không muốn tiếp tục tranh luận nữa: 

 

"Thầy Trần, tôi đã ghi âm toàn bộ cuộc gọi này. Nếu thầy cho rằng mình đúng, tôi sẵn sàng gửi lên nhóm phụ huynh hoặc lên mạng để mọi người cùng đánh giá." 

 

"Ơ, mẹ Thời Viễn..." 

 

Tôi cúp máy, cảm thấy kiệt sức. 

 

Bỏ qua những cuộc gọi liên tục từ giáo viên chủ nhiệm, tôi nhắn tin riêng cho mẹ của Tiêu Diệu. 

 

Tôi hy vọng phụ huynh này có lý lẽ, có thể khuyên con mình xin lỗi con trai tôi, để mọi chuyện kết thúc êm đẹp. 

 

Nhưng hai giờ trôi qua, tin nhắn vẫn không được hồi đáp. 

 

Rõ ràng, chỉ năm phút sau khi tôi nhắn tin, mẹ Tiêu Diệu vẫn nhắn trong nhóm phụ huynh. 

 

Chờ thêm một tiếng nữa, tôi không kìm được mà gửi thêm một dấu hỏi. 

 

Kết quả, một dấu chấm than đỏ xuất hiện. 

 

Cô ta chặn tôi!

Loading...