Một Lần Say Rượu, Tôi Mang Thai - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-02-28 01:52:59
Lượt xem: 140

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhờ mấy đứa trẻ bị bỏ rơi, hắn nhận được trợ cấp hàng tháng.

Rồi đem tiền đó đ/ốt sạch ở sò/ng b/ạc.

Chị cả đến tuổi bị hắn gả đi. Chị hai biến mất sau đêm hắn thua lớn bị bọn đòi n/ợ truy sát.

Tôi lừa hắn ra ngoài làm thuê, dùng khoản v/ay hỗ trợ học tập để tiếp tục đến trường.

Tưởng rằng có thể thoát khỏi nanh vuốt của hắn, nhưng hôm nay mới hiểu: Tôi không bao giờ thoát nổi.

Tôi nằm lì trong ký túc xá suốt hai ngày, cả thế giới chìm vào tĩnh lặng.

Đúng lúc tôi tưởng mình sẽ mãi chìm sâu vào giấc ngủ này, tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên.

Như bản năng, tôi trùm chăn kín đầu, toàn thân run lẩy bẩy vì h/oảng s/ợ.

May thay, sau một phút rền rĩ, tiếng chuông im bặt.

Chưa kịp định thần, máy lại reo lần nữa.

Sau hai lượt gọi không ngừng nghỉ, tôi mới dám thò đầu ra khỏi chăn. Người gọi kiên trì thế này... chắc không phải nhà mình đâu.

Vừa chạm tay vào điện thoại, cuộc gọi lại đ/ứt ngang. Hóa ra là Quý Khôi.

Tôi dán mắt vào màn hình đen ngòm. Hắn còn việc gì với tôi nữa đây?

Chuyện chúng tôi đã kết thúc từ lâu rồi còn gì.

Đang ngẩn ngơ, chuông lại vang. Lần này tôi bắt máy.

Đầu dây bên kia im lặng, chỉ nghe tiếng thở gấp gáp nén theo cơn gi/ận. "Sao giờ mới bắt máy?"

"Đang ngủ."

"...Em dọn đi rồi? Tin nhắn nhắc đóng tiền điện ký túc gửi nhầm sang tôi."

Bỗng tôi hiểu vì sao hai ngày nay bật đèn không sáng, cứ ngỡ bóng đèn hỏng.

Thấy tôi im thin thít, giọng hắn bỗng nhiên bốc lửa: "Cậu dọn về sống với ả đó rồi hả?"

Khỏi cần phủ nhận, hiểu lầm thì cứ để anh ấy hiểu lầm đi.

Sự im lặng của tôi khiến hắn lặng đi rất lâu. Lâu đến nỗi tôi tưởng hắn đã cúp máy. Liếc nhìn màn hình thì vẫn sáng.

"Giang Vỹ... Trong lòng em, rốt cuộc tôi là cái gì?" Màn hình tối sầm.

Không phải ai cúp máy, điện thoại tôi hết pin tự tắt. Tôi nằm thêm một lúc.

Cho đến khi bóng đèn trên đầu bật sáng vụt. Nhắm tịt mắt lại vì ánh sáng chói chang. Tôi tự hành hạ mình bằng cách nhìn chằm chằm vào bóng đèn, rồi vật người dậy.

Không được. Mình không thể ch*t trong ký túc. Sẽ làm phiền cô quản lý.

Tụt xuống giường cắm sạc, mở máy: 0 tin nhắn chưa đọc. Hóa ra Quý Khôi đóng tiền điện... coi như là ân huệ cuối cùng anh dành cho tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/mot-lan-say-ruou-toi-mang-thai/chuong-7.html.]

Anh ấy thậm chí chẳng thèm đến lễ tốt nghiệp.

Đồ đạc trong ký túc xá của cũng rất ít, nhưng toàn hàng hiệu. Không biết Quý Khôi định xử lý thế nào.

Tôi lặng lẽ thu dọn đồ đạc của mình, mang đống rác vô dụng xuống tầng vứt đi.

Hai người bạn cùng lớp kéo vali định đi, thấy tôi liền vẫy tay chào.

Bốn năm nay, ngoài giờ lên lớp, tôi đều chạy ngược xuôi làm đủ việc. Số bạn trong lớp nhớ được tên chưa đầy năm đầu ngón tay.

Thế mà đến phút cuối, những người chẳng thân quen vẫn chủ động nói lời tạm biệt.

Nhận ra ánh mắt họ dừng lại ở bụng tôi, tôi không tự nhiên kéo vạt áo che đi.

Sao mà lớn nhanh quá.

Dạo này đã có thể nhìn thấy rõ bằng mắt thường.

Tiền lương thực tập cũng dồn hết vào thuê nhà, không còn thừa đồng nào để xử lý thứ này... giờ có lẽ đã phải gọi là sinh mệnh rồi.

Đứng im hít thở vài nhịp cho ng/uôi ngoai nỗi lo, tôi định quay vào thì có tiếng gọi phía sau:

"Chào em, cho anh xin vài phút được không?"

Tôi dừng bước, nghi hoặc nhìn người đàn ông áo đen tóc bóng keo, mùi nước hoa nồng nặc. Hắn dường như đã đi lại quanh đây từ lâu.

Tôi lùi một bước. Hắn cười toe toét tiến sát:

"Em tìm được việc chưa? Nếu chưa, anh có công việc nhàn hạ lắm."

Đây là... HR đi săn đầu người?

Đi tuyển nhân viên vào giờ này?

Tôi cảnh giác lắc đầu: "Không cần, em đã có việc rồi."

Hắn cố chặn đường: "Làm part-time cũng được! Tối tranh thủ chút thời gian, lương cao hơn đi làm văn phòng. Con trai xinh thế này mà không tận dụng thì phí lắm!"

Tôi hiểu ra. Đây chẳng phải nghề nghiệp tử tế.

"Cảm ơn, không cần."

Vừa bước đi, cổ tay đã bị hắn nắm ch/ặt:

"Thôi nào em! Ra xem xe của anh trước đã. Nếu không thích, anh đưa em về ngay!"

"Buông ra!"

Tay hắn như kìm sắt. Đang với điện thoại thì một luồng gió quật sầm bên tai.

Tiếng đ/ấm đốp vang lên. Gã đàn ông lảo đảo, bộ mặt hiền lành biến mất. Nhưng khi thấy người ở bên cạnh tôi, hắn đờ đẫn như gặp m/a.

[...]

Loading...