Một Giấc Ngủ Dậy, Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Đã Trở Thành Bạn Trai Của Tôi - Chương 21
Cập nhật lúc: 2026-04-25 12:32:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chồng...chồng yêu..."
Quý Vân Chu dứt lời, bên trong nhà hàng vang lên tiếng khúc khích. Ngay đó, thấy gương mặt đen như đáy nồi của Cố Trầm Phong, động tác cắt bít tết của cũng ngừng , lúng túng .
Cố Trầm Phong im lặng một lúc lâu, mới đầu , : "Cậu làm tức đến nội thương đấy, xem giờ làm đây?"
Quý Vân Chu rụt cổ , vội vàng : "Xin , cố ý mà."
Cố Trầm Phong lạnh:
"Không cố ý, là cố tình ?"
Quý Vân Chu đưa tay gãi gãi má, nhỏ giọng giải thích:
"Tôi thật sự cố ý gọi là “chồng yêu”, thật mà, còn thật hơn cả ngọc trai nữa! Anh tin !"
Cố Trầm Phong nghiến răng ken két: "Không cố ý, mà còn lặp ?"
Quý Vân Chu cúi đầu, chột , nhưng ngay đó mạnh miệng hỏi: "Vậy làm ?"
Cố Trầm Phong vuốt cằm, chậm rãi : "Nói mấy câu dễ ."
Quý Vân Chu vắt óc nghĩ mãi mới thốt một câu: "Anh là ."
Cố Trầm Phong: "..."
Thấy sắc mặt đen thêm, Quý Vân Chu cẩn thận bổ sung:
"Anh thật sự trẻ trung, như học sinh cấp ba ."
Cố Trầm Phong: "..."
Anh nghiến răng hỏi: "Cậu thật sự cố tình trả thù ?"
Quý Vân Chu lập tức lắc đầu, đầu lắc như cái trống bỏi, vội : "Không , thật sự ! Anh làm gì đắc tội với , trả thù làm gì?"
Cố Trầm Phong ừ một tiếng, : "Tôi còn tưởng vì chuyện tối qua..."
Chưa kịp hết, miệng Quý Vân Chu lấy tay bịt , nhỏ giọng : "Tôi bảo mà, chuyện tối qua coi như xóa , gì xảy hết."
Nói xong, mới thả tay .
Cố Trầm Phong đầy khó hiểu: "Cậu gì ? Tôi hiểu."
Quý Vân Chu: Tại giọng điệu của khó chịu thế nhỉ?
Dù lòng bực bội, nhưng Quý Vân Chu vẫn gật đầu hài lòng, : "Thấy , thật sự cố ý trả thù , chỉ là do quá căng thẳng thôi."
Cố Trầm Phong khẽ lạnh:
"Căng thẳng mà còn lỡ miệng gọi “chồng yêu” hả?"
Quý Vân Chu đỏ mặt tía tai, : "Thôi , làm khó nữa, chỉ cần mấy câu làm vui là tha cho ."
Quý Vân Chu buột miệng:
"Chồng... yêu?"
Cố Trầm Phong đặt d.a.o nĩa xuống, ghé sát mặt , hỏi:
"Cậu còn cố ý?"
Quý Vân Chu căng thẳng "ơ" một tiếng, tay run lên làm rơi cả nĩa, miếng thịt cắm nĩa rớt trúng ngay áo sơ mi trắng tinh của Cố Trầm Phong, để một vết bẩn to tướng.
Nhìn "thành quả" của , Quý Vân Chu lúng túng vô cùng, vội vàng cầm khăn giấy lau cho , nhưng càng lau càng lem nhem, vết bẩn còn to thêm.
Quý Vân Chu cảm thấy, tình bạn giữa và Cố Trầm Phong tới đây chắc kết thúc .
"Tôi sẽ mua cho cái y hệt."
Nói , sang nhân viên phục vụ bên cạnh, dứt khoát: "Phiền chạy Over mua giúp một chiếc sơ mi trắng giống , tiền thừa coi như tiền tip."
Nhân viên phục vụ vui vẻ nhận tiền rời , để trong nhà hàng chỉ còn ba : Quý Vân Chu, Cố Trầm Phong và nghệ sĩ dương cầm.
Nghệ sĩ dương cầm cũng cảm nhận khí căng thẳng, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của , dám gây chú ý.
lo lắng thừa, bởi lúc cả Cố Trầm Phong và Quý Vân Chu chẳng buồn quan tâm đến ngoài, ánh mắt Cố Trầm Phong dán chặt : "Tôi bảo mấy câu dễ cơ mà, kết quả thì ?"
"Giờ thì, chắc nên gọi là vợ... yêu?"
Quý Vân Chu tiếng "vợ" thì tim suýt ngừng đập, đến khi thêm chữ "yêu" phía , suýt nữa lên cơn nhồi m.á.u cơ tim. Cuối cùng cũng hiểu cảm giác của Cố Trầm Phong. Cậu đáng thương , cầu xin: "Xin , sai , xin tha thứ cho ?"
Rồi cố ý nũng nịu:
"Anh ơi~"
Cố Trầm Phong run cả khi tiếng "" kéo dài như , day day ấn đường, :
"Quý Vân Chu, làm ơn bình thường một chút, sẽ thật sự tha thứ cho ."
Quý Vân Chu liền ngoan ngoãn đáp: "Anh~ xin , em sai , em còn dám!"
Cố Trầm Phong tiếng "" ngọt lịm đó làm mềm lòng, mơ hồ "ừ" một tiếng, : "Ăn cơm ."
Quý Vân Chu thở phào nhẹ nhõm, nhưng nghĩ đến chút nữa vẫn "đóng kịch", lòng đầy rối rắm. Cậu đảo mắt, nhanh trí :
"Đợi áo mới tới hãy diễn nốt cảnh nhé."
"Giờ chúng ăn lót , kẻo lát nữa ghê tởm quá nuốt trôi."
Cố Trầm Phong nhướng mày , đó buồn : "Cậu lo thừa . Chúng diễn nhanh còn về nghỉ."
Quý Vân Chu ấp úng mấy tiếng, bỗng nảy một ý:
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
"Theo cốt truyện thì mặc áo sơ mi trắng mới trai lồng lộn. bây giờ áo bẩn , còn đúng cốt truyện nữa."
"Thế nên chúng hãy đợi áo mới diễn nhé."
Cố Trầm Phong nhẹ nhàng hỏi:
"Thật ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mot-giac-ngu-day-ke-thu-khong-doi-troi-chung-da-tro-thanh-ban-trai-cua-toi/chuong-21.html.]
Quý Vân Chu gật đầu như giã tỏi: "Thật!"
Cuối cùng Cố Trầm Phong cũng nhượng bộ:
"Vậy cũng ."
Quý Vân Chu mừng rỡ thầm cầu nguyện cho nhân viên phục vụ lâu chút. trời chiều lòng , mười phút xách túi áo .
Nhân viên phục vụ đưa áo cho Cố Trầm Phong: "Thưa , đây là áo sơ mi của ngài."
Cố Trầm Phong nhận lấy, hỏi:
"Phòng đồ ở ?"
Nhân viên phục vụ đáp: "Xin mời bên ."
Quý Vân Chu vội :
"Anh , đợi ở đây."
Cố Trầm Phong gật đầu theo nhân viên phục vụ. Một lúc , xong áo , kéo ghế xuống bên cạnh Quý Vân Chu, thấp giọng nhắc:
"Bắt đầu thôi."
Anh cầm d.a.o nĩa cắt bít tết, còn Quý Vân Chu thì cầm nĩa xiên một miếng thịt, ấp úng:
"Ờ... ch... chồng..."
Giọng nhỏ như muỗi kêu, Cố Trầm Phong cau mày:
"Quý Vân Chu, ăn no ?"
Quý Vân Chu lập tức tìm cớ:
" , ăn thêm chút nữa, no diễn."
Cố Trầm Phong bất đắc dĩ buông d.a.o nĩa, . Quý Vân Chu làm lơ, nhanh chóng cho miếng thịt miệng, nhai chậm rãi, cố câu giờ.
Cố Trầm Phong bộ dạng hai má phồng phồng như sóc con của , bật . Anh đẩy đĩa bánh rắc hạt dẻ vụn tới mặt Quý Vân Chu.
Quý Vân Chu khó hiểu .
Cố Trầm Phong : "Sóc thì ăn hạt dẻ chứ."
Quý Vân Chu cạn lời:
"...Anh đang ai là sóc đấy? Muốn ăn đòn ?"
Cố Trầm Phong nhún vai:
"Nhìn khỏe thế , chắc no , còn sức đ.á.n.h cơ mà."
Sắc mặt Quý Vân Chu lập tức đổi: "Tôi đùa thôi! Tôi dám đ.á.n.h , dịu dàng đáng yêu thế cơ mà!"
Cố Trầm Phong nhướng mày:
"Cậu bạo lực? Thật ?"
Quý Vân Chu giơ tay như đánh, nhưng đến gần thì đổi hướng, nhẹ nhàng vuốt phẳng cổ áo cho , híp mắt:
"Em dịu dàng thế mà!"
Cố Trầm Phong gạt tay :
"Ăn no thì bắt đầu diễn ?"
Quý Vân Chu đĩa đồ ăn xong bàn, nhỏ giọng : "Bàn ăn còn đồ thừa thế , giống buổi hẹn hò?"
Mắt sáng rực lên:
"Hay gọi đồ ăn mới nhé?"
Không chờ Cố Trầm Phong phản ứng, vẫy nhân viên phục vụ, gọi thực đơn và yêu cầu dọn bàn.
Cố Trầm Phong tựa ghế, bất đắc dĩ nhưng cũng đầy cưng chiều . Dù thì chữ "chồng yêu" đó của cũng chạy .
Quý Vân Chu chỉ trì hoãn chút thời gian, nhưng thêm lúc nào lúc .
Nửa tiếng , nhân viên phục vụ đẩy xe đồ ăn mới tới.
Không còn lý do gì để trì hoãn nữa, Quý Vân Chu thở dài một , xiên một miếng thịt, đưa tới mặt Cố Trầm Phong, lấy hết can đảm :
"Chồng yêu, a~."
Cố Trầm Phong mỉm , há miệng ăn miếng thịt đút, ánh mắt tràn đầy ý gương mặt đỏ bừng của Quý Vân Chu.
Thấy vẻ lời còn khoe mẽ, Quý Vân Chu tức giận giẫm mạnh lên chân , còn chà chà vài cái. Cố Trầm Phong đau đến rụt chân , vẫn dịu dàng , gắp một miếng bít tết đưa cho :
"Vợ yêu, a~."
Quý Vân Chu uể oải há miệng ăn, liếc thấy còn cố tình nhướng mày trêu ghẹo , giơ chân định trả đũa, nhưng Cố Trầm Phong bắt , khóa chân chân ghế.
Quý Vân Chu cố rút nhưng , đành trừng mắt : "Anh thả ?"
Cố Trầm Phong vô tội hỏi:
"Sao thế?"
Quý Vân Chu gượng:
"Anh thả chân ?"
Cố Trầm Phong "ồ" một tiếng, vẻ như hiểu , thản nhiên yêu cầu:
"Gọi thêm một tiếng “ ơi” nữa , thả."
Quý Vân Chu: "..."
Cậu im lặng một lúc, phán:
"Anh hết sốt đúng ? Sốt đến lú hả?"
Cố Trầm Phong nhàn nhạt : "Tôi sốt , thể tự sờ thử xem." Dứt lời liền nắm lấy tay định đặt lên trán .
Quý Vân Chu vội vàng từ chối: "Không cần ." Nói xong liền định rút tay về, nhưng Cố Trầm Phong cho cơ hội, chỉ thể trơ mắt mu bàn tay áp lên trán .
"..."