Một Giấc Ngủ Dậy, Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Đã Trở Thành Bạn Trai Của Tôi - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-04-23 12:40:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm tỉnh dậy, do tác giả gì về diễn biến buổi sáng, nên Cố Trầm Phong và Quý Vân Chu quyết định đến viện nghiên cứu vật lý ở thành phố bên cạnh tham quan một chút. Tuy chắc sẽ câu trả lời mong , nhưng nếu thì cảm thấy như với bản .

 

Sau khi ăn sáng trong phòng, hai gọi xe đến viện nghiên cứu vật lý đó và gặp Johan – phụ trách dự án gian bốn chiều.

 

Johan dẫn họ đến phòng họp :

 

“Xin chào hai vị, là Johan, phụ trách dự án gian bốn chiều. Nghe hai ý định đầu tư?”

 

Cố Trầm Phong trả lời bằng tiếng Anh: “ , thể giới thiệu một chút về tiến độ nghiên cứu hiện tại ?”

 

“Dĩ nhiên là . Những năm gần đây viện nghiên cứu của chúng luôn tập trung dự án gian bốn chiều, chúng phát hiện rằng…”

 

Johan bắt đầu thao thao bất tuyệt, thuật ngữ chuyên ngành, mà còn bằng tiếng Anh, Quý Vân Chu đến choáng váng, như đang tiếng ngoài hành tinh, đến mức sắp ngủ gật luôn.

 

Không qua bao lâu, Johan cuối cùng cũng kết thúc bài thuyết trình dài dằng dặc của . Anh cũng chẳng rõ Cố Trầm Phong hiểu gì , chỉ thấy vẻ mặt nghiêm túc, trông như hiểu lắm.

 

Nhân lúc Johan lấy nước, Quý Vân Chu huých nhẹ tay Cố Trầm Phong, hiệu hỏi thành tiếng: “Anh hiểu gì ?”

 

Cố Trầm Phong lắc đầu, : “Không hiểu, nhưng thì nghiên cứu về gian bốn chiều còn cả, chắc lúc họ nghiên cứu xong thì tụi cũng già .”

 

Quý Vân Chu thở dài một . Khi Johan , thấy Cố Trầm Phong vẻ chuyện thêm với đối phương, vì thế liền bằng tiếng Anh: “Hai cứ tiếp tục, ngoài hít thở chút.”

 

Cậu sân viện nghiên cứu. Phong cảnh ở đây khá , ngắm một lúc đồng hồ thấy hơn hai mươi phút trôi qua liền phòng họp. Johan vẫn xong, thực sự khâm phục Cố Trầm Phong thể đến giờ vẫn còn tỉnh táo.

 

May mà lâu Johan cũng kết thúc, Cố Trầm Phong : “Xin , cần về suy nghĩ thêm.”

 

Johan mỉm : “Không vấn đề gì.”

 

Hai bắt tay rời khỏi viện nghiên cứu. Ra đến ngoài, Cố Trầm Phong : “Còn năm tiếng nữa mới tới phân đoạn tiếp theo của cốt truyện, bạn tặng hai vé hòa nhạc, tranh thủ ?”

 

Quý Vân Chu lắc đầu từ chối: “Tôi .”

 

Cố Trầm Phong hỏi: “Tại ? Cậu sợ ăn ?”

 

Quý Vân Chu cạn lời, : “Không thì , nhiều lý do ?”

 

Cố Trầm Phong tiếc nuối: “Không thì thôi. Vé của nghệ sĩ Andrea khó kiếm lắm đó.”

 

Nghe đến tên Andrea, Quý Vân Chu lập tức đổi ý. Andrea là nghệ sĩ piano nổi tiếng thế giới, mỗi y tổ chức hòa nhạc vé đều cháy hàng. Nghĩ tới đây, vội : “Tôi .”

 

Cố Trầm Phong liếc mắt : “Hồi nãy chẳng ?”

 

Quý Vân Chu : “Ở khách sạn một cũng chán. Vé thì chẳng lãng phí ?”

 

Cố Trầm Phong xong liền trêu: “Cậu cũng lãng phí, thể rủ khác.”

 

Quý Vân Chu thế thì đáp: “Nếu cùng , nữa.” Dứt lời thì bước .

 

Thấy thực sự rời , Cố Trầm Phong vội nắm lấy tay áo , : “Tôi đùa thôi, tin thật ?”

 

Quý Vân Chu nhún vai: “Tôi cũng chỉ đùa với thôi.”

 

Rồi đưa tay vẫy xe. Nhanh chóng một chiếc taxi dừng mặt, Quý Vân Chu lên xe vẫy tay: “Lên .” Sau đó nhích trong nhường chỗ.

 

Cố Trầm Phong lên xe địa chỉ với tài xế. Mười phút , họ đến nhà hát Violet.

 

Trước khi xuống xe, Quý Vân Chu chỉnh cổ áo, cũng may hôm nay mặc đồ chỉnh tề viện nghiên cứu.

 

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

Lúc hai bước khán phòng, buổi hòa nhạc vẫn bắt đầu. Họ tìm chỗ của xuống.

 

Quý Vân Chu tựa lưng ghế, Cố Trầm Phong : “Chỗ tầm mà âm thanh cũng dễ chịu.”

 

Sau đó thêm: “Bạn mắt đấy.”

 

Cố Trầm Phong thì mặt mày hớn hở, khen bạn tức là khen .

 

Quý Vân Chu vẻ mặt đắc ý của hiểu nổi, : “Tôi khen bạn chứ khen , ghê ? Gai hết cả .”

 

Cố Trầm Phong gãi mũi: “Tôi . Cậu chắc là tỉnh ngủ .”

 

Quý Vân Chu nghiến răng: “Anh đúng là… trả đũa trắng trợn!”

 

Cố Trầm Phong đ.á.n.h trống lảng: “Andrea lên sân khấu , im lặng nào.”

 

Quý Vân Chu khịt mũi: “Tưởng chuyện với lắm ?” Nói xong liền mặt , nhưng thấy Andrea .

 

Cậu vô tình thấy cổ hai cô gái phía dán băng cá nhân, cảm thấy kỳ lạ nhưng nghĩ nhiều. lúc đó, Andrea từ từ bước lên sân khấu.

 

Y năm nay bốn mươi nhưng chỉ như ba mươi, từng cử chỉ đều toát lên khí chất đặc biệt, đó cũng là lý do vì y nổi tiếng đến .

 

Andrea xuống ghế, các ngón tay lướt nhẹ phím đàn như đang khiêu vũ, tiếng đàn du dương vang lên theo từng động tác của y.

 

Quý Vân Chu đắm chìm trong bản nhạc, ánh mắt rời khỏi Andrea. Cố Trầm Phong ánh mắt chuyên chú của , bỗng thấy Quý Vân Chu lúc thật quyến rũ.

 

Anh rùng một cái, cảm thấy quyến rũ? Không thể nào! Chắc là do cái vẻ ngoài dễ gây ảo giác của Quý Vân Chu thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mot-giac-ngu-day-ke-thu-khong-doi-troi-chung-da-tro-thanh-ban-trai-cua-toi/chuong-15.html.]

Phải , nhất định là . Chứ với cái tính cách đáng ghét thì làm nhiều fan như thế?

 

Cố Trầm Phong càng nghĩ càng thấy lý trí. hiểu vẫn cứ liếc Quý Vân Chu, trong lòng thầm lẩm bẩm:

 

Nhìn Andrea say đắm ? Chẳng qua chỉ chơi piano thôi mà. Anh cũng chơi đấy!

 

Quý Vân Chu chẳng đang nghĩ gì, vẫn đang đắm trong tiếng nhạc, cảm xúc lên xuống theo từng giai điệu. Đến khi bản nhạc kết thúc, vẫn hồn, trong khi khán giả lượt rời , cuối cùng chỉ còn vài lác đác.

 

Cố Trầm Phong huých nhẹ tay , lúc Quý Vân Chu mới tỉnh , :

 

“Andrea đúng là đỉnh thật!”

 

Sau đó hỏi: “Anh xem giờ xin chữ ký còn kịp ?”

 

Nghe , mặt Cố Trầm Phong đen . Rõ ràng là rủ hòa nhạc, mà cuối cùng thấy vui ? Thế là thế nào?

 

Anh hừ một tiếng hỏi: “Giờ thích Christin nữa hả? là đàn ông lòng đổi !”

 

Quý Vân Chu ngớ : “Tôi khi nào thích Christin?”

 

Cố Trầm Phong hình, hỏi: “Thế hôm qua mở bài hát của ?”

 

Quý Vân Chu “” một tiếng: “Vô tình bấm trúng, thấy nên tắt.”

 

Cố Trầm Phong cảm giác tự vả mặt, nhưng cũng thấy nhẹ nhõm, thích Christin là . Anh :

 

“Vậy thì , còn tưởng gu thẩm mỹ của tệ đến thế cơ đấy.”

 

Quý Vân Chu vỗ vai : “Thôi với nữa, xin chữ ký của Andrea đây. Anh ở đây chờ .”

 

Cậu rời khỏi ghế, về phía hậu trường. Cố Trầm Phong mặt cảm xúc theo . Quý Vân Chu ngạc nhiên: “Anh theo làm gì?”

 

Rồi vỡ lẽ: “À, cũng xin chữ ký của Andrea chứ gì.”

 

Cố Trầm Phong cảm thấy như nội thương, chằm chằm mặt . Quý Vân Chu khẽ :

 

“Không ngờ ngại ngùng như đấy. Lần đầu thấy luôn.”

 

Cố Trầm Phong nhàn nhạt : “Tôi ngại.”

 

Quý Vân Chu tỏ vẻ tin: “Ờ, đúng , ngại.”

 

Cố Trầm Phong vẫn giải thích: “Tôi thật sự ngại.”

 

Quý Vân Chu gật gù: “Ừ, mà, ngại. Yên tâm, chuyện sẽ kể cho ai .”

 

Cố Trầm Phong hít sâu: “Nói nữa, …”

 

Câu xong Quý Vân Chu cướp lời: “Không ngại, .”

 

Cố Trầm Phong thấy thế nào cũng giải thích nổi nữa, trong lòng u sầu, còn Quý Vân Chu thì cực kỳ vui vẻ – cuối cùng cũng nắm điểm yếu của .

 

Cậu sảnh, mua hai tấm bưu của Andrea ở máy bán hàng, mới tiến về hậu trường. Vừa đến cửa nhân viên chặn .

 

Cố Trầm Phong thấy thì thở phào, ai ngờ Quý Vân Chu rút một chiếc thẻ bạch kim ghi “Hội viên bạch kim Violet”, nhân viên thấy liền : “Mời .” Rồi lập tức nhường đường.

 

Thế là trơ mắt Quý Vân Chu một đường thẳng tiến tới phòng nghỉ của Andrea, gõ cửa : “Chào ngài Andrea, là fan của ngài.”

 

Bên trong truyền tiếng của Andrea: “Mời .”

 

Quý Vân Chu đầu Cố Trầm Phong một cái đẩy cửa bước . Cố Trầm Phong theo.

 

Vào tới nơi, thấy Andrea một chiếc áo polo trắng, trông tao nhã, gần gũi. Quý Vân Chu chút xúc động :

 

“Chào ngài Andrea, khi buổi hòa nhạc của ngài, như thấy rừng tinh linh và hươu, trong khoảnh khắc tâm trí như thanh lọc, đầu óc cũng trở nên thư thái. Trình độ âm nhạc của ngài thực sự tuyệt vời!”

 

Andrea thì vui, khiêm tốn chút nào: “Cảm ơn lời khen. Rất mừng vì âm nhạc của mang cho trải nghiệm tuyệt vời.”

 

“Cảm ơn phản hồi của , nhờ mới âm nhạc của thể xoa dịu lòng .”

 

Sau đó y hỏi: “Cậu mấy tấm chữ ký?”

 

Quý Vân Chu giơ hai ngón tay, Andrea liền ký nhanh chóng lên hai tấm bưu .

 

Nhận chữ ký, lời cảm ơn bảo: “Tôi làm phiền ngài nữa, hẹn gặp .”

 

Andrea đáp: “Ừ, tạm biệt.”

 

Ra khỏi phòng nghỉ, Quý Vân Chu vui vẻ với Cố Trầm Phong: “Thấy ? Anh vẫn xin giúp một tấm đấy.”

 

“Cảm ơn chiếc vé của nhé, về nước mời ăn cơm.”

 

Cố Trầm Phong vẫn mặt lạnh, cố tình bắt bẻ: “Thế mà gọi là thành ý ?”

 

Quý Vân Chu suy nghĩ một chút, vé đúng là quý giá thật, chỉ mời một bữa thì đúng là keo. Thế là hì hì : “Vậy để đích nấu cho một bữa thịnh soạn, thế nào?”

 

Loading...