Một Đời Bình Lặng - 1

Cập nhật lúc: 2025-02-25 12:39:50
Lượt xem: 218

Sau khi cha qua đời, tôi quyết định ly hôn với người chồng doanh trưởng, rồi ở lại ngôi làng nhỏ này mãi mãi.

Ngày đầu tiên, tôi lừa chồng ký vào đơn ly hôn.

Ngày thứ năm, tôi nộp đơn xin nghỉ việc.

Ngày thứ bảy, tôi chuẩn bị một bữa tiệc thịnh soạn để chào tạm biệt tất cả bạn bè.

Lục Việt Xuyên nhíu mày, trách móc tôi, tại sao lại nấu những món mà cô bạn thanh mai của anh ta không thích ăn.

Tôi đứng dậy, nâng ly chúc rượu cho cô bạn thanh mai ấy.

Từ nay về sau, tôi và Lục Việt Xuyên không còn liên quan gì đến nhau nữa.

Nửa tháng sau, tôi nhìn thấy Lục Việt Xuyên trở về từ nhiệm vụ.

Nhưng lần này, cơn gió đêm nơi thôn quê đã khiến đôi mắt anh ta đỏ hoe.

1

Ba ngày sau khi cha tôi qua đời, Lục Việt Xuyên vẫn không xuất hiện.

Tôi nhìn thẳng vào trưởng thôn, kiên định nói:

"Chú, cháu đã suy nghĩ kỹ rồi. Cháu muốn kế thừa tâm nguyện của cha, ở lại đây dạy học cho lũ trẻ."

Ông ấy sững sờ, rồi thở dài khuyên nhủ:

"Đứa nhỏ ngốc, cháu vất vả lắm mới có thể rời khỏi nơi này, sao lại muốn quay về chịu khổ?"

Tôi lắc đầu, cúi xuống nhìn chiếc đồng hồ cũ kỹ trên cổ tay, di vật mà cha để lại cho tôi.

"Cháu không sợ khổ. Cho cháu bảy ngày, cháu sẽ hoàn tất thủ tục ly hôn."

Bảy giờ tối, tôi cuối cùng cũng về đến nhà.

Bữa cơm trên bàn vẫn y nguyên như lúc tôi rời đi.

Vừa đặt hành lý xuống, tôi đã nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa.

Lục Việt Xuyên mặc bộ quân phục màu xanh thẳng thớm, dáng người cao lớn, giọng nói lạnh nhạt:

"Còn cơm không? Căng tin đóng cửa rồi. Hâm nóng rồi bỏ vào hộp giúp anh, anh mang qua cho Dao Dao."

"Dạo này cô ấy bị ốm, không tiện nấu nướng."

Tôi quay đầu lại, để lộ gương mặt hốc hác, giọng điệu bình thản:

"Em vừa mới về, chưa nấu gì cả."

Lục Việt Xuyên khẽ cau mày, nhưng không hỏi tôi đã đi đâu, cũng chẳng quan tâm đến dáng vẻ tiều tụy của tôi.

Nhận được câu trả lời, anh ta đi thẳng vào bếp.

Lúc này, trong đầu anh ta chắc chỉ có hình bóng của mối tình đầu.

Tôi đứng yên tại chỗ, nhìn anh ta vụng về luộc mì, chiên trứng.

Năm năm kết hôn, đây là lần đầu tiên anh ta vào bếp.

Kể từ ngày Từ Dao ly hôn, chuyển về thành phố Tấn, tôi đã quá quen với những thay đổi này.

Lục Việt Xuyên đóng nắp hộp cơm nhôm, định bước qua tôi để rời đi, nhưng tôi chặn lại.

"Vài ngày nữa em phải về quê một chuyến. Anh ký vào đơn này giúp em, em cần nó để làm giấy giới thiệu."

Tôi lấy ra đơn ly hôn còn chưa điền xong, chỉ vào chỗ trống để anh ta ký tên.

Lục Việt Xuyên sững lại một chút, nhưng chẳng liếc mắt nhìn nội dung, cứ thế mà ký luôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/mot-doi-binh-lang/1.html.]

"Mấy hôm trước Dao Dao bị bệnh, anh không có thời gian. Đợi cô ấy khỏe lại, anh sẽ về quê cùng em."

Tôi cụp mắt xuống, che đi khóe đôi mắt đã đỏ hoe, nhẹ giọng đáp:

"Ừm."

Khi lướt qua nhau, tôi ngửi thấy mùi kem dưỡng tuyết hoa trên người anh ta.

Đó là thứ tôi không nỡ mua, nhưng lại là mùi hương mà tình đầu của anh ta thích nhất.

Chờ đến khi cánh cổng sân hoàn toàn khép lại, tôi lặng lẽ bước đến bàn ăn, cẩn thận gấp tờ đơn lại.

Một tuần trước, trưởng thôn gọi điện cho tôi, báo rằng cha tôi bị xuất huyết não khi đang giảng dạy, hiện đang cấp cứu trong bệnh viện.

Lúc đó, tôi hoảng loạn đến mức chạy ngay về nhà, kéo tay Lục Việt Xuyên đang chuẩn bị ra ngoài:

"Anh có thể về quê với em một chuyến không? Cha em..."

Còn chưa nói hết câu, ngoài cửa đã vang lên giọng nói của Từ Dao:

"Việt Xuyên, anh nhanh lên! Anh đã hứa sẽ đưa em đi dạo phố mà!"

Nghe thấy giọng cô ta, Lục Việt Xuyên lập tức mất kiên nhẫn, hất tay tôi ra, lạnh nhạt nói:

"Anh bận rồi, em về trước đi. Khi nào rảnh anh sẽ đến tìm em."

Và thế là tôi đợi suốt bảy ngày.

Cho đến khi cha tôi được chôn cất, tôi vẫn không đợi được Lục Việt Xuyên có thời gian.

Chỉ chờ được lời trăn trối của cha, khi ông nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi trước lúc nhắm mắt:

"Việt Xuyên là một đứa trẻ tốt. Nó bảo vệ đất nước, bận rộn là điều đương nhiên."

"Cha không trách nó, con về nhà đừng cãi nhau với nó nhé."

Nhưng cha ơi, anh ta bận không phải vì nhiệm vụ, mà vì anh ta đang đi cùng Từ Dao.

Tôi lau khô nước mắt, rửa sạch bát đũa trên bàn, thu dọn gọn gàng.

Thời gian rời đi, còn sáu ngày.

2

Ngày đầu tiên, tôi một mình đến văn phòng.

"Đây là đơn ly hôn của tôi và Lục Việt Xuyên. Mong tổ chức sớm phê duyệt."

Lãnh đạo khựng lại, cầm lấy đơn rồi xem xét kỹ lưỡng.

Khi nhìn thấy chữ ký của cả hai chúng tôi, ông ấy chỉ có thể thở dài một tiếng.

"Hai đứa vốn dĩ rất tốt mà, sao lại đến mức này?"

Phải rồi, sao lại đến mức này nhỉ?

Tôi và Lục Việt Xuyên quen nhau qua mai mối.

Anh ta là một lãnh đạo có tiền đồ sáng lạn, tôi là một cô giáo tiểu học dịu dàng hiền hậu.

Mọi người đều nói chúng tôi rất xứng đôi.

Nhưng từ khi Từ Dao quay về, điều tôi nghe được nhiều nhất lại là:

"Anh Lục đối xử với cô Từ tốt thật."

 

 

 

Loading...