Khi đến mặt , phát hiện thấp hơn Lục Cảnh nửa cái đầu, khí thế cũng yếu hơn nhiều. Đến khi nhớ làm gì lúc rời khỏi nhà , cổ Đào Uyên chợt lạnh gáy, cảm thấy sắp Lục Cảnh bóp c.h.ế.t ngay lập tức.
Đào Uyên mạnh dạn : "Sao ở đây? Anh bận trăm công nghìn việc, giờ hẳn đang ở công ty làm việc mới đúng chứ!"
Anh : "Nhờ phúc của đấy."
Đào Uyên càng lạnh gáy.
Đào Uyên ngoan ngoãn theo Lục Cảnh lên xe. Suốt dọc đường, đều nhắm mắt dưỡng thần, Đào Uyên nhiều thấp thỏm lén , cũng mở mắt.
Khi đến biệt thự, xuống xe , thấy Đào Uyên co rúm trong xe như một con chim cút, khỏi đưa tay lôi Đào Uyên .
Đào Uyên lo lắng bám theo Lục Cảnh, mở miệng ngoan ngoãn nhận : "Tôi sai ."
" ở ?" Lục Cảnh , đầu .
"Tôi nên đá ." Đào Uyên thành thật .
"Cậu còn nên làm thế." Lục Cảnh bóp lấy cằm Đào Uyên: "Vậy chuyện , nghĩ cách giải thích ?"
Đào Uyên chớp chớp mắt: "Chuyện gì ạ?"
Lục Cảnh : "Chuyện và Thẩm Hoa ôm xe."
Đào Uyên : "Chuyện á... Chuyện đương nhiên là nguyên nhân ." Đào Uyên cố gắng bịa chuyện: "Là thế , Thẩm Hoa nhờ nuôi một con chó, gọi điện chó của rơi xuống sông c.h.ế.t đuối , Thẩm Hoa đau lòng lắm. Anh đấy, trai thường khá nhạy cảm, nên mới cho Thẩm Hoa mượn vai để ! Chuyện bình thường mà đúng ? Tôi và Thẩm Hoa là bạn bè mà, giữa bạn bè chẳng lẽ ngay cả việc cho mượn vai cũng thể ?"
"Có thì ." Lục Cảnh : " chó thông minh hơn , bơi, còn chúng thì ."
"..."
Xong , xong đời .
Đào Uyên cảm thấy sắp tiêu . Cậu nghiến răng, kiên trì đến cùng: "Cũng tất cả chó đều bơi , con của Thẩm Hoa thì sợ nước. Haizz, c.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t , chúng đừng về nó nữa."
"Được, chuyện khác ." Lục Cảnh xách Đào Uyên nhà, ném lên sofa, từ cao. Vẫn là khuôn mặt , nhưng khác. Đào Uyên đây ngoan, ít , cũng , giường chủ động, xin tài nguyên cũng chừng mực.
Bạn bè đều hỏi tìm một tiểu tình nhân ngoan thế, bảo tìm cho họ một .
Trước đây, Lục Cảnh cũng hài lòng, nhưng bây giờ đối mặt với đôi mắt sáng lấp lánh của Đào Uyên, cảm thấy ăn nhóc con ăn nhất định sẽ ngon hơn.
Lục Cảnh bao giờ làm khó bản .
Anh đè chặt hai chân Đào Uyên, cúi hôn xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mot-cau-chuyen-mau-cho-ve-tai-nan-xe-va-mat-tri-nho/chuong-9.html.]
Đào Uyên trợn tròn mắt. Cậu rành hôn, hôn đến mức thở dồn dập, cơ thể cũng mềm nhũn . Cậu giãy giụa vài cái, nhưng thoát , hốc mắt chợt đỏ lên, những giọt nước mắt to như hạt đậu đảo quanh trong mắt, chốc lát ào ào rơi xuống.
Sắc mặt Lục Cảnh trầm xuống, giữ chặt cổ tay Đào Uyên.
Đào Uyên vùi đầu lòng Lục Cảnh, đến nỗi hai vai run run.
Anh nhíu mày hỏi: "Cậu cái gì?"
Đào Uyên : "Tôi làm tiểu tình nhân bí mật của , cũng làm thứ ba của ai hết. Bố nuôi lớn đến ngần , yêu đương tử tế làm tiểu tình nhân cho khác, ngu!"
Lục Cảnh im lặng.
Đào Uyên tức giận, nức nở lý lẽ với Lục Cảnh: "Chuyện như thế còn bày đặt ép mua ép bán ! Kim chủ tiền, hào phóng trai khó tìm, leo lên giường thì mà đầy! Đã nhiều năm như , cũng nên chán chứ." Đào Uyên cố sức thuyết phục: "Người như thì dễ tìm lắm, cứ tìm khác là !"
"Cậu đúng." Lục Cảnh đồng tình với Đào Uyên.
Đào Uyên kinh ngạc ngẩng đầu .
Lục Cảnh đôi mắt sáng rực của Đào Uyên, bổ sung nốt câu còn dang dở: "Tôi cần nghĩ xem ."
Nghĩ xem tại buông Đào Uyên.
Rõ ràng chỉ là một tiểu tình nhân quan trọng, đáng để nổi giận.
quả thật tức giận.
Lục Cảnh thả Đào Uyên , nhưng cũng ép buộc Đào Uyên làm gì nữa. Đào Uyên ở nhà yên, với rằng ngoài tìm việc, ví dụ như tìm một vai phụ nhỏ để đóng như hôm đó cũng .
Anh đôi mắt đen láy của Đào Uyên, xác nhận Đào Uyên đang xin tài nguyên từ , nghĩ một lúc, gọi điện bảo trợ lý phái một đại diện mang mấy kịch bản tới cho Đào Uyên chọn.
Đào Uyên ấp úng: "Tôi ..."
Nét mặt bình tĩnh: "Đợi nghĩ rõ ràng , đây cứ coi là phí chia tay dành cho ."
Đào Uyên im lặng. Cậu ngẩng đầu Lục Cảnh, : "Anh thật đấy."
Bị Đào Uyên chăm chú như , Lục Cảnh khỏi đưa tay xoa đầu Đào Uyên.
Người đại diện đến Thẩm Hoa, mà là một đàn ông trung niên cao gầy, đeo kính, trông tinh ranh.
Anh mang theo vài kịch bản, vội đưa cho Đào Uyên xem ngay, mà giới thiệu đạo diễn và cốt truyện.