Món Quà Của Cậu - 1
Cập nhật lúc: 2025-12-31 08:11:31
Lượt xem: 85
“Hôm nay là ngày mấy?”
Anh hỏi. Tôi khựng một chút, vội liếc lịch đáp:
“Mùng bảy.”
Anh liền im lặng. Tôi đổi giọng, nhẹ hơn một chút:
“Ba ngày nữa là mười bốn tháng hai. Valentine.”
Sắc mặt tối sầm, dậy về phòng với dáng vẻ nặng nề, như thể thứ đang chờ phía lễ Tình Nhân, mà là tết Thanh Minh.
Nụ môi cũng chậm rãi tắt .
Có lẽ với , đúng là thanh minh thật.
Thật hôm nay chịu chuyện với , vui. Dù ở chung một phòng, nhưng đối với cứ như đối với một món đồ vô tri, ánh mắt của hầu như bao giờ dừng .
Ngẩng đầu là gặp, cúi đầu cũng gặp, mà quan hệ thành thế . Nghĩ thôi thấy đau.
Tôi đoán vì đột nhiên hỏi ngày tháng.
Vì mấy hôm nữa là tròn một năm sống cùng , cũng là tròn một năm yêu biến mất.
Tôi cũng cùng đón Valentine mà.
… .
Tháng đầu tiên về, nhận yêu. Có lẽ ban đầu nghĩ mất trí nhớ. khác biệt quá nhiều, đến mức cuối cùng kìm nữa mà thẳng:
“Cậu Trạch An, đúng ?”
Tôi chính là Trạch An, từ đầu đến cuối vẫn là . khi đối diện ánh mắt chắc chắn, hoài nghi, pha chút chất vấn của , hiểu đang đến Trạch An nào.
Tôi đúng là Trạch An.
Trạch An trong ký ức của .
Miệng mở khép, ấp úng, trả lời .
Anh :
“Cậu ăn cay, Trạch An thì chạm nổi chút cay nào. Cậu thích chơi game, Trạch An từng chơi. Cậu chỉ lập trình, Trạch An vẽ tranh, hát. Còn thì… hát chẳng gì.”
Anh dừng .
“Quan trọng nhất, Trạch An thuận tay trái. Cậu thì .”
“Chữ của hai , khác biệt.”
Tôi sững. Không ngờ chỉ trong một tháng, thấu hết từng chi tiết.
Anh hỏi:
“Cậu là ai? Trạch An đang ở ?”
Tôi hít sâu một , thẳng mắt , mỉm :
“Quý Khâm, em thật sự là Trạch An.”
Tôi thề, dối.
Anh cau mày, còn định gì đó, lên tiếng :
“ Trạch An mà … đúng là còn nữa.”
“— Cậu .”
Tôi làm động tác như thể một thứ gì đó rời khỏi đầu .
Trong khoảnh khắc, ánh mắt Anh trống rỗng hẳn , như thể bộ ánh sáng trong đời đều lấy mất. Tôi mím môi, chậm rãi thu nụ .
Khó khăn lắm mới về.
vẻ… chào đón.
Quý Khâm mấy lời khách sáo với . Với Trạch An, rõ ràng né tránh việc thẳng , nhưng kìm mà thứ về đó.
“Bao giờ về?”
Quý Khâm thường xuyên hỏi câu .
Tôi thật, vòng vo:
“Chắc là… sẽ về nữa .”
Người chỉ ở trong thể một thời gian ngắn. Tôi cũng ngờ yêu quý đến , đến mức bây giờ trông như kẻ chiếm chỗ trái phép chính là .
Quý Khâm rơi im lặng. Tôi tiến gần, hì hì, cố tình lái sang chuyện khác:
“Dạo phim mới chiếu, đ.á.n.h giá mạng cũng lắm, xem thử nhé?”
Anh như gặp thứ gì đó đáng sợ, lùi hẳn một bước lớn, dám , vội vã về phòng .
Tôi bĩu môi. là mất hứng.
Trạch An ở trong thể cũng chỉ hai năm. Tiếc là ký ức gì về quãng thời gian đó. Nếu , lẽ cũng sẽ cố bắt chước một chút, để sự khác biệt giữa và quá rõ, dễ dàng khác phát hiện như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mon-qua-cua-cau/1.html.]
Tôi còn đổi cả công việc. Hai năm đó, “Trạch An” làm giáo viên dạy vẽ. Tôi thì mù tịt hội họa, nên khi về, xin làm lập trình mẫu. May mà bằng cấp vẫn là của , tìm việc cũng quá khó.
Trạch An vẻ là lạnh lùng. Mấy năm liền hầu như đăng gì lên mạng xã hội, album ảnh cũng thưa thớt đến đáng thương. Tôi tiện tay lướt qua danh bạ của , âm thầm chậc lưỡi. Đến nhắn tin với khác cũng ngắn gọn đến mức tối đa, một chữ giải quyết thì tuyệt đối dùng hai chữ.
shgt
Cũng sợ làm mất lòng ai.
Trời ơi, khác quá nhiều lắm luôn .
Vậy mà lòng . Thường xuyên rủ tụ tập. Tôi sợ lộ tẩy nên từ chối ít . Cho đến một ngày, khác tìm và đồng ý.
Là quen.
Bạn đại học của — Phó San.
Nhìn thấy lời mời của cô , thở phào nhẹ nhõm. Mấy tháng nay luôn cảm giác mới là kẻ ác chiếm xác khác, mỗi ngày chỉ làm về nhà, dám giao du nhiều với ai.
Tôi và Phó San vốn khá . Trong ký ức của , chúng qua nhiều. Cô cũng rõ tâm tư của , từng yêu thầm Quý Khâm. Tôi lướt lịch sử trò chuyện mấy , thấy gì bất thường mới cố lấy tinh thần gặp.
Phó San cũng khác nhiều.
Trong trí nhớ , cô vẫn là cô gái để mái bằng, tóc đen dài thẳng, trông học sinh. Giờ gặp , trông cô chín chắn hơn hẳn, trang điểm tinh tế, tóc uốn gợn sóng, cách ăn mặc cũng sang trọng, rõ ràng là một nhân viên văn phòng trưởng thành.
Tôi gạt cảm giác xa lạ trong lòng, như hì hì gọi:
“A San!”
Ngược , Phó San trông vẻ quen, ngẩng đầu đầy ngạc nhiên.
Gần đây gặp quá nhiều ánh mắt kiểu . Tôi gượng:
“Sao dữ ?”
Phó San nhíu mày, im lặng một lúc :
“Lâu gọi như thế.”
Tôi gì, vội gọi phục vụ gọi món. Tôi nhớ Phó San cũng thích ăn cay, chúng thường cùng ăn lẩu siêu cay, còn từng sẽ sống ở Tứ Xuyên Trùng Khánh.
vì Trạch An, dám gọi cay. Khi phục vụ hỏi cay đến mức nào, định “cay”, Phó San ngăn .
“Đừng, giờ ăn cay .”
Giọng cô nhàn nhạt.
“Gọi một nồi lẩu uyên ương .”
Tôi sững phục vụ gật đầu rời . Phó San thở dài, :
“Trạch An, hôm nay gọi là chuyện .”
Thấy sắc mặt cô vui, dè dặt hỏi:
“Có chuyện gì ?”
Cô im lặng một lúc, :
“Tôi nghĩ kỹ lời . Thấy đúng, nên quyết định nữa.”
Tôi bối rối căng thẳng. Trạch An… gì với cô ?
“Cậu định ?” Tôi vội hỏi.
Ngoài bố và Quý Khâm , Phó San là quan tâm nhất. Vậy mà giờ gì về tình hình của cô .
Phó San đầy khó hiểu:
“Cậu ? Trước đó công ty định cử sang Singapore làm việc. Tôi nỡ rời xa Tống, chẳng khuyên ở ? Tôi nghĩ kỹ , thấy đúng.”
Tôi khựng . Anh Tống là ai?
Hai năm rời , với mà thứ đều là trống. Nghĩ tới thôi thấy bức bối.
“ chuyện bên công ty…” Phó San thở dài, với vẻ đầy ngưỡng mộ.
“Trạch An, thật sự ghen tị với . Cậu trưởng thành hơn nhiều , còn bốc đồng như . Nếu như , chắc chẳng nhiều chuyện phiền lòng đến .”
Tôi ậm ừ một tiếng, gượng:
“Ha ha… ?”
Phó San gật đầu:
“Ừ. Mỗi chuyện với , đều cảm thấy học nhiều thứ. Nghĩ mới thấy, đây chúng đúng là ngốc nghếch và ngây thơ thật.”
Tôi im lặng cô cảm thán, nên đáp thế nào. lúc nồi lẩu mang lên, liền giả vờ chăm chú chọn đồ ăn, tránh thêm những chuyện linh tinh.
Tôi chằm chằm nồi uyên ương mặt, do dự một lúc, cuối cùng vẫn bỏ đồ bên nước dùng trong.
… Thật sự khó chịu.