. Quả nhiên là Tưởng Tử Kỳ, một mũi tên trúng đích. Tôi còn lời nào để , nhưng vẫn buông tha.
"Cứ tính mấy ngày gần đây thôi cũng bao nhiêu mâu thuẫn : Tưởng Tử Viễn hống hách với em mà vẫn em dung túng, chị – vẻ là bạch nguyệt quang trong lòng em, gia đình mà em luôn cố tình giấu nhẹm , cả Quý Hòa Ung lợi dụng công việc để theo đuổi em một cách công khai...
"Nếu đoán sai, thì chúng chắc chắn yêu trong một mối quan hệ lén lút do chính em yêu cầu.
" em chọn tự âm thầm chịu đựng, sẵn sàng rút lui bất cứ lúc nào. Còn thì là kiểu luôn chiều theo ý em, sợ thái độ cứng rắn sẽ đẩy em . ?"
Tôi gật đầu. Có vẻ, đúng là như .
"Vậy thì chúng nhất định là ân ân ái ái mà là dần dần xa cách ."
Tưởng Tử Kỳ đưa lời tổng kết cuối cùng. Tôi thể phản bác.
Tôi gì đây. Điều mà từng nghĩ là "buông tay là cảnh giới cao nhất của tình yêu", ở chỗ Tưởng Tử Kỳ, dường như chỗ .
Tưởng Tử Kỳ dậy đến mặt , quỳ nửa gối xuống.
"Có những lúc, thật sự ước gì chúng đơn giản như trong sách thôi. Em giấu diếm, em trốn tránh, còn thì thẳng thừng nhốt em . Dù cho tình cảm trở nên hỗn loạn đến , chúng cũng thể quấn quýt cả đời." Anh nắm lấy cổ tay , như thể thật sự ý định đó.
" mà, so với ham chiếm hữu em của , dường như còn em luôn vui vẻ, dù cho bên cạnh em là . Có quá hèn nhát ? Ngay cả khi mất trí nhớ, cũng quên yêu em theo cách đặt em làm trung tâm của thứ."
Tôi rút tay , nắm lòng bàn tay .
"Là em hèn nhát. mà Tưởng Tử Kỳ, em là kẻ nhát gan bẩm sinh, em cũng từng nghĩ sẽ mãi mãi ở bên . tất cả những tiếng xung quanh đều bảo em rằng, điều đó là thể." Nói đến cuối, giọng nghẹn .
Lần đầu tiên, còn là Kỳ Bắc gai góc vì đầy thương tích, mà là một thằng nhóc lúng túng, bối rối mối tình đầu quý giá .
Tưởng Tử Kỳ giơ tay, che hờ tai .
"Đừng họ, chỉ cần là đủ . Kỳ Bắc, . Tôi yêu em. Dù mất trí nhớ thêm một nghìn , một vạn , cũng sẽ hết đến khác yêu em."
Tôi bao giờ nghĩ rằng sẽ một ngày, nấc lên vì một câu sến súa như thế. Cũng thật lạ, một trận đời, lòng nhẹ nhõm hơn nhiều. Như thể tiếp thêm vô vàn dũng khí, thể tiếp tục bước .
Tối hôm đó, và Tưởng Tử Kỳ trò chuyện nhiều, kể cho những chuyện nhỏ nhặt đây, liệt kê từng chút một những điều làm cho , như thể đang khoe gia bảo.
Cuối cùng, chống cằm .
"Nhớ rõ đến , rốt cuộc là vì yêu em, vì em đặc biệt yêu ?"
Mặt nóng lên, xoay nữa.
Anh gần ôm lấy . "Ngủ , trêu em nữa."
Một lúc lâu , mở mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/moi-tinh-khong-the-lang-quen/chuong-7.html.]
Forgiven
"Tưởng Tử Kỳ?"
"Hửm?"
"Anh ngủ ?"
"...Ừm."
"Vậy thì... em yêu ."
Tưởng Tử Kỳ vùi mặt tóc , giọng nghèn nghẹn:
"Tôi cũng ."
Tôi nhắm mắt , nhưng nhịn cong khóe môi. Thỉnh thoảng những lời như , thật vẻ cũng khá .
Hôn lễ cuối cùng vẫn hoãn .
Bởi vì cứ mơ hồ lấy cớ chữa bệnh mà kết hôn với Tưởng Tử Kỳ. Tôi đợi hồi phục trí nhớ, chính thức, đàng hoàng ở bên một Tưởng Tử Kỳ chỉnh.
Cũng thật lạ, khi thẳng thắn với bố Tưởng về mối quan hệ của và Tưởng Tử Kỳ cùng suy nghĩ , họ nhanh chóng chấp nhận.
Thái độ thản nhiên đến mức còn tin nổi.
Thế thôi ?
Càng lạ hơn là, chuyện mới trôi qua một tháng, Tưởng Tử Kỳ tuyên bố hồi phục trí nhớ. Mặc dù tin, nhưng khi hỏi về chuyện đây, thể trả lời rõ ràng, thậm chí còn nhớ cả mặc gì trong đầu gặp mặt.
Dù vội vàng, nhưng vẫn run tay cầm chiếc nhẫn mà tiết kiệm tiền mua .
"Tuy đột ngột, nhưng em quả thật chuẩn lúc hồi phục trí nhớ... Tưởng Tử Kỳ, nguyện ý ở bên em ? Thời hạn là cả đời đó."
Tưởng Tử Kỳ cũng sững một chút, ngay đó làm bộ che miệng, thốt lên một tiếng kinh ngạc. Thế nhưng thấy, khóe mắt rõ ràng ngấn lệ.
"Thật ? Là tặng cho ?"
Tôi gật đầu, mở hộp nhẫn đeo tay , Tưởng Tử Kỳ khoa trương giơ tay lên trái .
"Điều gì khiến thư kí Kỳ của chúng hôm nay lãng mạn thế?"
Tôi bất lực, nhưng vẫn chiều theo lời mà :
"Vì, em thật sự yêu ."
Tưởng Tử Kỳ trưởng thành, trầm dạy cách để dựng lên những chiếc gai cứng rắn bảo vệ bản , còn Tưởng Tử Kỳ ngây ngô thì dạy : Trên đời chỉ những bất hạnh cần dựng gai, mà còn nhiều hơn thế, là những khoảnh khắc cần bày tỏ tình yêu.