Mối Tình Bí Mật - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-12-25 14:57:30
Lượt xem: 286

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh sang chiếc vali bên tay , giọng điệu dần trở nên lạnh lẽo: “Tại đến đây thu dọn hành lý?”

“Em rời xa ?”

Hứa Mục Khanh chằm chằm , ánh sáng trong đôi mắt đang dần lụi tắt.

“Em rời xa ?”

Có cảm giác nếu còn gì thì sẽ tiêu đời mất.

Tờ chi phiếu và tấm ảnh Hứa đưa vẫn còn trong túi.

Tôi suy nghĩ một chút, vẫn lấy chúng .

“Hôm nay, gặp .”

Sắc mặt Hứa Mục Khanh lập tức tệ hơn: “Bà đến tìm em? Những lời bà , em đừng .”

Tôi đưa tấm ảnh và tờ chi phiếu mắt , giọng điệu trịnh trọng:

“Những lời dì cũng lý. Chúng đều là đàn ông, ở bên thực sự nhiều yếu tố chắc chắn.”

“Tương lai, già nua xí, phận cản trở con đường thăng tiến của .”

“Ai hối hận chứ?”

Giọng dịu xuống: “Dì với , một cô bạn từ bé xinh , môn đăng hộ đối, vô cùng xứng đôi. Dì đưa ba mươi triệu, cầu xin tha cho .”

Tôi trả tấm ảnh cho , tờ chi phiếu siết chặt trong tay: “Cho nên, cũng tha cho , ?”

Hứa Mục Khanh nhận lấy tấm ảnh, chỉ cố chấp mặt .

Hồi lâu , khẽ : “Tô Mẫn, ba mươi triệu là thể khiến em rời bỏ ?”

Trong đôi mắt đang ấp ủ một cơn bão, thần sắc dần trở nên hung dữ:

“Hối hận? Tô Mẫn, xem những lời đây, em chẳng lọt tai câu nào cả.”

“Em tin tình yêu của , cũng tin con .”

Hứa Mục Khanh vò nát tấm ảnh đó.

Tôi kịp chạy thì thấy trời đất cuồng, Hứa Mục Khanh trực tiếp bế thốc lên.

Anh hiệu về phía chiếc xe đang đỗ bên lề đường, tài xế xuống xe, cầm lấy vali của .

Tôi kinh hãi Hứa Mục Khanh: “Anh làm gì thế? Buông xuống!”

Hứa Mục Khanh hề lay chuyển, siết c.h.ặ.t t.a.y , mặt cuối cùng cũng hiện lên chút vẻ điên cuồng:

“Anh đưa em năm mươi triệu, , thậm chí còn nhiều hơn. Toàn bộ tài sản của đều thuộc về em.”

“Cái giá trả là cả đời em rời xa .”

Anh bế về phía xe, cửa xe mở , đặt ghế , vách ngăn từ từ nâng lên.

Hứa Mục Khanh bóp lấy cằm hôn tới tấp, lực mạnh.

Tôi vùng vẫy, cưỡng ép ấn ngược trở .

Tôi chút khó thở, nhưng điều đáng sợ hơn là, vài tuần chung sống, cơ thể sớm quen với sự mật của Hứa Mục Khanh, thấy khó chịu, thậm chí còn cảm thấy thoải mái.

là điên .

Tôi khẽ mở mắt, thấy đôi mắt đang nhắm nghiền của Hứa Mục Khanh ánh đèn phản chiếu một chút long lanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/moi-tinh-bi-mat/chuong-6.html.]

Tôi trợn to mắt.

Hứa Mục Khanh... đang ?

Không kịp để kỹ, chiếc xe lao đường hầm, Hứa Mục Khanh đưa tay che mắt : “Chú tâm một chút.”

Anh c.ắ.n môi như để trừng phạt, trao cho những hôn an ủi vỗ về.

Trong lúc môi lưỡi quấn quýt, : “Anh sẽ bao giờ buông tay em .”

Sau ngày hôm đó, Hứa Mục Khanh giám sát trong biệt thự.

Tôi vẫn học bình thường, chỉ là bên cạnh thêm hai vệ sĩ.

Họ trộn trong đám đông, luôn thể bắt ngay lập tức mỗi khi ý định bỏ chạy.

... Quả thật là làm quá vấn đề mà.

Hứa Mục Khanh vẫn hằng ngày đưa đón học, bất kể mưa nắng.

Anh rõ ràng bận, quầng thâm mắt lộ rõ, mà vẫn chấp nhất đưa đón , giới hạn trong tầm mắt của .

Cuối cùng đành lòng tiếp, hứa với : “Tôi sẽ tự về mà, cần đến đón .”

Hứa Mục Khanh đang lái xe, liếc , giọng bình tĩnh: “Anh yên tâm.”

Tôi như quả bóng xì , ngả ghế.

Hứa Mục Khanh đúng là một kẻ điên.

Tôi thầm lầm bầm trong lòng, nhưng chiếc xe đột ngột dừng .

Lúc mới nhận hôm nay Hứa Mục Khanh lái thẳng về biệt thự, mà đến một nhà hàng.

“Đưa em gặp vài .” Hứa Mục Khanh xoa đầu .

Tôi vô thức căng thẳng thần kinh.

Là ai?

Hứa Mục Khanh dắt tay , nhân viên phục vụ đưa chúng một phòng bao.

Cửa mở , hai nữ một nam đang tụm thì thầm to nhỏ chuyện gì đó.

Tôi kinh ngạc trợn tròn mắt.

Có một khuôn mặt quen.

Cô bạn thanh mai của Hứa Mục Khanh!

“Các cuối cùng cũng đến .” Vị Tạ tiểu thư rạng rỡ : “Đây chắc là Tô Mẫn nhỉ, trông tuấn tú quá mất.”

Bên cạnh cô cũng là một phụ nữ xinh , tóc dài thướt tha, năng dịu dàng như nước: “Chào nhé, tên là Thất Lăng.”

Người đàn ông duy nhất khoác vai Hứa Mục Khanh, cũng hì hì :

“Tôi là bạn nối khố của Hứa Mục Khanh, tên Lăng Yến. Nói nhỏ cho nhé, tên tương tư lâu lắm đấy!”

Tôi cái trận thế làm cho chút luống cuống, chỉ lắp bắp : “Chào , là Tô Mẫn.”

Hứa Mục Khanh bực bội đẩy Lăng Yến , dắt xuống: “Cậu làm em sợ .”

Anh sang , giọng điệu ôn hòa: “Tiện lúc đều thời gian, đưa em đến gặp bạn bè của .”

Anh mỉm nhẹ: “Sẵn tiện giải quyết một hiểu lầm.”

“Tôi và Hứa Mục Khanh kết hôn á? Ha ha ha ha thể chứ.” Tạ tiểu thư, chính là Tạ Dĩnh Tinh, khi Hứa Mục Khanh thuật với vẻ mặt cảm xúc thì đến rung trời chuyển đất.

Loading...