Mối Tình Bí Mật - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-12-25 14:57:26
Lượt xem: 344

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi khựng , nghĩ đến căn phòng trọ nhỏ bé rách nát của , lắc đầu: "Thế thì thôi ."

Nơi ẩm thấp tối tăm như thế, là nơi Hứa Mục Khanh nên đến.

Thực ngay từ cái đầu tiên thấy Hứa Mục Khanh nhận , cùng một thế giới.

Anh qua là con nhà giàu, sinh cao quý và xinh .

Còn lớn lên trong cô nhi viện, bươn chải lăn lộn trong xã hội, vất vả lắm mới thoát từ vũng bùn .

Nếu ví von về cách giữa chúng , nghĩ, chắc hẳn hệt như cánh bướm giữa ngàn hoa và con kiến trong lòng đất .

Dường như chú ý đến tâm trạng đột nhiên chùn xuống của , trong lúc chờ đèn đỏ, Hứa Mục Khanh ghé sát tới đặt một nụ hôn lên môi .

Tốc độ nhanh, còn kịp phản ứng thì chỗ cũ.

Tôi nhịn : "Vẫn còn đang ở bên ngoài mà...... Gan to thật đấy."

Hứa Mục Khanh nghiêm túc: "Cuộc sống làm gì nhiều khán giả đến thế."

Anh nắm lấy tay trái của , giọng kiên định: "Cứ sống cho bản ."

Một câu trả lời đơn giản.

nội tâm của thực sự xoa dịu ít bởi câu của .

Tôi lẩm bẩm : " là khéo mồm khéo miệng......"

thế, vẫn vô thức siết chặt lấy tay .

Lúc đến nhà Hứa Mục Khanh, sốc.

Từng nghĩ Hứa Mục Khanh sẽ giàu, nhưng ngờ giàu đến mức .

Tôi căn biệt thự lớn mặt và ông quản gia đón chúng , khóe miệng giật giật:

"Hứa Mục Khanh, giây tiếp theo sẽ gọi là thiếu gia ?"

Hứa Mục Khanh liếc một cái, bất lực đáp: "Không khoa trương đến thế ."

Quản gia cũng một cái, rõ ràng là thấy, nhịn : "Hứa , đồ đạc đều chuẩn xong xuôi cả ."

Hứa Mục Khanh gật đầu: "Được, lui xuống ."

"Vâng, ."

Tôi Hứa Mục Khanh dắt , cái đầy ý của quản gia, chút ngượng ngùng, bước càng lúc càng nhanh.

"Hứa Mục Khanh, trông giống như một gã nhà quê mới lên tỉnh ."

Sau khi biệt thự, những nội thất hoa lệ mà hai mươi năm qua từng thấy, kinh ngạc lẩm bẩm.

Hứa Mục Khanh , xoa đầu , dẫn lên tầng hai.

Anh đẩy cửa một căn phòng , ôn tồn : "Sau đây là phòng của em."

Tôi sững sờ tại chỗ.

Căn phòng trang trí theo phong cách tối giản mà thích, tông màu đen trắng xám.

Tủ quần áo đầy ắp, đa là quần áo kiểu thường ngày.

Trên bàn một bộ máy tính, bên cạnh xếp những đĩa game mà thèm từ lâu.

Trên kệ thậm chí còn bày những mô hình nhân vật mà vô cùng yêu thích.

Tôi chút thể tin nổi đầu : "Đây là cho ?"

Hứa Mục Khanh ôm lấy từ phía : "Hiển nhiên ."

Tôi vẫn thể tin : "Sao những thứ thích?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/moi-tinh-bi-mat/chuong-3.html.]

Hứa Mục Khanh cúi đầu hôn lên cổ : "Thích em, đương nhiên sẽ tìm hiểu về em."

?

Cảm xúc trong lòng lạ lẫm, giống như làm đổ một chai nước ngọt, rưới lên những viên kẹo nổ, bùng nổ mà chua xót.

" tầm thường tiền, xuất sắc cũng chẳng rực rỡ, thích ở điểm nào chứ?"

Hứa Mục Khanh xoay , trong ánh mắt lộ cái cảm xúc mà hiểu nổi : "Thích chính là thích thôi."

"Thích thì cần lý do."

Thích cần lý do ?

Tôi .

Mười năm đầu của trải qua trong cô nhi viện, mười năm dựa tiền trợ cấp và làm thêm để bôn ba giữa xã hội và trường học, cảm nhận lòng , cũng thấy lòng hiểm ác.

Thích và yêu đối với là những thứ vô dụng.

Tôi chỉ cần tiền.

Tôi chọn theo Hứa Mục Khanh về đây, gương mặt chiếm một nửa lý do, tiền chiếm một nửa.

căn phòng bố trí tâm huyết mắt , nên lời nào khác, chỉ thấy sống mũi cay cay, hốc mắt ẩm ướt.

Tại như nhỉ?

Hứa Mục Khanh xoa xoa hốc mắt , giọng thấp: "Sao mắt đỏ lên thế ."

Tôi lắc đầu, đưa tay lên dụi mắt: "Chắc là cát bay ."

Hứa Mục Khanh bật : " là cứng miệng. Được , mau tắm rửa ngủ , em cũng mệt ."

Anh buông , về phía một căn phòng khác.

Tôi bóng lưng , chút ngạc nhiên: "Anh, ?"

Hứa Mục Khanh đầu, mang theo nụ đầy nguy hiểm: "Em hy vọng ?"

Tôi im lặng ngậm miệng.

.

Do dự một chút, vẫn tiến lên kéo tay : "Đợi một chút."

Hứa Mục Khanh kéo , xoay đến mặt , học theo những phân đoạn từng thấy tivi, ghì đầu xuống hôn một cái lên mặt .

Vì là đầu tiên làm chuyện , khống chế góc độ và lực độ, môi của trực tiếp đ.â.m sầm cằm của Hứa Mục Khanh.

“Suýt.” Tôi thấy tiếng Hứa Mục Khanh hít một lạnh.

Răng cũng đau, nhưng vẫn cố tỏ bình tĩnh : “Hôn chúc ngủ ngon xong , .”

Nói xong, chạy trốn về phòng đóng sầm cửa .

Tiếng khẽ của Hứa Mục Khanh vẫn còn vang vọng bên tai.

Tim đập nhanh quá.

Tôi căn phòng đầy rẫy những thứ mà thời thiếu niên từng khao khát nhưng , vẫn cảm thấy chút chân thực.

Hóa thế giới , thực sự yêu đến thế ?

Tôi ngã xuống chiếc giường lớn mềm mại, thầm nghĩ.

Một kẻ bò từ vũng bùn lầy như , liệu thực sự xứng đáng với tình yêu ?

Tôi một giấc ngủ thoải mái nhất trong suốt hai mươi năm qua.

Đến mức sáng hôm , chính Hứa Mục Khanh là gọi dậy.

Loading...