Tôi gương mặt xinh đang dần áp sát, cuối cùng cũng nhịn mà hoảng loạn: "Anh trông thế , chẳng lẽ là 0 ?"
Hứa Mục Khanh rũ mắt, bóp lấy mặt cho lùi nữa, : "Mỹ công* cũng là công mà."
*Mỹ công: mang vẻ ngoài xinh
Tim thắt , một cảm giác khủng hoảng báo hiệu "mất trinh mông" từng xuất hiện.
Tôi run rẩy nắm lấy cổ tay , đẩy : "Hứa , bán nghệ chứ bán ."
Đẩy mãi mà nhúc nhích gì cả , c.h.ế.t tiệt!
Hứa Mục Khanh vẫn với dáng vẻ vui vẻ đó: "Ai là nhất định làm chuyện đó với em."
Hả?
Tôi mở to mắt .
Là do đầu óc đen tối ?
Hứa Mục Khanh dùng chóp mũi cọ cọ má : "Yêu đương với , thử ?"
Mặt lập tức nóng bừng, tưởng chừng thể luộc chín một quả trứng.
Anh đừng dùng cái giọng điệu gợi cảm như thế để mấy lời sến sẩm như !
Không thấy câu trả lời từ , Hứa Mục Khanh ngẩng đầu, nghiêm túc : "Không ?"
Tôi chút lưỡng lự.
Gương mặt của Hứa Mục Khanh đúng là gu của , mặc dù là đàn ông.
Tiền Hứa Mục Khanh đưa đúng là nhiều, mặc dù là đàn ông.
Hứa Mục Khanh sẽ đè , mặc dù......
Dừng !
Tôi nhanh đè những dòng suy nghĩ , né tránh ánh mắt quá đỗi nóng bỏng của mặt, nhỏ giọng đáp:
"Hứa , thấy tiến độ giữa chúng nhanh quá ...... Ưm!"
Lời còn dứt, mặt hôn xuống, từ đôi môi truyền đến cảm giác mềm mại.
Tôi chấn động đến mức quên cả phản kháng, mặc cho Hứa Mục Khanh bóp lấy mặt ép hé miệng, để mặc cho chiếc lưỡi l.i.ế.m qua hàm răng, tấn công chiếm đoạt thở .
Bị hôn đến mức bủn rủn, chẳng còn chút sức lực nào.
Khoan , cảm giác nụ hôn cứ thấy quen thuộc thế nào nhỉ.....
Một đoạn ký ức mờ nhạt dần hiện rõ trong não bộ.
Tầm mắt tối sầm, cánh tay nóng bỏng siết chặt bên hông, chiếc lưỡi xông hôn loạn.
Tôi bắt đầu vùng vẫy, thoát liền c.ắ.n lưỡi , cuối cùng cũng cứu cái miệng của khỏi nụ hôn từ Hứa Mục Khanh.
Tôi thể tin : "Có từng học tại Trường Trung học Tinh La đúng ?"
Hứa Mục Khanh lau vết nước bên khóe môi , mỉm : "Em nhớ ?"
C.h.ế.t tiệt!
Cuối cùng cũng hiểu tại thấy giọng và cái tên Hứa Mục Khanh quen tai .
Đó là câu chuyện từ hồi cấp ba.
Đêm đó, làm bài tập muộn quá, lúc về thì tòa nhà dạy học cắt điện. Khi đang mò mẫm khỏi lớp, mắt kịp thích nghi với bóng tối thì ai đó bịt mắt .
Tôi giật b.ắ.n , định kêu cứu thì kết quả là miệng cũng chặn .
Sau đó ép góc tường, nọ hôn, khàn giọng bảo đừng sợ, hé miệng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/moi-tinh-bi-mat/chuong-2.html.]
Đoạn ký ức về làm mà thả , về ký túc xá thế nào, còn nhớ rõ nữa.
Có lẽ là vì quá sợ hãi, nên đại não tự động kích hoạt cơ chế bảo vệ, làm mờ ký ức.
Trước ngày hôm nay, thậm chí còn tưởng đó là một giấc mơ.
Còn về cái tên Hứa Mục Khanh, cũng qua, là đàn khóa lớp 12, nổi tiếng vì ngoại hình xinh .
Mà lúc đó mới chỉ là học sinh lớp 10.
Mọi chi tiết đều khớp hết .
Tôi giận dữ Hứa Mục Khanh: "Anh chính là kẻ đêm đó chặn ở lớp học để hôn!"
"Lúc đó mới học lớp 10! Lớp 10 thôi đấy!"
"Đồ biến thái!"
Hứa Mục Khanh phản bác, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi , trong ánh mắt lộ vẻ si mê mà thể hiểu nổi
"Xin . Lúc đó thật sự nhịn ."
"Tô Mẫn, thích em lâu lắm ."
"Anh thể đợi thêm nữa."
"Em thể thử với ?"
Hứa Mục Khanh dùng ánh mắt đáng thương đó, giống như một chú ch.ó nhỏ rơi, giương đôi mắt ngấn nước .
Tôi suýt chút nữa thì nghẹn thở.
Đáng ghét, gương mặt đối với sức sát thương quá khủng khiếp......
Tôi cứ thế mơ hồ theo Hứa Mục Khanh.
Lúc tỉnh táo thì bản xe, Hứa Mục Khanh đang cúi thắt dây an cho .
Bên ngoài cửa sổ xe là cảnh đường phố nhộn nhịp, ánh đèn neon thắp sáng cả bầu trời đêm.
Tôi góc nghiêng của Hứa Mục Khanh ngay mắt , ngây ngốc hỏi: "Hứa Mục Khanh, chúng ?"
Hứa Mục Khanh thuận tiện hôn một cái lên môi , trả lời: "Nhà ."
Nụ hôn quá đỗi tự nhiên, khuôn mặt già nua của đỏ bừng: "Ồ......".
Khoan , cơ?
"Về nhà á?"
Tôi cảm thấy chuyện lớn : "Bây giờ muộn thế , về nhà đường đột quá ......"
Hứa Mục Khanh : "Không , ở một ."
"Hơn nữa nhà cách âm , sẽ làm phiền đến khác." Anh bổ sung thêm.
Tôi bắt đầu giật tay nắm cửa xe: "Tôi xuống xe."
Mẹ ơi đây đường về nhà con á á á.
Tiếng khóa cửa xe vang lên kịp lúc, đó xe khởi động, những bóng sáng loang lổ hắt lên mặt Hứa Mục Khanh.
Giọng của dịu dàng: "Anh ăn thịt , em sợ cái gì."
Tôi xị mặt : "Hứa Mục Khanh, ngày mai còn học."
Anh thuận theo: "Sáng mai làm, đưa em qua đó luôn."
Tôi vắt óc suy nghĩ, còn định tìm một lý do để trốn thoát, liền Hứa Mục Khanh vô tình thấu: "Đừng nghĩ nữa, thương lượng gì hết."
Tôi dứt khoát ườn ghế phụ, ngón tay nghịch nghịch cái móc treo xe của , còn chút hình tượng nào: "Nhất định về nhà ."
"Đến nhà em cũng ."