Editor: Trang Thảo.
Tôi giúp Bùi Chu thu dọn hành lý công tác. Cứ xếp xong một món đồ, ôm cọ quậy một hồi, rằng thực sự . Thật cũng luyến tiếc. Tôi quen với việc khi ngủ luôn ở bên cạnh. Nếu thấy tiếng thở của , sẽ mất ngủ.
Ngày thứ hai khi Bùi Chu , bù đầu xử lý công việc của Quý Niên. Quý Niên bỗng nhiên đến mặt , ngay mặt : "Thư ký Giang, thể trả chiếc đồng hồ cho ? Đó là món quà Bùi Chu tặng, thực sự quan trọng với ."
Cậu cố ý nâng cao giọng, ánh mắt xung quanh lập tức đổ dồn về phía . Tôi sững sờ: "Tôi lấy đồng hồ của ..."
Quý Niên chớp mắt, vẻ mặt ủy khuất vô tội: " chỉ từng đến chỗ của để lấy tài liệu thôi mà. Vừa thấy nữa."
Cậu mím môi: "Tôi chiếc đồng hồ đó đắt, chắc cũng thích. Thật tặng cho cũng , nhưng đó là đồ Bùi Chu tặng . Nếu thích, sẽ tặng cái đắt hơn."
Không như . Tôi hề làm chuyện đó. Tôi phản bác, nhưng những xung quanh bắt đầu thì thầm: "Lương của thư ký Giang cao, nhưng thỉnh thoảng đúng là dùng đồ xa xỉ."
" , chiếc áo hôm mặc là của một nhà thiết kế nổi tiếng Pháp làm riêng, giá cao ngất ngưởng."
"Không lẽ thật sự ăn cắp ?"
Đầu ngón tay trắng bệch. Chiếc áo đó là Bùi Chu tặng . Khi hỏi giá, bảo là bạn làm, đáng bao nhiêu. Tôi vốn để ý đến chuyện ăn mặc, cũng nhận hàng hiệu.
Trong phút chốc, cứng họng, thể thanh minh. Giọng khản đặc: "Tôi làm việc . Nếu tin, thể kiểm tra camera."
Quý Niên mỉm : " camera mấy ngày nay khéo hỏng. Thư ký Giang, thật sự ?"
Tôi chôn chân tại chỗ, cả lạnh toát. Những tiếng xì xào vang lên: "Nghe cha của thư ký Giang từng tù vì tội trộm cắp."
"Quả nhiên con của kẻ trộm cũng là kẻ trộm."
Quý Niên , tỏ vẻ hào phóng: "Thôi, đừng , cũng chuyện lớn. Dù đồng hồ cũng cũ , bảo Bùi Chu tặng cái mới là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/moi-quan-he-khong-binh-thuong/chuong-5-con-thinh-no-cua-bui-chu.html.]
Cậu , nhưng từ ngày đó, cô lập. Ánh mắt trở nên kỳ quái, đầy sự mỉa mai và khinh rẻ. Giống hệt những ngày tháng kinh hoàng từng trải qua.
Cũng từ hôm đó, đêm nào cũng gặp ác mộng. Khi tỉnh giấc, theo bản năng sờ sang bên cạnh thì phát hiện Bùi Chu ở đây. Tôi ôm chiếc áo sơ mi từng mặc, cuộn tròn ở vị trí từng , cố tìm kiếm chút cảm giác an .
Tôi hy vọng mau chóng trở về, nhưng thấy thật vô dụng. Rõ ràng luôn tự nhủ ỷ , mà lúc sợ hãi nhất, trong đầu chỉ là .
Hốc mắt nóng lên. Đợi trở về, Quý Niên chắc chắn sẽ với . Đến lúc đó, sẽ đối xử với thế nào?
Tôi run rẩy. , chỉ là bạn giường của , mà đắc tội với thích. Anh sẽ trả thù ?
Càng nghĩ càng sợ, trong lòng dần nảy một ý định. Nếu rời , chuyện sẽ kết thúc.
Ngày hôm , quyết đoán đến phòng nhân sự xin nghỉ việc. Chỉ cần tất bàn giao là thể rời . Tôi nghĩ khi Bùi Chu trở về, còn ở đây nữa.
Vừa thứ Sáu sẽ phẫu thuật phá thai. Đến chính còn chăm sóc nổi, làm chăm sóc cho sinh mệnh nhỏ bé .
Trang Thảo
Nghỉ việc , thể nghỉ ngơi hồi phục, cũng cần đối mặt với cảnh tin mà về phía Quý Niên.
Như cũng . Tôi tự an ủi như thế.
Bùi Chu mang về cho Giang Diễn một đống đặc sản thú vị, bên cạnh đó còn một chiếc nhẫn cầu hôn.
Trong văn phòng, chằm chằm chiếc nhẫn, xoay xoay ngắm nghía lâu. Ngón tay của bảo bối nhà vẫn còn trống trải, đáng lẽ từ lâu đeo nhẫn, để tránh kẻ khác nhòm ngó vật báu của .
Đến giờ ăn trưa, gửi tin nhắn bảo Giang Diễn đến văn phòng ăn cùng . Thế nhưng chờ mãi vẫn thấy tới. Món canh Giang Diễn thích nhất cũng sắp nguội lạnh. Bùi Chu nhịn nữa, đích tìm .
Vừa bước phòng thư ký, thấy những lời bàn tán xôn xao.
“Thư ký Giang nghỉ việc , công việc của thiếu gia họ Quý ai làm đây?”
“Chỉ thư ký Giang chịu thương chịu khó mới chịu làm giúp thôi. Quý Niên chẳng gì cả, cứ thích nhận những việc quá tầm. Làm thì tranh công với Bùi tổng, làm hỏng thì đổ hết trách nhiệm lên đầu thư ký Giang.”