Editor: Trang Thảo.
8L: [Tuy lầu vô đức nhưng cũng lý đấy. Lễ phép hỏi một câu, chủ thớt với vợ là hôn nhân liên minh ?]
9L (chủ thớt): [Ừm... cũng thể coi là , là Omega do chọn cho .]
10L: [Hào môn thế gia, cưới yêu ? Gu đây , chủ thớt kể chi tiết hơn .]
11L: [Đừng bảo là cái kiểu kinh điển trong tiểu thuyết “sinh một đứa con trả bao nhiêu tiền” đấy nhé?]
12L: [Chủ thớt ơi, tình cảnh gia đình vợ bác thế nào? Có thiếu tiền ? Bác thử nhớ xem trong quá trình ở chung, lúc nào vợ bác nở nụ thật sự từ tận đáy lòng với bác ?]
13L: [Lầu ẩn ý quá, để phiên dịch cho. Người đang hỏi là vợ bác thích bác hơn thích quà bác tặng hơn. Vợ bác thích bác hơn thích tiền của bác hơn đấy.]
14L: [Chủ thớt ? Sao im lặng tiếng thế?]
15L: [Ha ha, đúng là một vở kịch cẩu huyết “yêu tiền chứ yêu ”.]
16L (chủ thớt): [Không khả năng, vợ chắc chắn là thích .]
17L: [Bác đừng lừa dối nữa ? Nhìn thẳng sự thật .]
18L: [Ơ kìa? Sao block luôn cả ? Sự thật thường mất lòng, bác hiểu đạo lý đó ?]
19L: [Thích tiền là loại dễ đối phó nhất, cứ dùng tiền mà giữ thôi.]
20L: [Chủ thớt trông chừng vợ cho kỹ , nghi là sinh con xong sẽ ôm tiền bỏ trốn đấy.]
Vài tháng , đứa trẻ chào đời. Quả nhiên đúng như những gì cư dân mạng dự đoán, Nguyễn Khinh mới ở cữ xong rục rịch thu dọn hành lý chuẩn “chuồn”.
Lúc bấy giờ, Cố Diễn đang cửa phòng ngủ của Omega, chứng kiến cảnh hớn hở xếp quần áo vali. Có lẽ vì tâm trạng quá , Nguyễn Khinh còn làm ngân nga một giai điệu vui vẻ.
Mặt Cố Diễn đen như nhọ nồi. Hóa em chỉ yêu tiền của , chứ hề yêu ?
Nguyễn Khinh gan cũng lớn thật, dám “ngủ” xong là chạy, mơ . Một khi đ.á.n.h dấu , trở thành Omega duy nhất của , thì cả đời đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay .
Nguyễn Khinh xếp món đồ cuối cùng vali, kéo khóa , đang định nhân lúc Cố Diễn công tác nhà để lén ôm tiền bỏ chạy. Nào ngờ dậy, chạm đôi mắt sắc lạnh đầy vẻ vui, ánh như xuyên thấu .
Nguyễn Khinh chột giấu chiếc vali lưng, vì quá căng thẳng nên chuyện chút lắp bắp: “Anh... chẳng công tác ? Sao về nhanh thế?”
“Không hy vọng về ?” Gương mặt Cố Diễn chút biểu cảm, nhưng ngữ khí u ám khiến Nguyễn Khinh rợn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/moi-ngay-deu-can-man-mang-thai/chuong-9-bai-dang-nac-danh-cua-ke-bi-bo-roi.html.]
Nguyễn Khinh gượng : “Làm... làm gì chuyện đó...”
Trang Thảo
Cố Diễn tiến lên, bàn tay to lớn với khớp xương rõ ràng nắm chặt lấy cổ tay đang giữ vali của Nguyễn Khinh. Anh dùng lực mạnh, khiến ngón tay đau nhói. Nguyễn Khinh vùng vẫy thoát , nhưng thể lực chênh lệch quá lớn, dù cố gắng thế nào cũng lay chuyển .
Cậu khẽ nhíu mày, giả vờ đau đớn nũng nịu: “Tê... A Diễn, tay em đau quá, nhẹ tay một chút ?”
Mọi khi Cố Diễn luôn “ăn” chiêu , chỉ cần làm nũng là sẽ đồng ý yêu cầu. chiêu cũ mất tác dụng. Cố Diễn những buông tay, mà còn siết chặt hơn, như thể khảm Omega tận xương thịt .
Hai đối diện một hồi lâu, Cố Diễn sa sầm mặt, lạnh nhạt : “Sinh thêm một đứa nữa, cho em hai ngàn vạn.”
Cái gì? Hai ngàn vạn? Đôi mắt Nguyễn Khinh lập tức sáng rực lên.
Cố Diễn tâm phục khẩu phục, quả nhiên vợ chỉ yêu tiền chứ yêu . , thứ thiếu nhất chính là tiền. Anh nhiều tiền.
Cố Diễn lãnh đạm nhướn mày: “Thế nào? Có hứng thú ?”
Nguyễn Khinh chỉ do dự đúng nửa giây gật đầu cái rụp, nụ còn rạng rỡ hơn bất cứ nào đây: “Khi nào bắt đầu ạ?”
Cố Diễn nhận mệnh, nhếch môi bất lực. Anh giật lỏng cà vạt, bế bổng lên ép sát tường: “Ngay bây giờ.”
Lần , Cố Diễn khác thường, còn tỏ tích cực hơn cả Nguyễn Khinh, mãi đến tận lúc hừng đông mới chịu buông tha cho .
Sau khi kết thúc, Nguyễn Khinh giày vò đến mức còn chút sức lực nào, ngay cả uống nước cũng cần đút. Cố Diễn ngậm nước trong miệng hôn lên môi , cho đến khi đầu lưỡi Nguyễn Khinh tê dại, mới chịu cho một chút cơ hội để thở dốc.
Nguyễn Khinh gần như tan chảy thành một vũng nước, mềm nhũn dựa lồng n.g.ự.c Alpha. Vốn là thói quen sạch sẽ, thật sự chịu nổi cảm giác dính dớp , đành hôn nhẹ khóe môi Cố Diễn, nũng nịu: “Anh thể bế em tắm ?”
Cố Diễn nghiêng đầu, dễ dàng né tránh nụ lấy lòng của , lạnh lùng thốt hai chữ: “Cầu .”
Nguyễn Khinh: ?
Cố Diễn lên cơn gì nữa đây? Chỉ là bế tắm thôi mà cũng cần cầu xin ?
Nếu là đây, Nguyễn Khinh chắc chắn sẽ tự lực cánh sinh, nhưng giờ phút thật sự còn sức lực, chỉ thể chiều theo ý , khẽ : “Cầu , A Diễn.”
Cố Diễn vẫn bất động, bóp nhẹ cằm , dùng ngón tay mơn trớn đôi môi mềm mại: “Vẫn gọi trai? Chúng đến con cũng sinh , chỉ là trai của em thôi ?”
Nguyễn Khinh vốn mang sẵn tính phản nghịch, gọi, nhưng tình thế bắt buộc, c.ắ.n môi, dùng âm thanh nhỏ như muỗi kêu: “Ông xã...”
Lúc Cố Diễn mới hài lòng, nhếch môi bế phòng tắm, đặt bồn tắm.
Trước đó, Nguyễn Khinh luôn tìm đủ lý do để đẩy , Cố Diễn ép đến mức gần mười tháng trời gần gũi, d.ụ.c vọng trong sớm tích tụ đến mức tràn đầy.
Ban đầu, Cố Diễn thật sự đang giúp tẩy rửa tỉ mỉ, nhưng một lúc, tâm trí bắt đầu rạo rực, những ngón tay thon dài rõ khớp xương cũng dần trở nên đắn.