Mỗi Ngày Đều Cần Mẫn Mang Thai - Chương 2: Một ngàn vạn và kế hoạch “nhận chức” bà nội trợ

Cập nhật lúc: 2026-03-31 12:54:35
Lượt xem: 249

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Tên nhân viên bán hàng vẫn nhận . Hắn híp mắt, nở nụ khinh khỉnh, mỉa mai: “Hừm, đây chẳng là tiểu thiếu gia lá ngọc cành vàng của Nguyễn gia ? Sao hôm nay đeo chiếc đồng hồ hàng triệu tệ ngoài thế? Thứ cho mắt kém, bộ dạng của suýt nữa chẳng nhận .”

 

Nói xong, liếc bộ đồ bảo hộ lao động và chiếc tạp dề mà Nguyễn Khinh kịp cởi, khẽ dùng ngón tay sơn sửa điệu đà chỉ dòng chữ đó, nhạo: “Hạnh Phúc? Đây là thương hiệu lớn nào , đây từng thấy?”

 

“Ồ đúng , xem cái trí nhớ của , đây chẳng là tiệm sữa ở khu phố ăn vặt kế bên ? Sao dạt đến tận đó thế? Thời buổi kinh doanh khó khăn thật, hôm nào nhất định sẽ qua ủng hộ.”

 

Nguyễn Khinh suy nghĩ một lúc mới nhớ kết thù với kẻ từ khi nào. Hóa ba năm , chính tố giác hành vi làm “tiểu tam” chen hôn nhân của khách hàng của gã Omega xanh .

 

Thật là đen đủi.

 

Nguyễn Khinh lười đôi co, lắc mạnh cánh tay thoát khỏi sự kìm kẹp, định rời . gã Omega vẫn bám riết buông, những lời mỉa mai tuôn ngớt: “Tôi Nguyễn gia phá sản, nợ nần chồng chất hàng trăm triệu. Cha cũng nhẫn tâm thật, bỏ mặc một trả nợ trốn nước ngoài. Không ngờ cũng ngày hôm nay nhỉ? Theo thì nên tranh thủ lúc còn trẻ mà tìm đại một lão già nào đó b.a.o n.u.ô.i , kẻo già sắc tàn...”

 

Chát.

 

Nguyễn Khinh vốn là thiếu gia từng chịu nhục, nhịn nổi, giơ tay tát thẳng mặt .

 

Trên mặt gã Omega hiện rõ dấu tay đỏ tươi. Hắn tức đến hoa mắt, định đ.á.n.h trả, nhưng phía bên mặt khác tát thêm một cái nữa. Lần , tay Nguyễn Khinh, mà là Lâm Khê, từng chen chân cuộc hôn nhân đây.

 

Lâm Khê chỉ tay mũi mắng: “Mày là cái thá gì? Đồ chuyên giật chồng khác, hạng như mày cũng xứng mắng Khinh Khinh ?”

 

Mắng xong, Lâm Khê gọi một cuộc điện thoại. Ngay khi cúp máy, điện thoại của gã xanh reo vang. Đầu dây bên , sếp gầm lên giận dữ: “Ngày mai cần đến làm nữa!”

 

Sắc mặt trắng bệch: “Tại... tại ạ? Tôi là nhân viên xuất sắc nhất cửa hàng mà!”

 

“Bởi vì đắc tội với con trai độc nhất của Lâm tổng. Từ giờ, tất cả các công ty thuộc tập đoàn Lâm thị sẽ bao giờ tuyển dụng nữa!”

 

xanh bàng hoàng Lâm Khê, ngờ Nguyễn Khinh một bạn quyền thế như . Lâm Khê định mắng thêm vài câu, nhưng Nguyễn Khinh ở chung một bầu khí với hạng thêm giây nào nữa, liền kéo bạn rời .

 

Hai tìm một tiệm sữa để nghỉ chân.

 

Lâm Khê quầng thâm mắt Nguyễn Khinh, đau lòng : “Khinh Khinh, đây da dẻ mịn màng tì vết, giờ hốc hác thế . Cậu định cứ làm thuê trả nợ mãi ? Biết bao giờ mới hết.”

 

“Cậu từng chịu khổ thế bao giờ mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/moi-ngay-deu-can-man-mang-thai/chuong-2-mot-ngan-van-va-ke-hoach-nhan-chuc-ba-noi-tro.html.]

 

Nguyễn Khinh cầm ly sữa, thở dài: “Tớ cũng , nhưng đám chủ nợ cứ bám riết buông, tớ thật sự hết cách .”

 

“Khinh Khinh, ngày mai nghỉ việc , tớ nuôi . Tớ sẽ nhờ cha tìm cho một công việc nhàn hạ trong tập đoàn, cực khổ như bây giờ.”

 

Nguyễn Khinh cụp mắt im lặng một lúc lắc đầu từ chối. Dựa dẫm bạn bè mãi cũng cách, nhưng thật sự cố gắng thêm nữa. Cậu quen sống trong nhung lụa, căn bản chịu nổi cảnh nghèo khó . Nếu vì cuộc sống bức bách, chẳng làm thuê để chịu ánh mắt của khác.

 

Cậu thật sự tìm một nuôi , ví dụ như một Alpha quyền cao chức trọng, tài đại khí thô.

 

“Cậu tìm một Alpha giàu bao dưỡng á?” Lâm Khê hiểu lầm, tưởng định dấn con đường sai trái nên vội khuyên: “Không Khinh Khinh, chúng thể phá hoại hạnh phúc khác.”

 

“Không, tớ ý đó. Tớ đang tìm một Alpha giàu để làm ông xã kim chủ.” Nói đến đây, khuôn mặt trắng trẻo của Nguyễn Khinh ửng hồng. Cậu c.ắ.n ống hút, ngượng ngùng hỏi:

“Khê Khê, trong tay nguồn Alpha chất lượng nào ?”

 

Lâm Khê suy nghĩ một chút, mắt bỗng sáng lên:

“Có đấy. Nhà họ Cố gần đây đang tuyển chọn Omega cho thừa kế Cố Diễn.”

 

Nói , Lâm Khê Nguyễn Khinh một lượt từ xuống , vẻ mặt càng lúc càng hài lòng:

“Khinh Khinh nhà xinh như tiên giáng trần, còn là Omega cấp S hiếm . Cố Diễn mà lấy làm vợ thì đúng là nhặt bảo vật.”

 

Nguyễn Khinh cảm thấy bạn quá lời. Với những hào môn thế gia như nhà họ Cố, việc chọn Omega chỉ nhan sắc mà còn xét gia thế. Nếu gia đình phá sản, phận tiểu thiếu gia Nguyễn gia xứng đôi với Cố Diễn. bây giờ nợ nần chồng chất, nhà họ Cố thể để mắt tới một xuất như .

 

“Khê Khê, thật sự nghĩ nhà họ Cố sẽ trúng tớ ? Họ chẳng coi trọng nhất là môn đăng hộ đối ?”

 

“Ồ đúng , nhắc tớ mới nhớ.” Lâm Khê trầm tư: “Nhà họ Cố tuyển chọn gần một tháng mà vẫn tìm vợ cho Cố Diễn. Nghe là vì điều kiện cực kỳ hà khắc.”

 

Nguyễn Khinh lập tức hỏi: “Điều kiện gì?”

 

Trang Thảo

“Hình như là kiểu mượn bụng sinh con, yêu cầu Omega m.a.n.g t.h.a.i con của Cố Diễn trong vòng một năm. Đứa trẻ chào đời là Omega cầm tiền rời . Tiền thù lao thì nhiều, tầm một ngàn vạn...”

 

Lâm Khê hết câu thấy Nguyễn Khinh hưng phấn lao ngoài. Cậu vội đuổi theo: “Ơ Khinh Khinh, đấy?”

 

Nguyễn Khinh ngoái đầu , nháy mắt với bạn, khóe môi nhếch lên, giọng nhẹ bẫng: “Tớ ứng tuyển.”

 

Sinh một đứa con mà ngay một ngàn vạn, còn nuôi, đời chuyện như ? Chỉ cần tiền, đừng m.a.n.g t.h.a.i một năm, dù Cố Diễn giữ giường để “chuẩn mang thai” suốt ngày đêm, cũng hề hấn gì.

Loading...