Trình Sâm tỉnh dậy trong mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc của bệnh viện. Đầu đau như búa bổ, cảm giác như ai đó dùng cái máy đóng gạch gõ thẳng đại não.
Bên cạnh giường, một thanh niên trẻ tuổi, mặc sơ mi trắng sạch sẽ, gương mặt xinh đến mức khiến khó thở đang gục đầu ngủ . Trình Sâm nhíu mày, trong đầu hiện một dấu hỏi chấm to đùng: [Cậu trai là ai? Sao ở trong phòng bệnh của ? Chẳng lẽ là thực tập sinh mới của phòng Marketing?]
lúc đó, Từ Niên giật tỉnh giấc. Thấy Trình Sâm mở mắt, đôi mắt sáng rực lên, định nhào tới ôm chầm lấy : "Anh tỉnh ! Anh làm em lo c.h.ế.t ..."
"Dừng !" Trình Sâm giơ tay hiệu ngăn cản, giọng lạnh lùng và đầy vẻ đề phòng, "Cậu là ai? Đừng mà tùy tiện giở trò... chơi lưu manh với !"
Từ Niên khựng giữa chừng, cánh tay treo lơ lửng trong trung. Cậu chớp mắt, chớp mắt, vẻ mặt từ ngạc nhiên chuyển sang nghi hoặc: "Anh... gọi em là gì cơ?"
"Tôi hỏi là ai?" Trình Sâm nén cơn đau đầu, cố gắng giữ phong thái của một tổng tài, "Thư ký Trần ? Sao để một lạ mặt đây?"
Từ Niên lặng vài giây, chậm rãi xuống ghế, khoanh tay ngực, ánh mắt lộ một tia tinh quái mà Trình Sâm hề nhận . Cậu thở dài, giọng buồn bã nhưng đầy kịch tính: "Trình tổng, thật sự nhớ gì ? Em là Từ Niên đây... Người mà bỏ hàng triệu tệ để 'bao nuôi' suốt một năm qua đó."
Trình Sâm đến hai chữ "bao nuôi", mặt lập tức đỏ bừng lên như tôm luộc. Anh lắp bắp: "Cậu... bậy! Tôi là thẳng nam! Làm thể... thể b.a.o n.u.ô.i một đứa con trai!"
, ngay giây phút đó, một hiện tượng kỳ lạ xảy . Dưới lớp chăn bệnh viện, bắp chân của Trình Sâm bắt đầu rung lên với tần cực nhanh.
Từ Niên chằm chằm cái chăn đang rung rinh, khuôn mặt đang cố tỏ "thẳng băng" của Trình Sâm. Cậu nhếch môi khổ: "Ký ức thể mất, nhưng cái chân của đúng là trung thực thật đấy, Trình lão bản."
Bác sĩ kết luận Trình Sâm chấn thương vùng đầu dẫn đến mất trí nhớ tạm thời. Anh chỉ nhớ những chuyện của ba năm , khi vẫn còn là một vị lão bản độc , kiêu ngạo và luôn tự hào về độ "thẳng" của .
Về đến nhà (mà theo lời Từ Niên là 'tổ ấm của chúng '), Trình Sâm căn biệt thự tràn ngập dấu vết sinh hoạt của hai mà khỏi rùng . Bàn chải đôi, cốc đôi, thậm chí sofa còn một chiếc gối ôm hình con Totoro to đùng.
"Cái ... cái chắc chắn là do ép buộc mua đúng ?" Trình Sâm chỉ con Totoro, giọng đầy vẻ lên án.
Từ Niên thản nhiên gọt táo đáp: "Anh gì thế? Đó là quà tặng em dịp kỷ niệm 500 ngày yêu đấy. Anh còn bảo nó béo tròn giống em, đáng yêu."
Trình Sâm: "............" [Tôi chắc chắn là điên mới mấy câu sến súa như !]
Tối hôm đó, Trình Sâm nhất quyết cho Từ Niên ngủ chung giường. Anh ôm gối sofa, hùng hồn tuyên bố: "Dù đây chúng quan hệ gì, nhưng giờ nhớ gì cả. Tôi thể ngủ chung với một đàn ông lạ mặt . Đây là vấn đề nguyên tắc!"
Từ Niên cũng ép, chỉ tủm tỉm: "Được thôi, Trình tổng cứ tự nhiên. Chỉ là... ban đêm ở đây lạnh, nhớ đắp chăn kỹ nhé."
Nửa đêm, Trình Sâm trằn trọc ngủ . Sofa tuy đắt tiền nhưng làm bằng chiếc giường King-size êm ái. Quan trọng hơn, hiểu cứ thấy thiếu thiếu một cái gì đó ấm áp bên cạnh. Đôi chân gầm bàn bắt đầu rung lên bần bật vì bồn chồn.
Cuối cùng, chịu nổi nữa, Trình Sâm rón rén bò dậy, mò phòng ngủ. Anh tự nhủ với lòng : [Tôi chỉ xem đá chăn thôi, dù cũng là ... từng bao nuôi, trách nhiệm một chút.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/moi-luong-duyen-ben-may-may/phien-ngoai-tiep.html.]
Vừa xuống cạnh Từ Niên, một mùi hương thanh sạch quen thuộc ập cánh mũi khiến Trình Sâm cảm thấy thư thái lạ thường. Theo bản năng, vòng tay qua ôm lấy eo Từ Niên, kéo lòng. Cái chân đang rung của cũng đột nhiên im bặt, như thể cuối cùng tìm bến đỗ.
Từ Niên trong bóng tối khẽ mở mắt, khóe môi cong lên: "Lão bản, là 'nguyên tắc' ?"
Trình Sâm cứng , thở nóng hổi của phả gáy . Anh nghiến răng, giọng khàn khàn: "Im ! Tôi là đang... kiểm tra xem giấu vũ khí trong thôi!"
Sáng hôm , Trình Sâm dậy sớm, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng. Anh gọi Từ Niên phòng khách, đặt lên bàn một bản hợp đồng mới tinh mà thức đêm để soạn.
Từ Niên cầm lên , suýt chút nữa thì sặc : "Hợp đồng bao nuôi... phiên bản 2.0?"
Trình Sâm khoanh tay, chân bắt đầu rung theo nhịp điệu đắc ý: " . Dù nhớ chúng yêu thế nào, nhưng cơ thể vẻ thích . Vì , quyết định b.a.o n.u.ô.i từ đầu. Điều kiện vẫn như cũ: Cậu ngoan ngoãn, ăn với gã họ Mã, và mỗi tối ... ngủ cùng để kiểm tra vũ khí."
Từ Niên nén , chỉ tay điều khoản tài chính: "Sao tiền lương cao gấp đôi thế ạ?"
Trình Sâm đỏ mặt, chỗ khác: "Thì... lạm phát! Với bây giờ là quản lý , giá cả khác chứ!"
Từ Niên gật đầu, đặt bản hợp đồng xuống, bất thình lình chồm tới, ép Trình Sâm thành sofa. Cậu ghé sát tai , thổi một ấm nóng: "Trình tổng, quên ? Lần chúng thỏa thuận, nếu ngủ với em, em sẽ lấy tiền nữa."
Người Trình Sâm run lên, đôi mắt mở to, chằm chằm đôi môi đỏ mọng của Từ Niên đang ở ngay sát gần. Cảm giác quen thuộc đến rùng ập đến, một vài mảnh vỡ ký ức về những nụ hôn nồng cháy bỗng nhiên lướt qua đại não.
Teela - Đam Mỹ Daily
"Cậu... định làm gì?"
Từ Niên trả lời, trực tiếp phủ môi lên môi . Nụ hôn còn là sự thăm dò, mà là một sự khẳng định chủ quyền mạnh mẽ. Trình Sâm ban đầu còn đờ , nhưng chỉ vài giây, bàn tay tự động vòng gáy Từ Niên, giữ chặt lấy để nụ hôn sâu thêm.
lúc đó, cửa phòng khách bật mở. Thư ký Trần cầm một xấp tài liệu bước : "Lão bản, báo cáo quý ..."
Trần Đệ hình tại chỗ. Cảnh tượng mắt là vị lão bản "mất trí nhớ" đang đè ngửa quản lý Marketing sofa mà hôn lấy hôn để, cái chân còn rung tít mù như động cơ phản lực.
Trần Đệ lặng lẽ lùi bước, đóng cửa , thở dài: "Mất trí nhớ cái khỉ gì chứ... Cái nết rung chân đó c.h.ế.t cũng đổi ."
Bên trong phòng, Trình Sâm buông Từ Niên , mặt đỏ tới tận mang tai, thở dốc: "Cậu... kỹ năng hôn của ... cũng đấy."
Từ Niên rạng rỡ, ôm lấy cổ : "Vậy nhớ em là ai ?"
Trình Sâm hừ một tiếng, dù ký ức vẫn còn mờ mịt, nhưng chắc chắn một điều: "Tôi nhớ là ai, nhưng chắc chắn là của ."
Dưới nắng sớm, cái chân của Trình lão bản rung lên một nhịp đầy hạnh phúc.
- HẾT -