Mơ Thấy Sếp - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-03-18 11:39:50
Lượt xem: 84

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi thật sự không thể ngờ, ở hiện thực tôi đã xa cách Đàm Dật như thế, Ngải Lâm còn có thể xem tôi là tình địch, cố ý diễn trò cho tôi xem.

 

Cạn lời nhất chính là tôi còn không có chút nghi ngờ.

 

Đàm Dật hơi bất lực: “Vì điều này nên em mới giận dỗi anh?”

 

Tôi khẽ gật đầu.

 

Anh ấy nhìn tôi không nói gì, tôi mơ hồ cảm nhận được sự uất ức của anh.

 

Tôi suy nghĩ một lúc rồi thoát khỏi vòng bạn bè, tìm khung trò chuyện giữa tôi và anh ấy, muốn gửi tin nhắn “Đừng giận đừng giận chúng ta làm hoà nha” để an ủi một chút.

 

Ở hiện thực tôi không nói nên lời.

 

Lúc nhấn vào thì chú ý tới hình nền khung trò chuyện anh ấy đặt, một con Shiba Inu nhe răng và hét lên "Mau quan tâm đến anh!"

 

Đàm Dật cũng đã nhận ra, anh ấy ngại ngùng giật lấy điện thoại.

 

Tôi liều mạng nhắc nhở mình không được cười, nhưng vẫn không nhịn được.

 

Thật sự, đột nhiên cảm thấy anh ấy đáng yêu ghê.

 

Anh ấy đột nhiên giữ vai tôi, cúi đầu hôn lên trán.

 

Đôi môi mềm mại, ẩm ướt, giống như thạch rau câu.

 

Hình như hơi khác với trong mơ.

 

Hơi thở ấm áp phả lên mặt khiến tôi thấy hơi ngứa ngáy.

 

Sau đó hai chúng tôi đều im lặng.

 

Tôi cảm thấy hai người trưởng thành đứng ở cửa như hai đứa ngốc vậy, nên đã chạy lại sô pha ngồi xuống.

 

Anh ấy cũng chạy theo, ngồi xuống bên cạnh.

 

“Anh không đi nấu ăn mà chạy lại đây làm gì?” Hai chúng tôi giống hệt trẻ con.

 

“Anh chưa đói.”

 

Anh ấy nhìn tôi.

 

Bất giác lại hôn tiếp, đây là lần đầu tiên hai chúng tôi hôn môi ở hiện thực, tất cả xúc cảm như tăng lên gấp đôi.

 

Chưa được bao lâu Đàm Dật đã lùi lại. Anh ấy nằm sấp trên người tôi, cười tươi: “Hình như kích thích hơn trong mơ.”

 

Tôi “Ừ” một tiếng, giọng khàn bất thường.

 

Giữa chừng nghỉ ngơi năm phút, anh ấy lại hôn tiếp.

 

Chúng tôi hôn tới hôn lui gần một giờ đồng hồ, người đầy mồ hôi.

 

Sau cùng tôi thật sự quá đói, bụng kêu sùng sục, anh ấy mới đi nấu ăn.

 

Tôi rất yên tâm ngồi trên sô pha chơi với mèo, chờ cơm.

 

9

 

Bữa ăn tối rất lãng mạn, anh ấy rót hai ly rượu vang, còn cố tình điều chỉnh đèn tối lại.

 

Chỉ là anh ấy cứ luôn miệng hỏi tôi có đủ ăn hay không, có muốn thêm một bát cơm không.

 

Nói cứ như tôi là thùng cơm vậy.

 

(*) chỉ người ăn khỏe; chỉ người ngoài ăn khỏe ra không được việc gì

 

Tôi không nhịn được mà trừng anh ấy.

 

Anh ấy nhìn tôi cười như đã thoả mãn được sở thích đặc biệt nào đó.

 

Ngay cả khi cả hai đã cố gắng ăn thật chậm, bữa ăn vẫn kết thúc.

 

Tôi nhìn đồng hồ, sắp 9 giờ rồi, trễ thêm nữa sẽ rất nguy hiểm.

 

Thế là tôi nói với anh ấy muốn về nhà.

 

“Hửm?” Đàm Dật cất bát đĩa đi, sau đó rửa tay, “Nhanh thế á?”

 

“Đã rất muộn rồi, ngày mai còn phải đi làm nữa.”

 

“Không sao, anh dậy nổi.”

 

“……Em dậy không nổi.”

 

Đàm Dật hết cách: “Thôi vậy.”

 

Tôi chậm chạp thay giày ở cửa, đợi anh ấy mở lời đưa tôi về.

 

Nhưng anh ấy không có động tĩnh gì cả.

 

Tôi hơi tức giận, nhanh chóng thay giày xong, mở cửa đi ra ngoài.

 

Đàm Dật cười khì khì: “Anh đưa em về nha.”

 

“Chỉ có vài bước chân, không cần anh đưa.” Tôi giả vờ không quan tâm.

 

Anh ấy đã bước ra ngoài: “Vài bước cũng phải đưa, nếu không ngày mai em lại phớt lờ anh thì phải làm sao đây?”

 

Khoảng cách giữa hai tầng nhà không quá 30 mét, cũng chỉ lâu hơn thời gian đi thang máy một chút.

 

Đàm Dật im lặng từ đầu đến cuối, tôi rất sợ anh ấy mở lời bảo tôi chuyển qua đó sống.

 

Trong mơ anh ấy luôn thấy nhà tôi quá chật hẹp, phòng ngủ nối liền với phòng khách, không có phòng bếp, giường cũng quá nhỏ.

 

Chỉ như thế, tôi còn không chi trả nổi.

 

Giá thuê nhà ở Thượng Hải quá đắt.

 

“Thật sự không cân nhắc chuyện liên kết giấc mơ lại sao?” Về đến nhà, anh ấy đứng ở cửa hỏi, “Như vậy thì chúng ta sẽ có thêm nhiều thời gian để……”

 

Anh ấy mím môi: “Làm chuyện khác.”

 

“Không cân nhắc!”

 

Hoá ra anh ấy im lặng là để suy nghĩ cái này!

 

……

 

Buổi tối hơi phấn khích, tôi trằn trọc mãi tới ba giờ sáng mới ngủ được, làm sáng hôm sau thức dậy có cảm giác như sắp ch//ết.

 

Có thể là lời nói đó của Đàm Dật đã gợi ý tâm lý của tôi, tôi thật sự đã mơ thấy ……

 

Buổi sáng gặp nhau, mắt tôi trốn tránh không dám nhìn anh ấy, quan sát cả buổi mới xác nhận vẻ mặt của anh ấy bình thường, không có tiến vào giấc mơ, tôi mới yên tâm.

 

Hoá ra chị họ thôi miên vẫn có tác dụng, cho dù mơ thấy anh ấy cũng không sao.

 

Miễn cưỡng giải quyết gần xong một phần công việc, đến trưa chịu không nổi nên tôi nằm gục trên bàn ngủ.

 

Tôi lại mơ thấy Đàm Dật, địa điểm là ở nhà tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/mo-thay-sep/chuong-5.html.]

 

Anh ấy nhìn tôi, muốn nói nhưng lại thôi.

 

Tin chắc đây chỉ là một giấc mơ bình thường, tôi nhảy lên giường, yên tâm gan dạ mặc cho anh ấy xem bộ đồ ngủ tôi mới mua.

 

Khuôn mặt đẹp trai của nam thần hiện lên một dấu chấm hỏi, sau đó dần dần biến thành một dấu chấm than!

 

Đột nhiên, tôi bị ai đó vỗ bả vai làm cho tỉnh giấc.

 

Mở mắt ra tôi nhìn thấy Đàm Dật cau mày, tay đỏ tía: “Có thể đừng suy nghĩ chuyện này trong giờ làm việc không?”

 

Tôi ngơ ngác, rất lâu sau mới hiểu ý của anh ấy, bỗng chốc đỏ mặt.

 

Anh ấy ……

 

Liên kết lại khi nào thế……sao anh ấy không nói với tôi.

 

Qua giờ ăn trưa mọi người lần lượt trở lại, Đàm Dật thở phào, xoay người rời đi thật nhanh.

 

Đồng nghiệp nói giám đốc dạo gần đây quá hào phóng, mỗi ngày đều mời mọi người uống Starbucks.

 

Miệng bạn thân rất chua ngoa nói là hưởng ánh sáng của người nào đó.

 

Giọng còn cố tình to hơn, sợ tôi không nghe thấy.

 

Thế là mọi người bắt đầu thảo luận xem người nào đó rốt cuộc là ai.

 

Tôi cúi đầu thật thấp, sợ bị nhắc tên.

 

Sau đó mọi người tổng kết lại.

 

Người đó là Ngải Lâm.

 

Nguyên nhân à, chính là người ta chân dài eo thon, dáng người chữ S, phù hợp với thẩm mỹ của Đàm Dật.

Tôi còn chưa nói gì, bạn thân đã lên tiếng bất bình, chạy đi trang luận với họ.

 

“Cốc cốc.”

 

Đàm Dật gõ lên bàn làm việc của tôi, cúi đầu nhìn: “Vừa mua đồ ăn cho em, tới văn phòng của anh đi.”

 

Tôi ờ một tiếng, chầm chậm đứng lên đi theo sau lưng anh ấy.

 

Mọi người đều đang nhìn tôi với biểu cảm ‘bỗng nhiên tỉnh ngộ.’

 

Bạn thân còn có chút đắc ý.

 

Vào văn phòng, “xoạch” một tiếng, Đàm Dật đã khoá trái cửa.

 

Tôi không thể không đổ mồ hôi lạnh.

 

Đàm Dật ngồi lên ghế, dùng cằm hất về phía đồ ăn đã gọi: “Ăn đi.”

 

Tôi đi đến bên cạnh anh ấy, muốn cầm đồ đi.

 

Không ngờ anh ấy đã ôm lấy eo của tôi, dùng sức thả tôi lên đùi mình.

 

“Đàm Dật?” Tôi không dám lớn tiếng.

 

“Căng thẳng cái gì, không phải trong mơ cũng thường ngồi như thế à”? Anh ấy điềm tĩnh nói, “Ăn đi.”

……Sao tôi có thể nuốt trôi.

 

Tôi chỉ đành vô tri gắp một đũa, Đàm Dật đột nhiên nói: “Ren?”

 

Cả người tôi run rẩy.

 

“……Có phải chỉ cần em mơ, thì anh sẽ chịu ảnh hưởng?”

 

“Ừ, trong đầu sẽ có hình ảnh, cơ thể cũng có cảm giác.”

 

“Vậy sau này em không ngủ vào ban ngày nữa.”

 

Đàm Dật áp sát vào tai, hơi thở ấm áp khiến tôi ngứa ngáy.

 

“Vậy giờ làm sao đây? Không dứt được nữa.”

 

“……”

 

yyalyw

Mẹ ơi.

 

“Sao tay chân vụng về thế này……”

 

“Đây không phải trong mơ, em không biết.”

 

“……Thôi vậy, để anh.”

 

Sau khi tan làm, hai chúng tôi hẹn hò, ăn cơm rồi đi xem phim, Đàm Dật đưa tôi về nhà.

 

Anh ấy mỉm cười: “Ngủ sớm nhé.”

 

Trước đây chưa nói ra, anh ấy cũng từng dặn dò như thế.

 

Giờ nghe lại thấy, hoàn toàn là ý nghĩa khác làm sao đây?

 

10

 

Sau này, chúng tôi đã sống cùng nhau.

 

Tôi chuyển đến nhà anh ấy, phát hiện đồ dùng trong nhà đều có của con gái, đến đồ ngủ và cốc đều là đồ đôi.

 

Tôi rất ngạc nhiên, “Anh chuẩn bị khi nào thế? Còn nữa, màu này quê mùa ghê.”

 

Anh ấy cúi xuống thay giày, “Hôm chuyển đến đây.”

 

“? ? ?” Đã có âm mưu để tôi chuyển đến từ lâu!

 

Anh ngẩn đầu nghiêm túc hỏi tôi, “Quê mùa hả? Không phải em nói thích màu hồng sao?”

 

Vậy cũng không cần mua cái gì cũng màu hồng như thế!

 

Buổi tối nằm trên giường, tôi thấy nghi hoặc nên đã chậm chạp hỏi, “Em mơ thấy anh là vì em thích anh, nhưng tại sao anh cũng mơ thấy em?”

 

Đàm Dật đặt sách xuống, khẽ lườm tôi, “Anh cũng không rõ tại sao. Đừng nghịch điện thoại nữa, ngủ thôi.”

 

“Ờ.”

 

Mười phút sau, tôi trở mình, giương mắt nhìn anh trong màn đêm, “Rốt cuộc là tại sao thế?”

 

Dường như anh ấy hơi cạn lời, “Đã nói là không biết mà.”

 

“Chắc chắn có nguyên nhân, nếu không tại sao anh không mơ thấy Trương Tam, Lý Tứ? Anh cũng có thể mơ thấy Ngải Lâm mà, ngày nào cô ấy cũng đá lông nheo với anh.”

 

Anh ấy bịt miệng tôi lại, cười bất lực, “Linh tinh quá, có ngủ nữa không?”

 

Tôi không cam tâm mà giẫy giụa ……

 

Sau đó, đã bị anh ấy trấn áp.

 

Vì để giải quyết nghi ngờ, tôi tự mình đi tìm chị họ.

 

Chị ấy đang viết luận văn liên quan đến việc nói chuyện với người ch//ết qua giấc mơ, nghe xong đã thần bí nói với tôi, “Kiểu thao tác phá vỡ không gian ba chiều để liên hệ trong mơ, chỉ có thể có hiệu lực giữa hai người thích nhau.”

Loading...