Mơ Thấy Sếp - Chương 4
Cập nhật lúc: 2025-03-18 11:39:37
Lượt xem: 85
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh ấy nói tiếp: “Dần dần, anh nhận ra sức ảnh hưởng của mộng cảnh ngày càng lớn, anh bị thương trong mơ, ngày hôm sau cũng sẽ xuất hiện vết thương tương tự. Anh bắt đầu xem trọng chuyện này, cũng quan sát em ở hiện thực, muốn biết em có phải cũng mơ giống anh hay không.”
Tôi nhớ lại đôi môi sưng đỏ tấy ngày anh bị cảm, hoá ra thật sự là bị tôi lây bệnh ……
Tôi vừa thấy hổ thẹn vừa muốn quở trách, biết sẽ lây bệnh sao anh ấy không đẩy tôi ra ……
“Nếu anh đã nghi ngờ, sao không nói với em?”
“Anh cũng không chắc chắn. Nếu nói ra chuyện trong mơ, có thể sẽ bị người ta xem là đồ bệnh hoạn.” Anh ấy hơi bất lực, “Hơn nữa ở hiện thực dường như em rất sợ anh, mỗi lần nói chuyện chưa gì đã bỏ chạy, tình nguyện uống nước sôi của đồng nghiệp nam cũng không chịu chạm vào tách trà của anh. Anh còn nghi ngờ liệu có phải là thường ngày sắp xếp cho em nhiều công việc quá nên em ghét anh hay không.”
Đàm Dật thở dài: “Anh không dám nhìn em nhiều, lúc nào em cũng thể hiện ánh mắt kinh ngạc và sợ hãi khiến anh cảm thấy mình là kẻ quấy rối.”
Tôi bắt đầu nhớ lại dáng vẻ bình thường trước mặt anh thật sự là như thế?
Hoá ra mỗi lần bạn thân mắng tôi hèn, đều là sự thật ……
Đàm Dật hỏi tôi: “Tại sao gần đây anh không còn mơ thấy em? Mấy ngày nay em đang làm gì? Bận xem mắt với người đàn ông khác?”
“Em không muốn tiếp tục nữa, nên đã đi tìm chị họ để chị ấy giúp em thôi miên, giải trừ mộng cảnh.”
Đàm Dật nhìn tôi rất lâu mới chậm rãi nói: “Không muốn tiếp tục nữa?”
Tôi nhìn anh, rồi nghe thấy bản thân mình “Ừm” một tiếng.
Quai hàm của anh ấy trở nên lạnh lùng, rồi gượng gạo nói: “Chị họ của em tên gì?”
“……Lưu Lily.”
Đàm Dật mím môi: “Lại là cô ấy.”
Lại là?
Anh ấy đứng lên, cầm áo khoác bước ra ngoài.
“Anh đi đâu thế?”
Đàm Dật dừng bước: “Kì nghỉ của em cũng nên kết thúc rồi, đi chào hỏi cô chú rồi chúng ta về Thượng Hải.”
Mặt tôi ngơ ngác: “Vội thế á?”
Đàm Dật nới rộng cổ áo: “Em không về cũng được. Anh sẽ đi tìm Lưu Lily, bảo cô ấy liên kết giấc mơ của chúng ta lại.”
“……”
Quanh đi quẩn lại, tôi vẫn tiếp tục rời xa quê hương đi kiếm sống.
Đàm Dật chở tôi thẳng đến chỗ của chị họ.
Mở cửa lớn của phòng tư vấn tâm lý, chị họ vừa nhìn thấy chúng tôi thì lập tức thu dọn hạt dưa đang cắn dở rồi chuẩn bị bỏ chạy.
Đàm Dật chắn trước mặt chị ấy, biểu cảm u ám: “Bác sĩ Lưu? Có phải cô nên cho tôi một lời giải thích?”
Chị họ cười ha hả: “Tiểu Đàm lại có tâm sự à. Người trẻ tuổi không nên thù dai như thế đâu.”
Cho đến khi ba người ngồi xuống, chị họ mới bắt đầu giải thích: “Thôi miên là một môn huyền học, nó có thể kích hoạt tiềm năng chưa xác định của não bộ. Chị chỉ cắm một mỏ neo tâm hồn(*) trong tiềm thức của hai đứa, còn kết quả phát triển như thế nào thì phải dựa vào trái tim của hai đứa thúc đẩy ……”
(*) Gốc là tâm miêu (心锚), một dạng phản xạ có điều kiện được tạo ra bởi sự liên kết giữa một tâm trạng nhất định trong trái tim của một người với một hành động/biểu hiện nhất định trong một hành vi.
Đàm Dật lạnh nhạt nói: “Nếu phải dựa vào chúng tôi để thúc đẩy, vậy tại sao cô lại xen vào, tự ý ngắt kết nối quan hệ giữa tôi và Mạnh Tịch?”
Chị họ lúng túng: “Ý cậu là?”
“Kết nối lại.”
“Vậy có phải nên hỏi Tịch Tịch xem có đồng ý hay không ……”
Đàm Dật nhìn tôi.
Tôi do dự một lúc, sau đó lắc đầu: “Em không đồng ý.”
Đàm Dật mím chặt môi.
8
“Tại sao?” Anh ấy hỏi.
Tôi cúi đầu, không nói gì cả.
Giả dối và hiện thực, suy cho cùng vẫn không giống nhau.
……
Kể từ ngày hôm đó, thái độ của Đàm Dật đối với tôi đã thay đổi ngay cả mắt thường cũng có thể nhìn thấy.
Anh ấy bắt đầu mua đồ ăn sáng cho tôi.
Còn lái xe đến trước tiểu khu đợi tôi, nói sau này tôi hãy ngồi xe của anh ấy đi làm, có thể dậy muộn hơn một chút.
Lời đề nghị phía sau thật sự rất mê hoặc, nhưng tôi vẫn can đảm từ chối.
Người trẻ tuổi thì nên chen chúc trên tàu điện ngầm.
Thế là sau này, anh ấy đặt đồ ăn sáng lên bàn làm việc của tôi.
Giờ cả bộ phận đều biết sức ăn tuyệt vời của tôi rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/mo-thay-sep/chuong-4.html.]
Trong cuộc họp vào buổi sáng, anh ấy còn gửi tin nhắn cho tôi, hỏi tôi tối qua ngủ có ngon không? Anh thì rất khó ngủ.
Tôi lập tức nghe hiểu ý tứ của anh ấy, ngẩn đầu nhìn, vừa hay anh ấy cũng cầm điện thoại nhìn về phía tôi.
Ánh mắt đó rất khó miêu tả.
Chính là rất mê người, có mùi vị yếu thế và nịnh nọt.
Trái tim tôi thật sự đã tan chảy, vội vàng quay đi trốn tránh anh ấy.
Dám nghịch điện thoại lộ liễu trong lúc họp, cũng chỉ có mình anh ấy.
Buổi trưa, chàng trai ở quê gọi điện thoại cho tôi, hỏi tôi sống ở thành phố lớn có vất vả hay không, chất lượng cuộc sống của mức lương mười nghìn tệ ở Thượng Hải sẽ không cao bằng năm nghìn tệ ở quê, Đàm Dật ở ngay bên cạnh xị mặt.
Sau khi tắt điện thoại, giọng điệu của anh không mấy thiện chí: “Thật sự có tiền đồ.”
Anh ấy không phải là người ăn nói cay nghiệt.
Thế nên tôi khá ngạc nhiên.
Buổi tối Đàm Dật nán lại để phê duyệt tài liệu, bảo tôi đợi anh ấy mười phút rồi cùng nhau tan làm.
Ra khỏi văn phòng nhìn thấy tôi, anh ấy đã thở phào.
Trên xe, anh cầm vô lăng hỏi tôi: “Đói chưa? Muốn ăn gì?”
Tôi lắc đầu.
Anh ấy đưa tôi đến siêu thị, tuỳ ý chọn một ít đồ ăn.
Đều là món tôi thích ăn.
Bên nhau nửa năm ở trong mơ, anh ấy đã hiểu rõ sở thích và khẩu vị của tôi.
Tôi không biết mình có tâm trạng như thế nào.
Ngoài niềm vui, còn có chút chua xót.
Xe đỗ vào hầm, Đàm Dật mở cốp sau, đưa cho tôi một cái túi nhỏ, còn mình thì lãnh phần to nặng: “Chia sẻ với anh một ít.”
Tôi biết không phải anh ấy không cầm nổi, mà là muốn tôi về nhà cùng anh.
Đến cửa, tôi thấy hơi do dự.
Đây là lần đầu tiên tôi đến nhà anh ấy.
Đàm Dật đổi giày ở lối vào nhà, quay đầu nhìn tôi: “Đóng cửa lại, nếu không mèo sẽ chạy ra ngoài.”
Tôi chỉ có thể đi vào trong.
Vừa vào cửa, con mèo Golden lông dài của anh ấy bước thẳng về phía tôi, thân thiết cọ vào chân.
Tôi sững sờ.
Đàm Dật cười : “Xem ra nó cũng rất nhớ em.”
Nó cũng tiến vào mộng cảnh của tôi sao? Thế nên mới ……thân thiết với tôi như thế.
Tôi hốt hoảng khom người xuống, xoa đầu nó.
Con mèo dựng đuôi lên, thoải mái ngáy kho kho, còn lăn lộn trên đất để tôi sờ vào cái bụng mềm mại của nó.
Đàm Dật chẹp một tiếng: “Nịnh bợ như thế, mẹ anh còn chưa từng nhìn thấy.”
“Ngải Lâm thì sao?” Tôi nói, “Bình thường nó hung dữ như thế, người xa lạ sẽ không thể chạm vào, tại sao lại chụp ảnh với Ngải Lâm?”
Biểu cảm của Đàm Dật hơi chững lại.
Tôi ngẩn đầu nhìn anh ấy: “Vậy có phải Ngải Lâm cũng thường đến nhà anh không?”
“Ảnh lúc nào?”
Tôi lấy ảnh trên vòng bạn bè của Ngải Lâm cho anh ấy xem.
Lông mày của Đàm Dật từ từ nhíu lại.
Một lúc sau, anh ấy nói: “Đây không phải chụp ở nhà anh, mà là ở bệnh viện thú y.”
Anh ấy phóng to bức ảnh lên cho tôi xem, quả thật trong góc khuất có một cái kệ, bên trên chứa đầy các loại thức ăn và vật dụng của thú cưng.
“Lúc đó nó bị ốm, không ăn không uống còn nôn mửa, anh đưa nó tới bệnh viện thú y gần nhà truyền nước, ở lại đó quan sát hai ngày. Có thể là chụp vào lúc đó.”
Tôi nhớ lại khoảng thời gian đó trong mơ, quả thật Đàm Dật đã nhắc đến mèo nhà anh ấy hình như đã ăn phải thứ gì đó.
“Còn tại sao mèo không chống cự thì có thể là ở môi trường xa lạ nên nó căng thẳng, không dám cựa quậy.” Đàm Dật lấy điện thoại ra lướt lướt rồi đưa cho tôi xem, “Bài đăng này không hiển thị bên anh.”
Tôi đoán được rồi.
Có lẽ Ngải Lâm chỉ cho mình tôi thấy.
Thế nên lần liên hoan đó tôi thấy Ngải Lâm khoác áo của Đàm Dật, có thể cũng là trò mèo của cô ta.
yyalyw
Dù sao lúc đó Đàm Dật cũng đã ra ngoài nghe điện thoại, đợi anh ấy quay lại thì Ngải Lâm sẽ trả lại cho anh ấy.
Tôi nhất thời cảm thấy hơi cạn lời.