Tôi kéo cái ghế đẩu , đối diện bọn họ, bắt chéo chân, khoanh tay ngực.
"Được ." Tôi hất hàm, cảm giác sảng khoái chạy dọc sống lưng: "Bây giờ chúng bắt đầu nêu quan điểm, ai ý kiến gì về tin nhắn gửi thì giơ tay phát biểu. Không chen ngang, c.h.ử.i bậy, văn minh lịch sự lên!"
Tôi thấy gân xanh trán Lục Kiêu giật giật, cũng thấy khoé môi Bạch Vũ co rút, mặt mày Tần Liệt thì đỏ lên như quả gấc chín.
Hừ, nhếch mép, sợ đúng .
Chờ đó , cuộc đời nhân vật phụ của , hôm nay sẽ chính thức lật sang trang mới.
Cái mỏ hỗn của , còn trị các chắc!
Ghế sofa nhà là loại hai chỗ, mua theo hàng thanh lý mạng, vốn dĩ chỉ đủ cho ườn .
bây giờ nó đang oằn gánh ba khối cơ bắp ngàn cân. Lục Kiêu mép trái, Bạch Vũ kẹp chính giữa, Tần Liệt vắt vẻo mép , một nửa m.ô.n.g trượt bên ngoài.
Không khí im lặng đến mức cả tiếng dày đang sôi ùng ục vì đói.
Lục Kiêu là phá vỡ sự im lặng, hắng hắng giọng một tiếng, chỉnh cổ áo, cố gắng vớt vát một chút liêm sỉ của một tổng tài bá đạo: "Minh Viễn, hiểu ."
Tôi nhướng mày. Hiểu cái gì? Hiểu chuyện sắp c.h.ế.t nên hoá rồ ?
Lục Kiêu nhếch mép, bày nụ công nghiệp của tổng tài, hai phần đắc thắng ba phần vô cảm bốn phần lạnh lùng: "Em đang dùng chiêu lạt mềm buộc chặt đúng ? Ba năm qua em đóng vai nhu thuận, bây giờ em đổi sang phong cách nổi loạn để kích thích . Em chứng minh rằng em cũng cá tính, cũng ghen tuông khi thấy với khác?"
Tôi trố mắt . Cho hỏi não bộ của mấy gã nhà giàu cấu tạo bằng gì ? Bê tông cốt thép ?
Chưa kịp để lên tiếng chửi, Bạch Vũ chính giữa ho khan một tiếng, sang , ánh mắt sáng rực như đèn pha ô tô:
"Không ! Lục tổng sai . Đây là nhập vai! Em đang tập dượt cho vai diễn mới của đúng ? Vẻ mặt xấc xược, ánh mắt coi trời bằng vung thật sự chiều sâu! Em đang thử thách giới hạn diễn xuất của để xứng đôi với ảnh đế là , thật sự xúc động quá!"
Tôi bắt đầu thấy đau nửa đầu.
" bét!" Tần Liệt gào lên, tay đập mạnh xuống đùi Bạch Vũ khiến nhăn mặt: "Mấy cái quan trọng! Quan trọng là tin nhắn của !"
Ghé đọc truyện tại "Ở Đây Có Vitamin Tẻn Tẻn" để có một ngày thêm vuii nha~
Thằng nhóc tóc đỏ chồm dậy, thẳng mặt , mặt đỏ bừng đầy hưng phấn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/mo-hon-chay-dai-tren-con-duong-tim-chet/chuong-2.html.]
"Minh Viễn, rõ ràng cho em. Cái gì mà "Ai còn "? Ý là ? Anh... đè em xuống đúng ?"
Tôi thở dài thườn thượt, cảm thấy việc giải thích với ba tên còn mệt hơn bốc vác. Tôi dậy, vòng quanh cái bàn , xuống ba khuôn mặt đang chờ đợi câu trả lời.
"Các bớt ảo tưởng sức mạnh ." Tôi phẩy tay: "Không lạt mềm buộc chặt, cũng chẳng diễn xuất, càng chuyện đè , Tần Liệt, thẳng luôn nhé, chán mấy đến tận cổ ."
Lục Kiêu nhíu mày: "Tại ? Tôi giàu, trai, kỹ thuật ."
"Tốt cái quần!" Tôi cắt ngang, chỉ thẳng mặt : "Anh nghĩ hảo lắm hả Lục Kiêu? Anh mỗi ngủ ngáy to như cái máy cày ? Ba năm nay đêm nào cũng đeo nút tai chống ồn mới ngủ . Đã thế còn nghiến răng ken két, cứ như chuột gặm chân bàn. Sáng dậy thì miệng hôi mùi cà phê cũ, đừng mà hở là đè xuống hôn chào buổi sáng. Tởm lắm!"
Mặt Lục Kiêu chuyển từ đỏ sang tím, tái mét. Hình tượng tổng tài lạnh lùng, khí chất bức vỡ tan tành như cái ly thuỷ tinh rơi xuống sàn.
Bạch Vũ bên cạnh bụm miệng khẩy, đắc thắng hai giây thì sang .
"Cười cái gì mà ? Anh tưởng ngon hơn chắc? Ảnh đế Bạch Vũ vạn mê, đường thì thơm phức mùi nước hoa, về nhà thì ở dơ như hạch!"
Nụ của Bạch Vũ tắt ngấm.
Tôi tiếp tục xả:
"Tất của , ba ngày mới một , thế còn vo tròn nhét xuống gầm giường. Anh nghĩ ? Còn nữa, bớt cái trò soi gương nặn mụn bôi lung tung lên gương nhà tắm . Lần nào cũng lau dọn cái bãi chiến trường của . Trên tivi thì nam thần góc c.h.ế.t, về nhà thì ngoáy mũi xem phim hoạt hình. Thần tượng với chả thần kinh!"
Bạch Vũ cứng họng. Hắn đưa tay lên sờ mũi theo phản xạ, mắt đảo láo liên như kẻ trộm bắt quả tang.
Tần Liệt thấy hai đàn bóc phốt tơi tả thì hả hê mặt, rung đùi đắc ý:
"Thấy , ngay mà. Chỉ là sạch sẽ, thơm tho, còn trẻ khoẻ..."
"Cậu im ngay cho !" Tôi phắt sang Tần Liệt, miệng b.ắ.n liên thanh.
"Cậu là cái đứa phiền phức nhất!" Tôi lấy , tiếp tục xả một tràng: "Cậu lúc nào cũng vỗ n.g.ự.c xưng tên là sói hoang, là ch.ó dại. tối ngủ ôm cái gối ôm hình con thỏ rách nát từ thời mẫu giáo thì kể ? Lại còn chảy ke ướt nhêm cả gối! Cậu bảo ngầu, lái moto phân khối lớn, nhưng mỗi ghen tuông đập đồ, giống mấy đứa trẻ con đòi mua kẹo ? Trưởng thành lên nhóc con!"
Căn phòng nữa rơi tĩnh lặng, pha thêm chút màu sắc của sự nhục nhã ê chề.
Ba đàn ông quyền lực hô mưa gọi gió bên ngoài, giờ co ro ghế sofa, mặt mày sượng trân. Lục Kiêu sờ sờ cằm, Bạch Vũ len lén xuống bàn chân đang mang tất, còn Tần Liệt thì đỏ mặt tía tai, lí nhí phản bác:
"Cái... cái gối thỏ đó là gối ghiền... hiểu ..."