Minh Hôn - 7
Cập nhật lúc: 2026-04-30 11:55:52
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Ân Quả tỉnh dậy, nhận đang trong một gian chật hẹp, tay chân trói bằng dây thừng đỏ thô ráp, miệng cũng dán kín bằng băng dính trong suốt, thể phát bất kỳ âm thanh nào.
Môi trường xung quanh khá tối tăm, nhưng những tia sáng mờ ảo lọt xuống từ khe hở xà nhà giúp thể quan sát.
Ân Quả cúi đầu , phát hiện một bộ hỷ phục đỏ rực như máu, hơn nữa còn là trang phục tân nương.
Mẹ kiếp! Ân Quả c.h.ử.i thầm trong lòng.
Nhìn cái tư thế , vẻ như họ định biến thành cô dâu ma để gả cho Trần Lạc .
Ân Quả cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi sợi dây thừng đỏ tay, nhưng vì dùng lực quá mạnh, khuỷu tay đập mạnh tấm ván gỗ bên cạnh, lập tức cảm thấy một cơn đau âm ỉ.
Đây là...
Ánh mắt Ân Quả quan sát gian đang ở, bàng hoàng nhận đang trong một chiếc quan tài chế tác tinh xảo.
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Quan tài đậy nắp, dậy.
Cánh cửa đối diện mở , bưng một chiếc khay bước .
"Cậu tỉnh ." Người đó bước gần, khay là bữa tối hôm nay của Ân Quả.
Ân Quả cảm thấy trông quen mắt.
Hắn để tóc đen, ngoại hình thiên về nét âm nhu, đôi mắt đen láy thoáng qua một tia phức tạp, đuôi mắt một vết sẹo mờ, kỹ thì khó mà nhận .
Hắn xé lớp băng dính mặt Ân Quả, giọng lạnh lùng: "Ăn cơm ."
Ân Quả vội hỏi: "Mẹ ?"
"Dì ." Người đó trả lời.
Ân Quả thở phào nhẹ nhõm, chút do dự: "Cậu là... Chúc Mạc?"
Chúc Mạc trầm mặc, gì.
Ân Quả thầm xác nhận, vết sẹo đuôi mắt Chúc Mạc năm đó chính là do gây .
"Tại ở đây?"
Giọng Ân Quả khàn, từ lúc đưa lên huyện sống, cơ bản cắt đứt liên lạc với những bạn chơi trong làng.
Chúc Mạc chuyện của và Trần Lạc, đóng vai trò gì trong chuyện ?
Chúc Mạc : "Quả Tử, nên ."
Ân Quả trầm ngâm một lát, hỏi: "Mẹ hiện giờ đang ở ?"
"Bà an , đang ở nhà trưởng thôn." Chúc Mạc cụp mắt: "Cậu ngủ một ngày một đêm ."
Ân Quả giật , một ngày một đêm?! Vậy chẳng hôm nay là rằm tháng Bảy !
"Các định làm gì?"
Thần sắc Chúc Mạc khó đoán: "Quả Tử, cũng làm ."
"Không làm ?" Ân Quả giận dữ: "Vậy đang làm cái gì thế ?"
Ân Quả : "Cậu nhà họ Trần làm gì mà đúng ? Tại cùng họ—"
"Tên đó, g.i.ế.c ba ." Chúc Mạc ngắt lời , giọng điệu đè nén sự căm hận và bi thương, cảm xúc trở nên kích động: "Ba vô tội như , cứ thế hại c.h.ế.t!"
Khóe miệng Ân Quả giật giật, sắc mặt khó coi: "Cho nên? Cậu nghĩ đưa đến mặt Trần Lạc là thể giải quyết ?"
Cậu lạnh: "Nhiều năm gặp, đúng là càng lúc càng ngây thơ."
Một luồng gió lạnh từ ngoài cửa thổi , Chúc Mạc cứng , đột nhiên im lặng.
Hắn ngước mắt Ân Quả, trong mắt như tụ một luồng sương đen, khiến cảm thấy khoảnh khắc kỳ quái.
Cảm xúc nhanh chóng lắng xuống.
"Ăn cơm ?" Hắn hỏi.
Ân Quả gì, đang nghĩ gì.
"Nếu ăn, sợ tối nay sẽ chịu nổi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/minh-hon/7.html.]
"Cậu ý gì?!" Sắc mặt Ân Quả đen sầm.
"Suỵt." Chúc Mạc đưa ngón trỏ lên môi hiệu im lặng, khí thế đột ngột đổi, áp bức đến mức khiến Ân Quả run rẩy:
"Ngoan nào, ăn tối ."
"Cậu..." Ân Quả cảm thấy sống lưng lạnh toát một cách khó hiểu.
Dù thì cơm vẫn ăn, tìm cách bỏ trốn, đầu tiên là tích lũy sức lực.
"Cậu cởi dây trói cho ." Ân Quả giơ tay mặt .
Đôi mắt dài hẹp của Chúc Mạc nheo , ánh rực cháy: "Tôi đút ."
Ân Quả lườm một cái, mắng: "Cút, ông đây tự ăn!"
Rốt cuộc Chúc Mạc cũng ép buộc , cởi dây thừng đỏ trói tay , nhưng dây ở chân thì cởi, chắc là sợ bỏ chạy.
Ân Quả xoay vài vòng cổ tay tê cứng, trong lòng đang cân nhắc cách quật ngã tên Chúc Mạc .
Cậu ăn từng miếng nhỏ thức ăn khay, động tác chậm chạp như rùa bò.
Chúc Mạc như đang tính toán mưu đồ gì, cũng giục, chỉ yên lặng chằm chằm , đáy mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo quỷ dị.
"Tôi vệ sinh." Vẻ mặt Ân Quả chút do dự, ngước mắt Chúc Mạc.
Chúc Mạc cũng từ chối, rời , từ tấm bình phong ngăn cách lấy một cái hũ gốm, ánh mắt thể tin nổi của Ân Quả, đưa đến mặt : "Giải quyết ."
Mặt Ân Quả xanh mét: "Cậu đùa đấy !?"
Cậu làm tới luôn, lạnh lùng : "Tôi đại tiện."
Chúc Mạc liếc một cái, như diễn đạt rằng thật khó chiều.
"Vậy cởi dây cho , nhớ lấy, đừng giở trò gì khác." Chúc Mạc như .
Ân Quả gật đầu lấy lệ với .
Trang phục Ân Quả đang mặc giống phong cách thời dân quốc, cổ tay áo và gấu váy phần thêu chỉ vàng, cả một màu đỏ thắm, chân thậm chí còn phối với một đôi giày thêu hoa màu đỏ.
Bộ đồ tuy là đồ nữ, nhưng mặc Ân Quả tôn lên rõ rệt vòng eo tinh tế với đường cong hảo.
Thực Ân Quả ngoại hình thanh tú, nếu dùng một thành ngữ để miêu tả thì chính là "nam nữ tướng".
Lúc nhỏ vì trông giống con gái nên ít đám trẻ trong làng trêu chọc, nhưng vì tính cách thù tất báo, chịu ai , nên đứa trẻ nào từng trêu đó đều dạy cho một bài học trò. Lúc nhỏ Ân cũng ít lo lắng vì chuyện đ.á.n.h .
nhớ, lúc đó chơi với nhất chính là Chúc Mạc, chỉ cần thấy ai , là đầu tiên xông phản bác.
Không ngờ nhiều năm gặp, hai họ tái ngộ theo cách nực thế .
"Trong hậu viện nhà vệ sinh, đưa qua đó."
Chúc Mạc thông thuộc đường lối dẫn Ân Quả đến hậu viện của căn nhà .
Ân Quả lúc mới cơ hội quan sát kỹ nơi .
Căn nhà xây dựng theo lối kiến trúc cổ kính, nội thất bằng gỗ đỏ đầy đủ. Chiếc quan tài mà lúc nãy làm từ gỗ đàn hương thượng hạng, ngửi kỹ còn tỏa mùi hương thanh nhã thoang thoảng.
Quan tài đặt chính giữa chính sảnh, trông giống một từ đường, án thờ phía đặt một lư hương, đó mấy nén nhang đàn hương gãy.
Ân Quả thấy quen thuộc thấy lạ lẫm với nơi , đây
chính là... căn nhà cũ của nhà họ Trần.
Ân Quả nhà vệ sinh, quan sát một vòng, lắm, cửa sổ bịt kín.
Trong lòng lạnh, tưởng thế là hết cách ?
Phía nhà vệ sinh một cái giếng trời, chỉ là cao, nếu vật gì kê chân thì khó leo lên.
Trong góc đặt một cái thùng gỗ cao bằng nửa , Ân Quả Chúc Mạc đang canh chừng động tĩnh của bên ngoài.
Thùng gỗ nặng, nhưng cũng đến mức Ân Quả bê nổi.
Sắc mặt Chúc Mạc lạnh lùng, đợi nửa ngày thấy động tĩnh gì trong nhà vệ sinh, lúc mới cảm thấy gì đó .
Đợi đến khi tông cửa xông , chỉ thấy sàn chỏng chơ một cái thùng gỗ, còn cửa sổ giếng trời trần nhà mở toang từ lúc nào.
Đáy mắt Chúc Mạc xẹt qua một tia tàn nhẫn, nghiêng đầu, vì giận.