Minh Hôn - 2

Cập nhật lúc: 2026-04-28 03:27:09
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi xuống xe buýt, Gầy nhịn suốt cả quãng đường. Xe xóc nảy liên tục khiến ruột gan như đảo lộn hết cả lên. Cậu thụp xuống ven đường, mặt mũi xanh mét nôn thốc nôn tháo.

 

Béo xách hành lý của cả hai, thèm nể nang mà mỉa mai: "Yếu thế, cần tao cõng mày về làng ?"

 

"Cút !" Gầy ghét nhất là Béo khích bác. Sau khi súc miệng, mới thấy trong khá hơn một chút.

 

Đi vài bước, cảm giác buồn nôn vẫn thi thoảng cuộn lên, khiến Gầy trông phờ phạc, còn chút sức lực nào.

 

Ân Quả tới đỡ : "Lát nữa về đến nhà, tao bảo đưa cho mấy lát gừng mà ngậm, đảm bảo mày sung sức ngay."

 

Gầy hừ hừ vài tiếng đáp , giờ đến sức để chuyện cũng chẳng còn, đúng là cực hình.

 

Xung quanh là cây cối xanh , rậm rạp. Những tia nắng xuyên qua kẽ lá rọi xuống mặt đất, chim thanh tước hót líu lo, bóng cây loang lổ.

 

Béo hít một thật sâu, cảm thán: "Dưới quê đúng là khác hẳn, khí trong lành thật."

 

Phía xa một chiếc xe ba gác nhỏ đang từ từ chạy về phía họ, lái xe còn vui vẻ ngân nga điệu hát.

 

Béo liếc Gầy đang Ân Quả dìu , đôi mắt tròn xoe đảo liên tục: "Ê ê, soái ca ơi!" Cậu vẫy tay thật mạnh về phía chiếc xe, mỡ thừa cánh tay cũng rung rinh theo nhịp vẫy.

 

"Mày định làm gì đấy?" Ân Quả Béo đang tính toán cái quái gì.

 

"Cứ chờ xem." Béo toe toét .

 

"Gọi đấy ?" Chiếc xe ba gác dừng mặt ba , cầm lái ló đầu .

 

Thấy đó là một đàn ông tầm tuổi trung niên, Béo nhanh nhảu đổi cách xưng hô: "Chú ơi, chú chuyện gì vui mà thế ạ?"

 

Người chú ba một lượt, thấy họ trông giống sinh viên thì đáp: "Về làng thôi."

 

"Chú về làng nào thế ạ?" Béo bắt chước giọng địa phương của ông.

 

"Làng Mộc Hành, các cháu cũng hướng đó ?" Thấy sắc mặt Gầy khó coi, ông chủ động mời: "Có lên xe ?"

 

Làng Mộc Hành chẳng là quê của Ân Quả ! Béo mừng rỡ, vội : "Cảm ơn chú nhiều ạ, chúng cháu cũng đang định về làng Mộc Hành đây."

 

Ân Quả và Gầy bước tới, Béo chỉ Gầy giải thích: "Chúng cháu là sinh viên từ thành phố B về chơi, bạn cháu say xe nên mệt."

 

"Thế thì lên xe mau ."

 

Ba leo lên băng ghế của xe ba gác.

 

"Các cháu là con nhà ai thế, chú thấy bao giờ nhỉ?" Người chú tán gẫu với ba .

 

Ân Quả đáp: "Cháu cũng mấy năm về làng. Đây là bạn học của cháu, phong cảnh làng nên đòi theo về xem thử ạ."

 

Ông chú hà hả: " thế, làng lắm chứ đùa."

 

Suốt dọc đường vui vẻ, khi xe về đến đầu làng, Ân Quả từ chối ý định đưa họ về tận cửa của ông.

 

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

"Này cháu, nhà cháu ở nhỉ?" Ông chú thuận miệng hỏi một câu.

 

Ân Quả trả lời: "Dạ, nhà họ Ân ở phía ạ."

 

Nào ngờ lời dứt, sắc mặt đàn ông mặt đột ngột biến đổi kinh hoàng: "Cháu... cháu là con của Lưu Lan?!"

 

Lưu Lan chính là tên của Ân Quả. Cậu thấy biểu cảm của ông kỳ quái, nhưng vẫn gật đầu xác nhận.

 

"Trời đất ơi, đúng là nghiệp chướng mà!"

 

Ông chú thốt lên một câu bằng tiếng địa phương của làng Mộc Hành, mặt cắt còn giọt máu, luống cuống nổ máy lái xe chạy biến, dáng vẻ hoảng hốt cứ như ma đuổi lưng.

 

Béo ngơ ngác: "Chú nhỉ, còn kịp cảm ơn hẳn hoi."

 

Ông chú tiếng địa phương nên hiểu lắm.

 

Ân Quả cũng thấy lạ, lẩm bẩm: "Chẳng nữa."

 

Ân Quả về đến nhà, thấy cổng sân đóng chặt, liền gọi to trong:

 

"Mẹ ơi—" Không tiếng trả lời.

 

Cậu gọi tiếp: "Mẹ ơi— Mẹ? Con về —"

 

"Bác gái nhà ?" Lúc Gầy hồi sức phần nào.

 

"Lạ nhỉ, tầm thường ở nhà chứ..."

 

"Quả Quả...?"

 

"Mẹ, đây là bạn học của con." Ân Quả giới thiệu Béo và Gầy với .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/minh-hon/2.html.]

 

"Chúng cháu chào bác ạ!" Béo và Gầy miệng mồm đều ngọt xớt, rạng rỡ chào hỏi.

 

Mẹ Ân Quả gượng : "Chào các cháu, Quả Quả nhà bác gây rắc rối cho các cháu chứ?"

 

"Dạ ạ." Béo xua tay lia lịa: "Phải là chúng cháu làm phiền bác thì đúng hơn."

 

"Chắc các cháu ăn gì nhỉ, để bác nấu mấy món."

 

Chẳng đợi họ kịp từ chối, Ân Quả thẳng bếp.

 

Gầy cảm thán: "Quả Quả, mày nhiệt tình thật đấy."

 

Ân Quả rót nước cho họ: "Chứ còn hỏi."

 

" hình như bác gái khỏe, tao thấy sắc mặt bác kém." Béo nhận xét.

 

Ân Quả trầm ngâm một lát bảo: "Hai đứa cứ đây, tao giúp một tay."

 

"Đi , ."

 

Ân Quả bếp, thấy đang thẫn thờ nhặt rau, thậm chí bước bà cũng nhận .

 

Ân Quả nhíu mày: "Mẹ?"

 

Mẹ giật tỉnh sáo, nặn một nụ : "Quả Quả đấy ."

 

"Mẹ, thấy trong khỏe ?" Ân Quả hỏi.

 

"Không ." Mẹ lắc đầu, do dự một chút hỏi: "Con đưa bạn về mà chẳng báo với một tiếng."

 

"Con gọi điện mà máy tắt nguồn."

 

"Ồ, ." Mẹ , biểu cảm trông vẻ bình thường trở : "Con ngoài , đừng để bạn một , làm loáng cái là xong thôi."

 

Bà đẩy Ân Quả khỏi bếp đóng cửa .

 

Cậu cứ cảm thấy lạ, cả ông chú lúc nãy nữa, tại đến danh tính của biểu cảm đó...? Trong lòng Ân Quả dấy lên một sự nghi ngờ.

 

Sau bữa tối, Béo và Gầy sắp xếp ở phòng khách. Nhà Ân Quả khá rộng, những năm ba kinh doanh bên ngoài chút tích cóp nên sửa sang nhà cửa ở quê, nhưng đó ông mất vì tai nạn, nhà chỉ còn hai con.

 

Cả ngày mệt mỏi, Béo và Gầy đùa nghịch một lúc lăn ngủ sớm.

 

Ân Quả khi vệ sinh cá nhân xong, phát hiện trong túi quần một nhúm tro đen.

 

Lúc đầu còn thấy khó hiểu tại trong túi tàn thuốc, nhưng giây tiếp theo, sắc mặt trắng bệch, chợt nhớ tàu nhét lá bùa bình an túi quần.

 

"Cái ... là ?" Tim Ân Quả đập thình thịch.

 

Lá bùa cháy thành tro, theo lời những già kể thì đó là do nó đỡ nạn cho , hóa giải tai ương, dùng xong là mất linh.

 

Ân Quả nhớ cơn ác mộng kỳ quái tàu.

 

Chẳng lẽ... thứ gì đó ám lấy ?

 

Không khí xung quanh đột nhiên trở nên lạnh lẽo.

 

Nửa đêm, Ân Quả đang ngủ chập chờn thì bỗng thấy tiếng động rón rén lầu.

 

Vốn dĩ ngủ sâu, giờ tỉnh hẳn.

 

Cậu mở cửa phòng bước , chỉ thấy bóng dáng thoáng qua ở cửa chính.

 

Mẹ?

 

Ân Quả kinh hãi, đêm hôm khuya khoắt thế lén lút ?

 

Cậu cảm thấy cả ngày hôm nay đều gì đó kỳ lạ, tại về nhà, trở nên quái đản như ?

 

Không thời gian suy nghĩ nhiều, âm thầm bám theo, nhất định làm rõ chuyện là thế nào.

 

Ở quê giống thành phố, thường sáu bảy giờ tối dân làng ai về nhà nấy, đến nửa đêm thì tối om như hũ nút, chẳng rõ đường.

 

Nếu nhờ chút ánh trăng soi xuống, Ân Quả chắc chắn sẽ chẳng thấy gì.

 

Xung quanh một tiếng động, ngay cả tiếng côn trùng trong bụi cỏ cũng , như thể vạn vật đều rơi giấc ngủ sâu. Những cơn gió lạnh lẽo thổi qua khiến nổi hết da gà.

Bầu khí thật sự khiến liên tưởng đến những cảnh tượng trong phim kinh dị, âm u và lạnh lẽo.

 

"Đó là..." Thấy bước một nơi, mắt Ân Quả trợn tròn kinh ngạc.

 

Loading...