Ân Quả chôn chân tại chỗ, bằng ánh mắt phức tạp.
Trần Lạc nhạt: "Vậy em cứ đó , để qua."
Ân Quả vẫn im lặng.
Khoảng cách giữa hai đầy mười mét, Trần Lạc sải bước tới mặt trai mà hằng mong nhớ, thần sắc dịu dàng: "Tôi thả họ , Quả Quả theo về ?"
Bàn tay lạnh lẽo của vuốt ve làn da mịn màng gương mặt Ân Quả, ánh mắt tràn đầy tình si.
Ân Quả luôn một điều hiểu: "Trần Lạc, tại ... rời khỏi cái làng đó?"
Hắn mạnh mẽ như , rõ ràng cơ hội để rời mà?
"Tại là ?" Cậu hỏi.
Trần Lạc khẽ , mây đen dần tan, ánh trăng rót xuống. Ánh bạc phủ lên đàn ông mặc hồng y rực như máu, tóc đen như mực, khiến trông dịu dàng như nước.
Trần Lạc : "Bởi vì chỉ thể là em." Từ khoảnh khắc Ân Quả nắm lấy tay năm đó, định sẵn hai họ sẽ dây dưa dứt suốt đời suốt kiếp.
"Trần Lạc, là quỷ, là . Anh hiểu rằng và quỷ thể ở bên ." Cậu mím môi, ánh mắt tối sầm : "Chuyện hồi nhỏ, cảm thấy xin ."
Ánh mắt Trần Lạc nóng rực: "Quả Quả, thứ là lời xin của em." Thứ , xưa nay chỉ đàn ông mặt mà thôi.
Ân Quả im lặng, đột nhiên rút con d.a.o găm mà Mộc Dương đưa cho.
Ánh mắt Trần Lạc khẽ động.
Ân Quả : "Con d.a.o , chỉ cần đ.â.m nó tim , sẽ c.h.ế.t."
Trần Lạc lặng lẽ , bất chợt chộp lấy cổ tay , dí thẳng mũi d.a.o Ân Quả đang cầm vị trí trái tim .
Ánh mắt thâm tình: "Nếu là Quả Quả, nếu em , tuyệt đối sẽ kháng cự."
Ân Quả con d.a.o đang găm ngay tim Trần Lạc, mắt cay xè như thứ gì đó đ.â.m mạnh , thở dồn dập, lực nắm d.a.o siết chặt thêm vài phần: "Anh... đừng ép ."
Người đàn ông tưởng xuống tay ?
Trần Lạc trân trân, trong mắt tụ một tầng sương đen đậm đặc: "G.i.ế.c , sẽ thả em ."
Hắn nắm tay Ân Quả, dần dần tăng thêm lực đạo hướng về phía tim : "Nếu em đủ tàn nhẫn, Quả Quả , thì em sẽ bao giờ còn cơ hội trốn chạy nữa ..."
Béo và Gầy đợi mãi thấy Ân Quả , hai cuối cùng nhịn , quyết định xuống xe kiểm tra tình hình.
Khi đến nơi, họ thấy Ân Quả đang ngẩn ngơ, đôi bàn tay nhuốm đầy m.á.u đỏ tươi.
Hình bóng Trần Lạc giữa đường biến mất từ lúc nào, mặt đất chỉ còn một bộ hồng y dính máu.
Gầy và Béo chạy tới, hai một cái, Gầy hỏi: "Quả Tử, mày chứ?"
Ân Quả mặt cắt còn giọt máu, vô lực lắc đầu. Cậu tiến lên vài bước nhặt bộ hồng y đất lên: "Không ."
"Người đàn ông đó..." Béo ngập ngừng hỏi.
Ân Quả: "... Hắn c.h.ế.t ."
Ba trở xe, Ân Quả đưa trả con d.a.o găm còn dính vết m.á.u cho Mộc Dương.
Mộc Dương im lặng một cái, thấy vẻ mặt mệt mỏi của Ân Quả thì gì mà cất con d.a.o .
"Cảm ơn." Mộc Dương thấy Ân Quả khẽ .
Dù xảy chuyện gì, nhưng cả ba đều nhận tâm trạng Ân Quả , nên ai lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/minh-hon/11.html.]
Béo nhịn vài phút, thực sự chịu nổi bầu khí ngột ngạt , thấy qua gương chiếu hậu Ân Quả vẫn cầm bộ quần áo đó, liền bắt chuyện: "Quả Tử, áo đó là của ?"
Mộc Dương , Ân Quả đầy ẩn ý.
"Ừm." Ân Quả gật đầu: "Để thứ đất cũng may mắn, mang về đốt ."
Béo thấy bộ đồ gia công tỉ mỉ, vải vóc đắt tiền thêu chỉ vàng, trông cực kỳ quý giá và sang xịn, não nóng lên, thốt : "Cái trông đáng tiền phết, dù Trần Lạc cũng c.h.ế.t , đem về sưu tầm cũng ..."
Béo còn đang luyên thuyên thì Gầy ghế phụ tát một cú đầu : "Tao , não mày nước ? Mày thiếu mấy đồng bạc đó chắc? Lộ cái bộ mặt ngu ngốc đó đúng là mất mặt c.h.ế.t ."
Gầy cảm thấy bộ đồ xui xẻo: "Quả T.ử đúng đấy, nên mang về đốt một mồi lửa cho xong. Cứ vứt đại đường thế , ai mà nhặt chắc xui xẻo cả tháng."
Béo cãi , trợn trắng mắt im lặng.
Đầu ngón tay Ân Quả mơn trớn lớp vải mềm mại trong tay, trầm mặc .
Chuyến đường về thuận lợi. Nửa đêm, Gầy ca lái xe cho Béo.
Khi chân trời hửng sáng, để lộ một tia nắng kim loại, Gầy lái thẳng xe đến bệnh viện thành phố.
Béo cùng Mộc Dương viện xử lý vết thương, còn Gầy và Ân Quả đưa Ân kiểm tra sức khỏe.
Mẹ Ân đến giờ vẫn hôn mê bất tỉnh, tuy Gầy khẳng định bà chỉ nhà họ Trần cho uống t.h.u.ố.c mê, nhưng để chắc chắn thì vẫn cần khám.
"Quả Tử, mày chứ?" Gầy thấy Ân Quả từ tối qua đến giờ cứ như mất hồn, khỏi lo lắng.
Ân Quả lắc đầu, gượng : "Không , chỉ là thấy... chuyện mấy ngày qua cứ như một giấc mơ ."
Gầy đ.ấ.m nhẹ vai : "Đa sầu đa cảm thế giống mày chút nào."
Cậu an ủi: "Yên tâm , c.h.ế.t , sẽ bám theo mày nữa ."
Ân Quả khổ: "Được , , mày qua xem Béo , ở đây tao lo cho ."
Hai thêm vài câu, khi Gầy khỏi, nụ mặt Ân Quả tắt ngấm.
Cậu thất thần bàn tay của , môi mấp máy, lẩm bẩm: "Xin , một nữa g.i.ế.c ..."
Một tháng .
Vào một ngày nắng , Ân Quả nhận một bưu kiện.
Trên bưu kiện ghi gửi lẫn địa chỉ, thứ đều toát lên vẻ kỳ quái.
Ân Quả mang bưu kiện về ký túc xá, nhưng bên trong ai.
Cậu thấy lạ, Mộc Dương ở đây thì quen , nhưng Béo và Gầy tầm thường sẽ lập đội chơi game, hôm nay cũng chẳng thấy .
Ân Quả đặt balo xuống, mở bưu kiện . Đập mắt là một chiếc hộp quà tinh xảo, hình vuông màu đen tuyền.
Cậu nhíu mày, tự hỏi liệu ai gửi nhầm ?
Chiếc hộp cầm lên thấy nặng lắm, đó mở hộp .
Khi thấy thứ bên trong, cơ thể Ân Quả lập tức cứng đờ.
Cậu sững sờ chiếc hộp, đột nhiên cảm thấy một luồng lạnh thấu xương.
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
— Bên trong hộp là một bộ hôn phục nữ màu đỏ rực như máu, gấp gọn gàng.