Minh Hôn - 10

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:47:04
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

" , chúng thế , một Mộc Dương ?"

 

Trần Lạc dù cũng là lệ quỷ, Mộc Dương đ.á.n.h ? Ân Quả khỏi lo lắng.

 

Béo : "Yên tâm , bọn tao thỏa thuận , đ.á.n.h thì chạy."

 

"..." Ân Quả , vạn nhất chạy thoát thì ?

 

Béo bắt đầu giục : "Đi thôi thôi, căn nhà tao thôi cũng thấy rợn ."

 

Ân Quả bước ngoài cửa, kết quả thấy trong làng chỗ nào cũng giăng đèn kết hoa, khí vô cùng vui vẻ, nhưng xung quanh yên tĩnh đến mức quái dị, ngay cả tiếng côn trùng kêu trong đám cỏ thường ngày cũng biến mất.

 

Mặt trăng mây đen che khuất, một cơn gió lạnh thổi qua.

 

Ân Quả và Béo cùng đến nhà trưởng làng, đường hai trò chuyện, Ân Quả hỏi: "Béo, bọn mày đến đây?"

 

Béo : "Chiều nay là đến , nhưng bọn tao thám thính ngoài làng là trong làng đám cưới, nhưng nhất quyết cho ngoài nên thấy lạ, Gầy lẻn làng, kết quả đúng lúc thấy bác gái bắt, bọn tao mới nhận điểm ."

 

Trong lòng Ân Quả chút khó chịu: "Xin nhé, để bọn mày cuốn chuyện ..."

 

Béo đ.ấ.m n.g.ự.c một cái: "Nói gì thế! Chúng em mà, em gặp nạn thể giúp."

 

Cậu : "Hơn nữa, nếu hai bọn tao mặt dày đòi đến nhà mày chơi thì chừng mày cũng gặp chuyện ."

 

Ân Quả khổ một tiếng.

 

Hai nửa đường thì đúng lúc chạm mặt Gầy đang cõng Ân.

 

Trời tối như hũ nút, cả ba chỉ thấy dáng mờ ảo của đối phương, ai nấy đều giật thót cả .

 

Béo thấy là Gầy thì lập tức thở phào, đó hỏi: "Thế nào ?"

 

Gầy dấu tay OK, báo hiệu thành công.

 

Ân Quả hỏi: "Bọn mày làm gì?"

 

Gầy gian xảo: "Cho t.h.u.ố.c ngủ rượu của bọn họ, giờ đứa nào đứa nấy ngủ say như c.h.ế.t."

 

Ân Quả thực sự nên mắng liều lĩnh cảm ơn nữa, thấy đang nhắm mắt hôn mê, cuống quýt: "Mẹ tao ?"

 

"Yên tâm , chắc đám đó sợ bác gái quậy nên cho bà uống t.h.u.ố.c mê ."

 

Gầy học chuyên ngành y nên qua là ngay.

 

Ân Quả đón lấy Ân tự cõng, Béo : "Chúng mau rời thôi, bên ngoài xe."

 

"Thế còn Mộc Dương?" Họ thì Mộc Dương về bằng cách nào.

 

Béo : "Yên tâm, bọn tao hẹn , lát nữa sẽ dùng pháp thuật gài bẫy con lệ quỷ đó, cầu c.h.ế.t, chỉ cần ngăn chặn hành động của thể thoát hội quân với chúng ."

 

Đã , Ân Quả nghiến răng, hiện tại đang cõng đang hôn mê, dù thế nào cũng để và ba Béo về nhà an , giờ chỉ hy vọng Mộc Dương thể bình an hội quân với họ là .

 

Sau khi ba Ân Quả đến nơi đỗ xe của Béo và Gầy, họ phát hiện Mộc Dương ở trong đó .

 

Hắn ôm bụng, sắc mặt chút trắng bệch.

 

Ân Quả đặt ghế , ba lên xe, ghế lái là Béo.

 

"Mộc Dương, ?" Ân Quả thấy Mộc Dương vết máu, khỏi lo lắng.

 

"Tôi , tên đó nhốt , mau rời thôi." Mộc Dương thở dốc, nhíu mày .

 

Gầy yên tâm, ghế phụ : "Đừng cố quá đấy."

 

"Ừm." Mộc Dương đáp nhẹ một tiếng, nhắm mắt , như thể ngay cả sức lực để chuyện cũng còn.

 

Ân Quả thở phào, cứ ngỡ đêm nay coi như thoát một kiếp.

 

Xe chạy mười mấy phút, Béo đột nhiên kêu lên một tiếng: "Không đúng ."

 

Mộc Dương lúc đột ngột mở mắt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/minh-hon/10.html.]

 

"Có chuyện gì ?" Ân Quả căng thẳng hẳn lên.

 

"Cái biển báo tao qua ba ." Béo dừng xe ở một khúc cua, chỉ cái biển báo xanh trắng sừng sững trong bóng tối, nhíu mày .

 

"Hay là mày nhầm?" Gầy định mở cửa xe xuống xem tình hình.

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

 

Mộc Dương lúc lên tiếng, vẻ mặt nghiêm trọng: "Ở yên xe, đến ."

 

Tim Ân Quả lập tức đập loạn nhịp.

 

Mộc Dương Ân Quả đang do dự, đột nhiên đưa cho một con d.a.o găm đen bóng.

 

Ân Quả đón lấy , hiểu hỏi: "Cái là gì?"

 

Mộc Dương : "Cái là sư phụ đưa cho khi , lát nữa nếu gặp ..."

 

Hắn dừng một chút, ánh mắt trầm mặc chằm chằm Ân Quả: "Thì dùng con d.a.o đ.â.m thẳng tim ."

 

Con d.a.o trong tay bỗng trở nên nặng trĩu, Ân Quả chút khó khăn mở lời: "... Hắn sẽ c.h.ế.t ?"

 

"Sẽ." Mộc Dương trịnh trọng với : "Hắn là lệ quỷ, g.i.ế.c sớm muộn gì cũng gây hại cho con , hơn nữa chấp niệm với , nếu là , sẽ đề phòng."

 

"..." Ân Quả cụp mắt, thoáng qua Ân đang hôn mê, đột ngột siết chặt con d.a.o trong tay.

 

Béo tiếp tục lái xe, tin hôm nay thoát cái trò quỷ ám .

 

Xe tăng tốc chạy , bất ngờ Béo phanh gấp một cái, khiến Gầy thắt dây an húc mạnh kính chắn gió phía .

 

Cậu ôm cái trán sưng đỏ, đá Béo một cái: "Lại chuyện gì..."

 

Cậu còn hết câu thấy trong bóng đêm đối diện một đàn ông mặc áo đỏ, tóc đen xõa tung đang đó.

 

Là Trần Lạc!

 

"Mẹ kiếp!" Gầy c.h.ử.i bới một tiếng: "Sao mà dai như đỉa ."

 

Trần Lạc tại chỗ, đôi mắt sâu thẳm đỏ thẫm thẳng dáng hình Ân Quả trong xe.

 

Giữa màn đêm, gương mặt yêu dị, ánh mắt như mang theo một vòng xoáy đen tối kinh hoàng hút trong.

 

"Quả Quả, đây."

 

Ân Quả đôi môi mỏng của Trần Lạc mấp máy, đang gọi .

 

Hơi thở của lập tức trở nên nặng nề, Mộc Dương liếc một cái.

 

"Quả Quả, mày xuống , tên ý !" Béo vội vàng .

 

"Tao xuống với vài câu." Ân Quả cảm thấy Trần Lạc sẽ hại , mở cửa xe định xuống.

 

"Này, Quả Quả." Gầy dường như gì đó, môi máy động, cuối cùng cũng chỉ thốt hai chữ: "Cẩn thận."

 

Sau khi xuống xe, Ân Quả với Béo: "Các ."

 

"Không !" Béo thẳng thừng từ chối.

 

Con quỷ nam rõ ràng là ý với Ân Quả, họ mà chẳng là mặc kệ cho tên đó làm gì Ân Quả thì làm ? Chuyện mà đồng ý !

 

Mộc Dương lúc : "Lái xe , chúng sang phía đối diện đợi ."

 

"Như thế ?" Gầy cũng lo lắng.

 

Mộc Dương mím môi, Trần Lạc kẻ ngoài Ân Quả thì chẳng coi ai khác mắt, : "Sẽ , tên đó ước chừng g.i.ế.c sạch tất cả cũng tuyệt đối làm tổn thương Ân Quả một mảy may."

 

Đã đến mức , Béo do dự một hồi, sự hối thúc của Ân Quả, từ từ lái xe .

 

Thân xe trực tiếp xuyên qua Trần Lạc, Trần Lạc đến một cái cũng chẳng thèm liếc họ.

 

Tầm mắt đặt lên Ân Quả, ánh rực cháy: "Quả Quả, đây."

 

Loading...