Meo Meo Là Lão Đại - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-02-23 12:21:38
Lượt xem: 376

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi thấy một tờ giấy trắng to tướng, vẽ đủ loại hoa đua nhau khoe sắc, còn vẽ một cô gái tóc dài đen nhánh nữa chứ.

Là nhà văn đó.

Cuối cùng tôi cũng tìm thấy một cục bông đen nhỏ xíu khuất tận đằng sau lưng nhà văn, hình như là một thứ gì đó hao hao giống mèo.

Đây chính là cái bức tranh mà anh ta bảo là “vẽ riêng cho tôi” á?

“Meo meo!”

Quá xem thường mèo rồi đó!

Tôi nhảy phắt xuống khỏi đùi anh ta, miệng lầm bầm chửi rủa.

Họa sĩ tiên sinh kêu ái da một tiếng: “Cái giọng này vang dội dữ ha, giận rồi à?”

“Meo!”

“Đừng giận, anh vẽ cho mày bức khác nữa nhé.”

Cây bút vẽ của anh ta xoẹt xoẹt mấy đường trên giấy, loáng một cái lại bế tôi lên bảo: “Nè, tranh chân dung solo của mày đây.”

Rồi tôi thấy một con mèo mập ú nhảy nhót trên giấy.

Họa sĩ tiên sinh còn trơ trẽn khoe khoang: “Cái này là anh vẽ theo tỷ lệ y chang mày đó, giống mày như đúc luôn, tay nghề của anh, người ta phải bỏ ra cả đống tiền mới mời được anh vẽ đó nha, mèo con mày phải biết quý trọng.”

Tôi quay ngoắt đầu lại táp cho anh ta một phát vào tay, vừa há miệng ra lại nhớ đến cái tên này cũng từng cho tôi ăn đồ ngon, thế là lại thôi không cắn nữa.

Anh ta khoái chí: “Mèo mập ú sao mày còn vui đến mức l.i.ế.m tay anh nữa vậy nè?”

“Meo meo meo!” Tôi giận ghê!

Tôi giơ chân ra, dùng hết sức bình sinh vỗ cho anh ta một phát, rồi bỏ chạy.

Đồ loài người đáng ghét!

8

Dạo gần đây nhà văn rất bận, mỗi ngày đều cặm cụi gõ gõ cạch cạch bên cạnh cái cục vuông vuông to tướng, cô ấy bảo là mình đang chạy deadline.

Nhưng mỗi ngày cô ấy vẫn sẽ làm cho tôi món pate thơm ngon.

Còn lải nhải lẩm bẩm bảo là mình thèm chơi game, thèm ngủ, thèm ăn kem, thèm uống trà sữa.

Nhà văn nói nghe cứ như thể chuyện gì cô ấy cũng không được làm ấy, nhưng thật ra chuyện gì cô ấy cũng làm hết trơn.

Ban ngày thì cô ấy ngủ nướng chơi game, thèm ăn thì gọi đồ ăn về, tối đến lại gào thét bên cạnh cái cục vuông vuông to tướng gõ chữ cạch cạch.

Lúc tôi ngủ nhờ ở nhà cô ấy, nhà văn còn thức khuya hơn cả tôi nữa.

Loài người dùng từ “cú đêm” để hình dung những người hay thức khuya, nhưng rõ ràng loài người còn “cú” hơn cả mèo ấy chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/meo-meo-la-lao-dai/chuong-4.html.]

Lần nữa tôi đến vườn hoa nhỏ nhà họa sĩ tiên sinh “hái hoa”, anh ta chỉ vào một khóm hoa nọ bảo: “Cô ấy thích hoa này đó.”

Sao anh ta lại biết nhà văn thích hoa gì chứ?

Đến khi tôi tha bông hoa mà họa sĩ tiên sinh bảo đến tặng cho nhà văn, cô ấy quả nhiên lộ ra vẻ kinh ngạc vui mừng hơn bình thường.

Cô ấy cũng cầm cái cục vuông vuông nhỏ xíu chĩa vào tôi chụp ảnh lia lịa.

Tôi quen rồi.

Cả cô ấy và họa sĩ tiên sinh đều thích cầm cái cục vuông vuông tên là “điện thoại” đó chĩa vào tôi.

Nhưng mà, ngày hôm sau khi tôi lại tha hoa đến nhà nhà văn, thì trước cửa nhà cô ấy đã đặt sẵn một bó hoa tươi rói đẹp mê hồn rồi.

Ta ngẩn người, nhà văn cũng ngẩn người.

“Bé cưng, đây là hoa em tặng cho chị hả?”

“Meo meo meo.” Mấy bông hoa này có cành xanh lá biếc, là hoa mới hái xuống còn tươi rói, mèo tôi đây có “tài thánh” cũng không “sản xuất” ra được mấy bông hoa này chứ.

Bông hoa nhỏ xíu tôi tha đến tội nghiệp nằm lăn lóc dưới sàn nhà, so sánh ra thì trông thật là thảm hại.

Tôi ghét họa sĩ tiên sinh.

Anh ta ức h.i.ế.p mèo tôi!

Nhà văn trân trọng bó hoa kia chẳng kém gì trân trọng mấy bông hoa của tôi.

Nhưng cô ấy không làm hoa khô, mà là tìm một cái bình hoa cắm hoa vào.

9

Mùi của nhà văn thay đổi, phần lớn thời gian cô ấy tỏa ra mùi hương ngọt ngào.

Mùi của họa sĩ cũng thay đổi theo, anh ta cũng ngọt ngào.

Tôi bắt đầu thấy họa sĩ xuất hiện ở nhà nhà văn.

Tôi chẳng rõ anh ta muốn giở trò gì. Tự dưng anh ta bỏ bê ba bữa cơm nhà, cứ dí theo nhà văn, khoác tạp dề hồng phấn của người ta vào, rồi bày vẽ nấu nướng như thể chuẩn bị yến tiệc.

Tối hôm trước còn thấy anh ta lén la lén lút học nấu ăn nữa chứ.

Tiếc là nhà văn chẳng hiểu tiếng mèo.

Hôm đó, anh ta còn mang đến một bó hoa hồng đỏ thắm.

Anh ta bảo với nhà văn rằng muốn làm bạn tốt của cô, nhưng cớ sao lại nắm tay người ta?

Đồ lưu manh!

Anh ta còn nói thích cô ấy, rồi còn... hôn cô ấy nữa.

Đồ đại lưu manh!

Loading...