Mèo Con Sợ Xã Hội Chỉnh Đốn Cả Nhà Đại Lão - Chương 53
Cập nhật lúc: 2026-04-05 10:59:10
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vật làm tin của là em.
Khi xong câu đó, đôi mắt nhạt màu của đàn ông khẽ lay động ánh đèn.
Đến chỗ sáng thì rực rỡ, đến chỗ tối thì u uất.
“Mau cho thế nào là thật , vật làm tin của .”
Anh hai tay ôm mèo con đưa đến bên miệng, thở dài chuyện, lời và thở từ môi ngưng tụ thành một nụ hôn hư vô, đậu chóp mũi mèo con.
Trong mắt mèo con, Đoạn Tri Ảnh như một đứa trẻ đang ước nguyện bên ngọn lửa bùng cháy trong đêm tuyết.
Thành kính cầu nguyện một điều ước mà chính cũng rõ là ảo tưởng:
“Anh bây giờ chỉ thể chấp nhận một đáp án. Mèo con, em suy nghĩ kỹ . Suy nghĩ kỹ hãy cho .”
Lời cầu nguyện của đàn ông khuấy động một cơn lốc trong đầu mèo con.
Tiếng gió rít gào còn văng vẳng cho đến khi Diệu Diệu bọc trong chăn, mới từ từ tan biến.
Giữa lúc nửa tỉnh nửa mê, đầu óc mèo con vận hành với tốc độ cao —
Diệu Diệu cảm thấy như hiểu ám chỉ của Đoạn Tri Ảnh.
Trong đầu nó hỗn loạn một màu xanh thẳm, nó phiêu du định vị đến một vùng biển, vùng biển đó ẩn núi băng, hiện một màu trắng thuần khiết thiếu thốn, như thể cưỡng ép xóa màu sắc.
Nó vốn dĩ thấy vùng biển đó.
Là Đoạn Tri Ảnh chỉ rõ phương hướng cho nó.
Chú mèo con thể lực và trí nhớ đều dần trưởng thành, bỗng nhiên nhớ hai “vùng biển trống rỗng” trong hiện thực —
Một là đêm đó Đoạn Tri Ảnh mất ngủ, mèo con làm vỡ chai rượu.
Ký ức của nó là, chai rượu vỡ, nó say xỉn, ngủ một giấc đến rạng đông.
Một khác là nó một trốn tìm kiếm Đoạn Tri Ảnh, nghỉ chân căn phòng trọ.
Ký ức của nó là, cơn mưa to khiến nó sốt cao ngất , nó tỉnh thì Đoạn Tri Ảnh đưa đến bệnh viện mang về nhà.
Điểm chung của hai , là đó Đoạn Tri Ảnh đều hỏi nó một vài câu hỏi khó hiểu, như thể nó quên mất chuyện gì đó trong quá trình đó.
Có thể nào, thực , mèo con thật sự quên mất chuyện gì đó ?
Có thể nào, ký ức của mèo con cũng liền mạch? Vùng biển trống rỗng , vốn dĩ thực cũng màu sắc?
Đoạn Tri Ảnh đang đợi một đáp án.
Đáp án chỉ mèo con thể cho .
Diệu Diệu tạm thời đưa kết luận, chỉ thể khi chìm giấc ngủ lặp lặp tự nhắc nhở :
Phải mau nhớ .
Phải sớm cho .
Sáng sớm hôm , khi làm, Đoạn Tri Ảnh theo thường lệ đặt Diệu Diệu lên bàn ăn, để Đoạn Lễ Nhan tiện tìm thấy mèo con.
Diệu Diệu, chú mèo con bộ não “nướng” cả đêm, buồn ngủ chịu nổi, ngủ nướng bàn ăn, tỉnh cũng phát hiện Đoạn Lễ Nhan đến tìm nó.
lúc , cửa sảnh lớn tầng một mở , Đoạn Thư Dật mặc đồ thể thao chạy bộ , thấy mèo con hết mỉm gọi một tiếng “Diệu Diệu”, đó mới quanh bốn phía, xác nhận Đoạn Lễ Nhan ở đó, “Nhan Nhan còn tỉnh ?”
Có thể nào là tối qua thức quá khuya, nên ngủ nướng ?
Diệu Diệu đang phỏng đoán như , Đoạn Thư Dật bế lên, mang lên tầng ba.
“Nhan Nhan tỉnh em?” Đoạn Thư Dật ngoài cửa phòng đứa trẻ, hạ giọng thì thầm giơ tay lên, đang định gõ cửa, thì thấy cửa mở , Đoạn Lễ Nhan quần áo chỉnh tề ở khe cửa.
Đoạn Thư Dật khom xuống, hạ thấp tầm mắt, hỏi: “Quần áo mặc xong ? Anh còn tưởng em đang ngủ nướng đấy!”
Nhìn thấy Đoạn Thư Dật, vẻ mặt vốn rụt rè của Đoạn Lễ Nhan thoáng chốc nhẹ nhõm, xoay chạy phòng lấy một chiếc túi nhỏ, lon ton chạy về mặt Đoạn Thư Dật, giơ lên cho xem.
“Ừm?” Đoạn Thư Dật nhấc nhấc chiếc túi nhỏ, nặng lắm, chắc bằng một chiếc máy tính xách tay cỡ nhỏ, “Nhan Nhan đến cả đồ đạc ngoài cũng chuẩn xong ? Vậy xuống lầu chờ?”
Đoạn Lễ Nhan chắp tay lưng, mũi chân ngượng ngùng di di sàn nhà, đứa trẻ biểu đạt như thế nào, bối rối liếc mèo con trong lòng trai, đầu chú cá voi xanh nhỏ bên gối giường.
Liên tưởng đến những phân tích từ Đoạn Tri Ảnh đêm qua, Diệu Diệu mơ hồ một phỏng đoán:
Có đứa trẻ cho rằng trải nghiệm ngày hôm qua chỉ là giới hạn trong một ngày ?
Có đứa trẻ chắc chắn hôm nay còn nhà bầu bạn với nữa , cho nên dám xuống lầu chủ động đối mặt?
Nếu là đây, mèo con sẽ vì đau lòng cho đứa trẻ mà cụp tai xuống.
vì còn nhớ lời của Đoạn Tri Ảnh ngày hôm qua, cho nên mèo con còn chìm đắm trong quán tính nữa:
Bởi vì nó , hôm nay Đoạn Thư Dật sẽ ở cùng đứa trẻ.
Đứa trẻ vốn dĩ phỏng đoán một cách thấp thỏm, là vì sự mong đợi chắc chắn, chỉ cần xác định hôm nay vẫn còn nhà ở bên, đứa trẻ sẽ vui vẻ gấp bội!
“Không , vấn đề quan trọng.” Đoạn Thư Dật xoa xoa tóc Đoạn Lễ Nhan, “Quan trọng là, lát nữa đến phòng tập nhảy, Nhan Nhan xem tập vũ đạo ?”
Giọng điệu dịu dàng, mà lòng Diệu Diệu cũng ấm lên —
Thiếu niên vốn luôn cẩn trọng khi đối mặt với Đoạn Tri Ảnh và Đoạn Nam Tầm, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi trưởng thành nhanh chóng, lột xác thành một mặt trời nhỏ thể chủ động lan tỏa ấm.
Quả nhiên, Đoạn Lễ Nhan vốn đang thấp thỏm cũng giống như mèo con, cũng vì sự ấm áp của Đoạn Thư Dật mà động lòng, gật đầu thật mạnh tỏ ý đồng ý, trong ánh mắt là sự mong đợi hề che giấu.
Phòng tập nhảy riêng của Đoạn Thư Dật cách nhà xa, xe điện lâu là thể đến.
Phòng tập nhảy trang trí theo phong cách công nghiệp thời thượng, đèn trần sáng sủa, phản chiếu lấp lánh sàn gỗ thể thao, cộng thêm tấm gương lớn , khiến cả gian trở nên rộng rãi, sáng ngời.
Lúc hai em mang theo mèo con đến, trong phòng tập nhảy một trai đội mũ lưỡi trai, mặc áo hoodie quần thụng đang gương tập động tác cố định.
Từ hình ảnh phản chiếu trong gương thấy Đoạn Thư Dật dắt tay đứa trẻ bước , trai đó vẻ mặt kinh ngạc, mạnh mẽ đầu :
“Đoạn Thư Dật… Đây là… con riêng của ?!”
Diệu Diệu: “?”
Đoạn Thư Dật: “…”
Đoạn Lễ Nhan: “.”
Chàng trai chạy chậm gần, ánh mắt qua dò xét mặt hai em, “Ối trời, giống quá mất! Tớ biên đạo cho bao nhiêu năm nay, tình nghĩa như mà chẳng cho tớ gì cả!”
Đoạn Thư Dật “chậc” một tiếng, giơ tay che tai Đoạn Lễ Nhan, “Ngạo Tử, mặt trẻ con, chú ý lời văn minh.”
“Ồ!” Ngạo T.ử che miệng, chữa, “Bảo bối, chú là ‘what’s up’, là tiếng Anh, c.h.ử.i bậy nhé!”
“Giấu đầu hở đuôi. Còn nữa, đây là em trai .” Đoạn Thư Dật mỉm , nhấc ngón tay ấn vành mũ lưỡi trai của Ngạo Tử, “Cậu yên tâm, con trai chỉ thôi.”
“Dựa !… Gần thêm chút nữa, để dắt tay nhé ~” Ngạo T.ử hề đột ngột mà chuyển sang ngân nga.
Đoạn Lễ Nhan và Diệu Diệu bố trí chiếc đệm ở góc phòng tập nhảy, Đoạn Thư Dật thì trở gương cùng Ngạo T.ử luyện vũ đạo.
Có lẽ cuốn truyện tranh mà đoàn phim chuẩn ngày hôm qua vẫn còn quá ngây ngô, để tránh trợ lý sách thất vọng, Đoạn Lễ Nhan lúc đó vẫn ngoan ngoãn hết cuốn sách, nhưng hôm nay, đứa trẻ thông minh hơn, cố ý mang máy tính đến, ngay tại chỗ mở phần mềm lập trình chơi.
Diệu Diệu thì cuộn tròn thành một cục bông nhỏ đùi đứa trẻ, nghiêng đầu im lặng quan sát biểu cảm của đứa trẻ.
Khi đắm chìm những thứ yêu thích, Đoạn Lễ Nhan chuyên chú và tận hưởng, vẻ bình tĩnh ngày thường càng giống như một lớp ngụy trang để đối phó với thế giới, còn giờ phút vui buồn, mới là con thật của đứa trẻ.
Trong phòng tập nhảy vang lên tiếng nhạc sôi động, ngay cả trái tim mèo con cũng đập nhanh hơn theo nhịp trống.
Mà đứa trẻ giữa sự ồn ào, chớp mắt, hề d.a.o động.
Diệu Diệu cảm khái: Thật lợi hại. Đây là thần đồng ?
Diệu Diệu chằm chằm, bắt đầu lơ đãng, bắt đầu suy nghĩ mơ hồ.
Đứa trẻ chuyên chú chơi máy tính thấy tiếng nhạc, mèo con chuyên chú ngẩn cũng thấy tiếng nhạc.
Ngẩn một hồi, Diệu Diệu liền ngủ một giấc ngắn.
Đợi tiểu quỷ tỉnh , duỗi vươn vai một cái, ngẩng đầu lên liền phát hiện Đoạn Lễ Nhan cũng đổi tư thế.
Vốn là tư thế khom lưng cúi về phía xem máy tính, bây giờ đứa trẻ ngả , tay chống xuống, ánh mắt phóng xa đến chỗ những đang luyện vũ đạo, chăm chú .
Diệu Diệu thuận theo ánh mắt đứa trẻ , chỉ thấy trong tấm gương , phản chiếu bóng dáng Đoạn Thư Dật lúc luyện vũ đạo —
Nhạc nền vang lên âm thanh kim loại hòa cùng giọng rap trầm của nam, đôi mắt thiếu niên ngày thường dịu dàng lúc chằm chằm về phía , phảng phất như khóa chặt con mồi, cánh tay xoay chuyển theo nhịp, động tác dứt khoát mạnh mẽ.
Lướt bước, di chuyển ngực, xoay đổi vị trí, mỗi một điểm dừng đều vặn, mỗi một đổi đều chính xác nhanh chóng, thậm chí thể tạo ảo ảnh khi di chuyển.
Ánh sáng và gió đều ưu ái thiếu niên , ngay cả những giọt mồ hôi văng từ mái tóc lúc chuyển động, cũng hòa hợp thành một phần của hiệu ứng sân khấu.
Một thần tượng đang tận tình giải phóng sức hút, chiếm lấy ánh xung quanh.
Diệu Diệu đầu ánh mắt Đoạn Lễ Nhan, hiểu , xác định đứa trẻ cũng đang thần tượng thu hút —
Dù là thần đồng đến , cũng chỉ là một bạn nhỏ sẽ trai trai thu hút mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/meo-con-so-xa-hoi-chinh-don-ca-nha-dai-lao/chuong-53.html.]
Vừa bên một bài vũ đạo kết thúc, giữa giờ nghỉ ngơi, Diệu Diệu Đoạn Lễ Nhan sẽ tự tiện làm phiền trai, liền chủ động nhảy từ đùi đứa trẻ xuống, chạy đến bên chân Đoạn Thư Dật để gây sự chú ý.
“Ấy, Diệu Diệu.” Đoạn Thư Dật xổm xuống, vốn định thuận thế vuốt ve mèo, nhưng chú ý tới đang đẫm mồ hôi, vẫn thu tay .
bên Ngạo T.ử mắt ý như , thấy mèo con xinh liền sờ, Đoạn Thư Dật một cái tát tay.
“Người càng giàu càng keo kiệt.” Ngạo T.ử lẩm bẩm.
“Cậu mua ít đồ uống .” Đoạn Thư Dật .
“Dựa cái gì!”
“Tôi mời.”
“Tuyệt vời! Nhà giàu đúng là hào phóng!” Ngạo T.ử hoan hô chạy .
Sau khi xử lý xong ông bạn già, Đoạn Thư Dật lúc mới tiếp tục Diệu Diệu, “Sao em đến đây ?”
Đuôi Diệu Diệu ngoắc ngoắc mắt cá chân Đoạn Thư Dật, đó hướng về phía Đoạn Lễ Nhan mà nghển cổ.
Động tác hiệu rõ ràng.
Đoạn Thư Dật thuận thế về phía Đoạn Lễ Nhan, liền đối diện với ánh mắt của đứa trẻ vẫn luôn về phía .
Khi thấy, đứa trẻ còn chút gò bó, theo bản năng mím môi cúi đầu định né tránh, lẽ nghĩ đây là trai , gì kiêng dè, mới lấy hết can đảm .
Ngay cả việc thẳng nhà của , đối với đứa trẻ mà , cũng là việc cần chuẩn tâm lý.
Diệu Diệu thấy Đoạn Thư Dật hít một thật sâu, lồng n.g.ự.c vì thế mà phồng lên, ngừng , thở đó.
Một lát , Đoạn Thư Dật mới rộ lên, giơ tay gọi Đoạn Lễ Nhan, “Nhan Nhan, đây một chút!”
Bên đứa trẻ chút do dự, m.ô.n.g nhỏ lắc lư liền từ mặt đất bò dậy, lon ton chạy gần.
Đoạn Thư Dật còn xổm, nắm tay Đoạn Lễ Nhan, ngẩng đầu, “Nhan Nhan thấy nhảy ?”
Đoạn Lễ Nhan gật đầu.
“Đẹp ?”
Đoạn Lễ Nhan gật đầu thật mạnh.
“Nhan Nhan học ?”
Đoạn Lễ Nhan nín thở, gật đầu.
Vẻ mặt một thoáng kháng cự.
Diệu Diệu nhớ cuốn nhật ký máy tính của đứa trẻ, hình ảnh tiểu vương miện đại diện cho chính nó, luôn là đầu to hình khẳng khiu, tứ chi khẳng khiu ngắn, rõ ràng, trong nhận thức của đứa trẻ, não bộ của cảm giác tồn tại, còn cơ thể vụng về khó thể kiểm soát.
Đoạn Thư Dật cổ vũ, ép buộc, chỉ nhẹ nhàng đưa một phương án, “Nếu Nhan Nhan học, thể dạy em nhảy một đoạn.”
Vốn dĩ Đoạn Lễ Nhan thể trực tiếp lắc đầu từ chối.
lẽ mấy chữ “ trai dạy” quá mức hấp dẫn, đứa trẻ do dự một lát, vẫn gật gật đầu.
Lại một nữa thành công thúc đẩy sự tương tác giữa hai em, đại sư mèo con lặng lẽ lui về một góc phòng tập nhảy, ẩn sâu công lao và danh tiếng, thưởng thức hình ảnh mắt:
Chuyển động cơ thể của thiếu niên thể là hảo, gần như thể kiểm soát từng khớp xương, từng thớ cơ của , thể hiện từng hiệu quả mà .
Còn đứa trẻ chỉ nhỏ tuổi, điểm thiên phú cũng thực sự ở đây, thử học theo trai nâng cánh tay cố định vị trí, cả hình nhỏ bé đều sẽ xiêu xiêu vẹo vẹo, vụng về đến mức suýt nữa ngã.
Mỗi khi như , Đoạn Thư Dật liền sẽ nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy đứa trẻ, cũng kiêng dè mà lớn sảng khoái.
Nụ của trai sức hút, đứa trẻ ban đầu còn cẩn thận dè dặt căng thẳng, kéo theo, từ từ thả lỏng , thậm chí đến , cũng sẽ những động tác nhỏ buồn của chính chọc —
Thì , những cơ thể vụng về, dù làm sai động tác, cũng chắc là đáng hổ.
Trong mắt một vài , những sai nhỏ như , đáng yêu.
Lúc Ngạo T.ử xách theo một túi đồ uống trở về, thấy Đoạn Thư Dật đang dẫn Đoạn Lễ Nhan luyện vũ đạo.
Chàng trai nhân lúc mèo con lẻ loi, lập tức gần sờ sờ, Đoạn Thư Dật túm lấy mũ áo hoodie kéo ngược .
“Ối trời Đoạn Thư Dật phòng tớ thật sự giống như phòng kẻ !”
“Tìm từ nào?”
“Watch out! Nhắc nhở cẩn thận đấy, Đoạn Thư Dật.” Ngạo T.ử gượng, “Tớ thấy bên đường bán dừa xiêm, thể cho mèo con uống, cố ý mua một quả, cẩn thận đừng làm đổ.”
“Được , đưa cho .” Đoạn Thư Dật đưa tay .
Ngạo T.ử đưa túi đồ uống qua, lẩm bẩm, “Tại cho sờ mèo con chứ…”
“Cậu rửa tay cho sờ.”
“Thật ?”
“Ừ.”
“Chúng là em cả đời!” Ngạo T.ử hoan hô rửa tay.
Đoạn Thư Dật mở quả dừa cho Diệu Diệu, đỡ lấy đặt bên miệng mèo con.
Mèo con còn dùng ống hút, dứt khoát úp cả khuôn mặt nhỏ miệng quả dừa, lưỡi hút sồn sột lấy nước uống.
Hương dừa ngọt thanh chảy qua cổ họng, thứ nước giải khát vui vẻ của con cũng tác dụng với mèo con.
Diệu Diệu thích nước dừa, uống đến rung đùi đắc ý.
Bên Đoạn Thư Dật chăm sóc xong cho mèo con, cắm ống hút chai sữa trẻ em bằng thủy tinh, đưa cho Đoạn Lễ Nhan.
Chai sữa mới đưa đến trong tầm tay đứa trẻ, Ngạo T.ử từ bên ngoài trở về, chú ý tới Đoạn Lễ Nhan còn đang tập động tác gương, giáo viên vũ đạo chuyên nghiệp thuận miệng đ.á.n.h giá một câu:
“Đoạn Thư Dật, khó thể tưởng tượng đứa trẻ là em trai đấy, tứ chi vụng về thế … A —”
Chữ “A” phía sắc nhọn đến mức giống như Vịt Donald bóp cổ.
Bởi vì Ngạo T.ử vốn định về phía mèo con trong phòng, Đoạn Thư Dật thuận thế túm lấy mũ áo, kéo vị trí cũ.
“Cậu làm gì !” Ngạo T.ử túm lấy cổ áo , “Tớ rửa tay !”
“Cậu gì?” Đoạn Thư Dật mỉm hỏi.
“Tớ …” Ngạo T.ử liếc Đoạn Lễ Nhan, bỗng nhiên ý thức điều gì đó, che miệng, “Tớ sai ?”
“ . Cho nên sờ mèo con nữa.”
“…” Ngạo T.ử phản đối, “Tớ vốn dĩ cũng là sự thật, chứ phạm tội tày trời gì !”
“ mà em trai lập trình đấy.”
“?”
“ cũng đúng thôi, em trai nếu một nghề tinh thông, lớn lên cũng chỉ thể về nhà kế thừa gia sản chục tỷ.”
“??”
“ , lúc bốn năm tuổi đang làm gì?”
Ngạo T.ử sám hối, “Đủ , của con trẻ. Tôi thừa nhận phạm tội tày trời.”
Hai ông bạn chí cốt bắt đầu đùa giỡn, bên Đoạn Lễ Nhan hai tay ôm chai sữa hút ống hút chạy về bên cạnh mèo con, xuống.
“Meo?” Diệu Diệu chú ý tới, Đoạn Lễ Nhan dường như đang thầm vui vẻ —
Hai bên má bầu bĩnh lúm đồng tiền nhàn nhạt, đứa trẻ giấu một niềm vui thầm kín hành động hút ống hút.
“Meo ~”
Bạn nhỏ ơi, con vui thế?
Đoạn Lễ Nhan liếc mèo con, trai đang ôm cổ bạn ở phía xa, cong mắt , duỗi thẳng hai chân uyển chuyển nhẹ nhàng đung đưa.
mèo con, siêu cấp siêu cấp vui.
Ngạo T.ử cuối cùng vẫn thể hiện , rốt cuộc cũng sờ mèo con như ý nguyện.
Cả nhóm vẫn ở phòng tập nhảy cho đến khi mặt trời lặn về phía tây, mãi đến chạng vạng Đoạn Thư Dật vì việc riêng đến chỗ Lê Đại một chuyến, gọi điện thoại nhờ đến đón đứa trẻ và mèo con, vài liền ở lầu tòa nhà thương mại nơi phòng tập nhảy đợi.
Diệu Diệu nghĩ: Gậy tiếp sức chăm sóc bạn nhỏ sẽ truyền đến tay ai đây? Liền thấy bên quảng trường lầu đỗ một chiếc Audi RS7 quen mắt.
Hử? Lại là ông Đoạn ?
Mèo con đang suy nghĩ, chỉ thấy cửa xe phía lái mở , một chiếc giày da bóng loáng thò xuống, tất vest ôm sát phác họa đường cong mắt cá chân của đàn ông, kiềm chế gợi cảm.
Nhìn mà tim mèo con rung lên.
Đợi lái xe vững, Diệu Diệu mới rõ —
Ồ ồ ồ, ông Đoạn, xem con hổ đô thị xe về nguyên chủ .
Đây là Đoạn tổng, tên côn đồ mặc vest ngầu lòi của ?