Mèo Con Sợ Xã Hội Chỉnh Đốn Cả Nhà Đại Lão - Chương 52

Cập nhật lúc: 2026-04-05 10:59:09
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đã hẹn buổi chiều tối, Đoạn Nam Tầm sẽ đến đón Đoạn Lễ Nhan về nhà.

Diệu Diệu còn thấy Đoạn Nam Tầm, bắt đầu lo lắng —

Nếu , tổ hợp Lê Đại + Đoạn Lễ Nhan + Diệu Diệu, là một đáng tin cậy, chăm sóc hai sinh vật nhỏ dễ thương đáng tin cậy…

Vậy thì khi Đoạn Nam Tầm thế vị trí của Lê Đại, công thức liền biến thành, hai đáng tin cậy, chăm sóc một đáng tin cậy.

Đoạn Nam Tầm chính là đáng tin cậy đó.

Vị gia chủ quen làm màu , khi trở về với gia đình, luôn một sự vụng về nắm bắt trọng điểm.

Độ thuần thục khi chung sống với nhà, còn bằng Diệu Diệu, một chú mèo con đầy nửa tuổi.

Quả nhiên, một chiếc Audi RS7 đỗ ngang ở cổng phim trường, những đường nét khắc nổi xe trương dương bá đạo, dải đèn cam ánh hoàng hôn làm nổi bật vẻ sang trọng và uy lực trầm lắng.

Cửa sổ xe phía hạ xuống, lộ khuôn mặt ít ít của Đoạn Nam Tầm.

“Lên xe.” Đoạn Nam Tầm trầm giọng .

Rồi đó, cửa sổ xe phía từ từ nâng lên.

Một lát .

Cửa sổ xe một nữa hạ xuống.

Đoạn Nam Tầm ngước mắt qua, đối diện với ánh mắt nghi hoặc của hai con và chú mèo đang tại chỗ.

Đoạn Lễ Nhan một tay ôm mèo con vốn định ngoan ngoãn lời chủ động qua, Lê Đại nắm tay kéo một chút, yên tại chỗ.

Đứa trẻ và mèo con cùng ngẩng đầu , đầu ba, ngẩng đầu , đầu ba.

Hai bên giằng co.

Cuối cùng là chiếc Audi phía hết kéo cửa sổ xe lên, lạnh lùng đóng

Rồi đó cửa xe mở , Đoạn Nam Tầm từ xe bước xuống, ngượng ngùng vòng sang bên xe, chủ động mở sẵn cửa xe, vẫy tay với đứa trẻ:

“Đến đây. Lên xe.”

Lê Đại lúc mới hài lòng, dắt Đoạn Lễ Nhan qua.

Chiếc RS7 , Diệu Diệu làm mèo con là đầu tiên thấy, nhưng nó hiểu cảm thấy chiếc xe quen mắt, dường như thấy ai đó lái qua, ấn tượng gần ngay trong đầu, lúc ẩn lúc hiện.

Điều duy nhất nó thể chắc chắn là ngoại hình chiếc xe , chỉ riêng vẻ ngoài khiến trái tim chú mèo đực nhỏ bé xao xuyến.

Thực tế cũng đúng như , Audi RS7 vốn biệt danh là “tên côn đồ mặc vest”, miêu tả như một con hổ ẩn trong ống xả, là hormone di động của động cơ giữa lòng đô thị.

Mang cho mèo con cảm giác như đang ở một con hẻm tối giữa khu đèn đỏ, chứng kiến một đàn ông tuấn tú mặc vest giày da. Người đàn ông đó giấu bộ đồ côn đồ , mặt mang theo nụ nhẹ nhàng mà điên cuồng, khiến chứng kiến tim đập thình thịch, mang theo một sự nguy hiểm đầy quyến rũ.

… Đương nhiên, nếu đàn ông tuấn tú đó đầu móc từ trong lòng một cây gậy phép màu hồng phấn, thì sẽ càng quyến rũ hơn.

Cây gậy phép màu hồng phấn đó, chính là cảm nhận của Diệu Diệu khi thấy chiếc ghế trẻ em màu hồng xen kẽ xanh lam buộc chặt ghế , bên trong chiếc xe mở cửa.

Bên Đoạn Lễ Nhan đang tay chân phối hợp chủ động leo lên cây gậy phép màu hồng đó… , leo lên chiếc ghế trẻ em màu hồng xanh đó, bên Đoạn Nam Tầm đang im lặng chịu đựng sự giáo huấn của Lê Đại:

“Đừng dùng cái cách đối xử với Ảnh và Thư Dật mà đối xử với Nhan Nhan, ?”

“…”

“Hửm?”

“…Biết .”

Diệu Diệu, chú mèo con Đoạn Lễ Nhan tự cài dây an cẩn thận ôm lòng, thở dài:

Biết ngay mà, ông cụ đúng là đáng tin cậy.

Từ biệt Lê Đại, Đoạn Nam Tầm lên xe, tài xế hàng ghế khởi động xe.

Đoạn Lễ Nhan dù nhỏ cũng là con trai, dù lý do, cũng sẽ những chiếc xe ngầu hấp dẫn.

Ngồi đùi đứa trẻ, Diệu Diệu thể cảm nhận , Đoạn Lễ Nhan chút phấn khích, cơ bắp đều căng lên, nhất định là giống , cũng thích chiếc xe .

lẽ cũng vì Đoạn Nam Tầm mới Lê Đại giáo huấn, hiện tại khí áp chút thấp, Đoạn Lễ Nhan dám phấn khích quá rõ ràng, sợ ghét bỏ, cho nên vẻ gò bó.

Như thể, sợ ngoan, sẽ ba cảm thấy phiền phức, sẽ làm ba chán ghét.

Diệu Diệu ngược về phía Đoạn Nam Tầm bên cạnh, bất thình lình thấy ông cụ tuy mở một cuốn tạp chí kinh tế tài chính, nhưng ánh mắt chằm chằm một dòng chữ nửa ngày hề lay động.

Ở bên giả vờ bận.

“Meo!” Diệu Diệu kêu một tiếng về phía Đoạn Nam Tầm.

Nghe tiếng mèo kêu, tay Đoạn Nam Tầm run lên, đầu liếc mèo con một cái, liếc đứa trẻ một cái, vẻ mặt tự nhiên, nhưng một lát vẫn chủ động mở miệng:

“Ghế , còn ?”

Nghe câu hỏi, Đoạn Lễ Nhan đầu tiên là sửng sốt, về phía tài xế , về phía mèo con trong lòng, xác nhận câu hỏi hỏi hai vị , mới về phía Đoạn Nam Tầm, gật đầu.

Cũng may Đoạn Nam Tầm hỏi xong câu hỏi, cũng đứa trẻ, cho nên bắt câu trả lời của đứa trẻ.

Ông tiếp tục hỏi: “Xe, thích ?”

Đoạn Lễ Nhan gật gật đầu.

“Ừ.” Đoạn Nam Tầm cũng gật đầu.

Rồi đó, là một im lặng kéo dài.

Diệu Diệu: ?

Thế là hết chuyện để ?

Gấp đến mức mèo con thiếu chút nữa mở miệng tiếng .

Cũng may tài xế hàng ghế , lẽ là cấp lâu năm của ông Đoạn, cho nên dám chủ động trêu đùa tạo khí thiện:

“Cậu chủ nhỏ thích là , uổng công ông chủ cố ý vất vả mượn xe.”

Đoạn Lễ Nhan ngẩng đầu.

Đoạn Nam Tầm cảnh giác.

Diệu Diệu vểnh tai: Hửm? Có chuyện ?

Mau kể xem nào!

Bên tài xế đang tập trung tình hình giao thông, lơ đãng phản ứng của Đoạn Nam Tầm, vẫn tự tiếp:

“Ông chủ hôm nay cố ý tìm Cậu Hai mượn xe, hỏi xem kiểu nào mà trẻ tuổi thích . Cậu Hai nhà , dù cũng là dân thời trang, màu xe riêng chút nổi bật, ông chủ qua cái rào cản trong lòng. Cậu Hai liền nhắc đến, Cậu Cả chiếc xe phiên bản giới hạn , ít khi lái, ngầu kín đáo, Cậu Hai thèm lắm nhưng dám mượn, xúi ông chủ đến mượn.”

Thì là xe của Đoạn Tri Ảnh ?

Mèo con còn đang nghĩ, ông Đoạn cụ nhà gu thẩm mỹ cũng tân thời phết!

Diệu Diệu hiểu :

mà, ông cụ nhà thì cũng đến mức đáng tin cậy như mèo con dự đoán.

Ông vẫn cách lấy lòng bạn nhỏ đấy chứ!

“Khụ khụ!” Đoạn Nam Tầm cố ý hắng giọng, giả vờ cau mày vẻ hung dữ.

Nhận tín hiệu của ông chủ, tài xế vội vàng im bặt, từ kính chiếu hậu liếc vẻ mặt ông chủ, im lặng trộm lắc đầu.

Sau khi xong đầu đuôi câu chuyện, Đoạn Lễ Nhan cuối cùng cũng dũng khí chằm chằm Đoạn Nam Tầm, ánh mắt tò mò như đang dò xét.

Dò xét đến mức Đoạn Nam Tầm tự nhiên bắt đầu giả vờ xem tạp chí, một lúc lâu mới lẩm bẩm một câu:

“Con thích là .”

Đoạn Lễ Nhan thu tầm mắt, vẻ mặt bình tĩnh, cúi đầu mèo con.

vui đến mức âm thầm đung đưa chân.

Đoạn Nam Tầm đặt một nhà hàng ở công viên hải dương, đưa Đoạn Lễ Nhan và mèo con ăn tối.

Diệu Diệu liếc vẻ mặt Đoạn Lễ Nhan, thấy đứa trẻ vẫn vui vẻ, liền đoán rằng ông Đoạn trong việc lựa chọn nhà hàng, cũng tìm hiểu kỹ.

Phòng ăn của nhà hàng như một khoang tàu ngầm chìm sâu đáy biển, những tấm kính trong suốt phản chiếu làn nước lấp lánh, nhờ ánh đèn đầy đủ nên hề âm u, những đàn cá bơi lội và những rặng san hô rực rỡ hiện lên rõ nét.

Đoạn Lễ Nhan bước cảnh tượng cá bơi biển sâu thu hút, vẻ mặt chuyên chú, ánh mắt sáng ngời.

Trong phòng nhân viên phục vụ chuyên nghiệp, chủ động bế đứa trẻ đặt ghế trẻ em, đeo yếm cho Đoạn Lễ Nhan.

Đầu bếp Pháp đích mang món chính lên, chủ động giải thích cho vị khách quý về ý tưởng và sự khéo léo trong nấu nướng, nhân viên phục vụ bên cạnh lưu loát phiên dịch, tiếng đàn violin du dương đệm những bản nhạc tao nhã.

Toàn bộ khí cao quý thượng lưu, nhưng Diệu Diệu chú ý tới, Đoạn Lễ Nhan dần dần chút mất hứng.

Món cá chính bày biện mắt, nhân viên phục vụ chủ động giúp Đoạn Lễ Nhan cắt thịt cá, Diệu Diệu thấy Đoạn Nam Tầm bên thẳng lưng, tư thế cầm d.a.o nĩa chia cá, vê bánh mì ăn cơm theo tiêu chuẩn, là phong thái lễ nghi quý tộc tinh tế.

Đối mặt với cảnh làm say lòng

Mèo con tức sôi máu!

Nó bước theo nhịp điệu của tiếng đàn violin, những bước chân mèo tao nhã, từ từ tiến gần Đoạn Nam Tầm…

Sau đó giơ móng vuốt lên dẫm mu bàn tay Đoạn Nam Tầm!

Còn tưởng ông đang tận hưởng lắm cơ!

Việc gì cũng để hầu làm, cần ông làm cha để làm gì!

Đoạn Nam Tầm Diệu Diệu giáo huấn đến ngẩn , sự ám chỉ làm mặt quỷ của mèo con, mới đột nhiên ý thức điều gì đó, buông d.a.o nĩa xuống, chủ động đưa tay về phía nhân viên phục vụ bên cạnh, mở miệng:

“Để .”

Người phục vụ đó phối hợp bưng đĩa lên, đưa tay Đoạn Nam Tầm.

Đoạn Nam Tầm cầm d.a.o nĩa vốn định học theo phục vụ cắt miếng cá thành những miếng lớn nhỏ đều , nghĩ một chút, vẫn ngẩng đầu hỏi:

“Nhan Nhan, miếng lớn thế con?”

Tiếng gọi mật đó, là sự chủ động bắt chuyện, yếu tố nào trong hai cái đó phát huy tác dụng lớn nhất…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/meo-con-so-xa-hoi-chinh-don-ca-nha-dai-lao/chuong-52.html.]

Ánh mắt Đoạn Lễ Nhan vốn mới tối sầm trong giây lát, như ngọn nến chao đảo gió, vẫn tắt hẳn, khi gió lặng một nữa bừng sáng.

Đứa trẻ gật đầu thật mạnh.

Thấy vẻ mặt đứa trẻ, Đoạn Nam Tầm gật đầu, bình tĩnh cụp mắt cắt miếng cá.

Diệu Diệu chú ý tới, cơ mặt Đoạn Nam Tầm khẽ nhếch lên, niềm vui thầm kín và sự mãn nguyện thoáng hiện một cách kín đáo.

Diệu Diệu trở bên cạnh Đoạn Lễ Nhan, thấy đứa trẻ bề ngoài thì chằm chằm công viên hải dương xung quanh…

ánh mắt thường xuyên liếc về phía ba nó, đôi chân bàn vui vẻ đung đưa.

Chậc chậc chậc.

Diệu Diệu gì, chỉ cắm mặt uống sữa dê.

Ôi chao, hai cha con nhà .

Thật đúng là làm mèo con lo bạc đầu.

Nhà hàng còn chuẩn quà lưu niệm cho trẻ em, một con cá voi xanh nhồi bông nhỏ xinh.

Sau khi Đoạn Lễ Nhan về đến nhà, liền đặt con thú nhồi bông ở vị trí cạnh gối.

Cũng ý định ôm nó, chỉ là đặt nó ở đó mà thôi.

Đồng thời, Diệu Diệu chú ý tới, đêm nay, Đoạn Lễ Nhan thức khuya hơn ngày.

Trước đây nó chơi cùng đứa trẻ, về cơ bản 9, 10 giờ, đồng hồ sinh học của đứa trẻ sẽ tác dụng, làm nó buồn ngủ, Đoạn Tri Ảnh liền sẽ đúng lúc xuất hiện, ôm đứa trẻ về giường, bế mèo con .

hôm nay, Đoạn Lễ Nhan chút phấn chấn.

Thực chính xác, đêm nay đứa trẻ ngủ , mà giống như là, cố gắng cho ngủ.

Bởi vì khi rửa mặt xong, lúc Đoạn Lễ Nhan ôm mèo con lên giường, mắt vẫn mở to.

Diệu Diệu song song với đứa trẻ, cảm nhận thở dồn dập của đứa trẻ phả bộ lông n.g.ự.c , cũng truyền đến một cảm xúc xao động nào đó đang đè nén.

“Meo?” Diệu Diệu hỏi , tại ngủ ?

Mèo con nghiêng đầu hoang mang, đứa trẻ cũng nghiêng đầu hoang mang.

Diệu Diệu nhớ , Đoạn Tri Ảnh nghiên cứu một bộ “thuật tắt máy mèo con cưỡng chế”, chuyên dùng những lúc tên trêu mèo con nổi giận, mèo con trả thù quậy ngủ , thì sẽ dỗ nó ngủ ngay trong một giây.

Lúc đó Đoạn Tri Ảnh, sẽ dùng lòng bàn tay, nhẹ nhàng lướt từ giữa trán đến đỉnh đầu Diệu Diệu.

Lướt một tác dụng, thì lướt hai .

Về cơ bản, Diệu Diệu chịu nổi đến thứ ba, liền sẽ tắt máy cưỡng chế, ngủ một giấc đến sáng bảnh mắt.

Không học lỏm thuật nghiên cứu mèo con từ khi nào.

Phải rằng, lúc Diệu Diệu mới đến, gã đến cả việc mèo con ăn tôm bóc vỏ cũng tìm hiểu kỹ càng!

Phương pháp tắt máy mèo con, thể áp dụng cho trẻ con nhỉ?

Diệu Diệu thử dùng đệm thịt ở lòng bàn chân, từ giữa trán Đoạn Lễ Nhan, cũng nhẹ nhàng vuốt về phía đến đỉnh đầu

Sau đó.

Vì tay mèo con ngắn ngủn.

Cho nên cả con mèo nó bổ nhào mặt đứa trẻ.

Trực tiếp làm đứa trẻ đến mức còn buồn ngủ nữa.

Diệu Diệu: “…”

Đoạn Lễ Nhan đến mức suýt nữa chảy cả nước mắt, nhấc mèo con khỏi mặt, ôm lòng.

Cậu chủ động ngẩng đầu chiếc đồng hồ treo tường đối diện, xác nhận thời gian, mới xuống giường, tiếp tục mở to hai mắt.

Diệu Diệu dỗ ngủ thất bại còn tự rước lấy nhục nữa, yên lặng nép lòng Đoạn Lễ Nhan, chuẩn thức cùng đứa trẻ.

thức nghĩ: Đoạn Lễ Nhan tại xem giờ?

Đoạn Lễ Nhan đang đợi cái gì ?

Có lẽ vì to tiêu hao thể lực và dưỡng khí, thêm đó đến giờ, mí mắt Đoạn Lễ Nhan rũ xuống vì buồn ngủ, bắt đầu khép .

Đang lúc Diệu Diệu cho rằng Đoạn Lễ Nhan cuối cùng cũng ngủ, đứa trẻ giật một cái bỗng nhiên tỉnh , dậy, đồng hồ, xuống giường, mở to mắt.

Diệu Diệu xác nhận: Cậu bé thật sự đang đợi cái gì đó.

Cũng may, cuối cùng đứa trẻ cũng thức đến cuối, rốt cuộc, khi kim đồng hồ chỉ qua 12 giờ, Đoạn Lễ Nhan đầu về phía bên gối.

Đôi mắt hạt cườm đen của chú cá voi xanh nhỏ tặng ở nhà hàng, phản chiếu khuôn mặt nhỏ nhắn của Đoạn Lễ Nhan.

Đoạn Lễ Nhan vẫn còn yên tâm, chủ động giơ tay véo véo chú cá voi xanh nhỏ.

Chú cá voi xanh nhỏ véo đến xẹp lép.

cảm giác vẫn chắc chắn.

Sau khi Đoạn Lễ Nhan làm xong một loạt động tác , mới thở phào một , xoay sờ sờ đỉnh đầu mèo con, đó nhắm mắt .

Gần như là ngủ ngay lập tức, thở của Đoạn Lễ Nhan thoáng chốc trở nên đều đặn, kéo dài.

Tim Diệu Diệu khẽ động.

Nó hình như Đoạn Lễ Nhan đang làm gì.

Vừa lúc , cửa phòng mở , Đoạn Tri Ảnh rón rén bước , bế Diệu Diệu khỏi chăn của đứa trẻ.

Đợi đến khi rời khỏi phòng Đoạn Lễ Nhan, Diệu Diệu mới thuận thế lay lay chiếc đồng hồ của Đoạn Tri Ảnh, hiệu về thời gian:

Hôm nay Đoạn Lễ Nhan ngủ muộn bất thường, Đoạn Tri Ảnh cũng muộn bất thường mới đến đón mèo con ?

Thế mà thể hiểu sự hoang mang của Diệu Diệu, Đoạn Tri Ảnh khẽ giọng giải thích:

“Anh thấy camera nó ngủ, nên làm phiền.”

“Meo?”

Đoạn Tri Ảnh là kiểu cưng chiều trẻ con ?

Chẳng lẽ Đoạn Lễ Nhan thức bao lâu, Đoạn Tri Ảnh liền ở camera bấy lâu?

Đoạn Tri Ảnh ôm mèo con trở phòng ngủ, đóng cửa phòng , liền dựa lưng cửa, là nhớ điều gì, vẻ mất sức.

Anh lẩm bẩm :

“Lễ Nhan hôm nay, nhất định vui vẻ ?”

“Meo!” Diệu Diệu khẳng định gật đầu.

Đây là sự thật, Đoạn Lễ Nhan hôm nay đúng là trải qua một ngày vui vẻ sự bầu bạn của Lê Đại và Đoạn Nam Tầm.

Đoạn Tri Ảnh cũng ở đó, và Đoạn Lễ Nhan cũng là đứa trẻ sẽ biểu lộ cảm xúc mãnh liệt, Diệu Diệu tò mò, làm thế nào Đoạn Tri Ảnh đứa trẻ vui vẻ?

Không thể cảm nhận sự nghi hoặc của mèo con, là Đoạn Tri Ảnh vốn chút tâm sự thầm kín thổ lộ, như đang với mèo con, như đang lẩm bẩm một :

“Nó đang đợi đến 12 giờ của truyện cổ tích, nó đang xác nhận xem 12 giờ, phép thuật của cô bé Lọ Lem biến mất . Nó sờ con cá voi xanh nhỏ đó, nó xác nhận thứ đều ảo giác, mới dám yên tâm ngủ.”

Quả nhiên.

Phỏng đoán của mèo con Đoạn Tri Ảnh miêu tả bằng chính miệng, làm lòng nó chua xót —

Đứa trẻ nhỏ bé như , đáng thương đến thế!

Chỉ ở cùng ba một ngày, mà cũng nghi ngờ là ảo giác .

Tai nó cụp xuống, đầu ngón tay Đoạn Tri Ảnh nhẹ nhàng khều lên, mềm mại dựng .

Nó ngẩng đầu, Đoạn Tri Ảnh hai tay ôm đến mặt, thẳng.

Nó thấy khóe miệng Đoạn Tri Ảnh cong lên một nụ nhạt, là xuất phát từ thật lòng, chỉ là để trấn an nó.

Đoạn Tri Ảnh : “Đừng buồn, việc nó xác nhận ảo giác , chứng tỏ nó thật sự vui sướng. Và khi nó xác nhận tất cả những điều thực sự ảo giác, nó sẽ yên tâm, sẽ còn vui sướng hơn cả khi xác nhận.”

Nghe những lời , tâm trạng Diệu Diệu hơn nhiều, tai vểnh lên.

ngay đó nó khó hiểu, Đoạn Tri Ảnh hiểu rõ đến ?

“Meo?”

“Bởi vì cũng từng trải nghiệm như mà.”

“Meo?”

“Trải qua những ảo tưởng bao giờ dám cầu mong, thấy bao giờ dám hy vọng thể gặp . Không dám hành động thiếu suy nghĩ mà chìm giấc ngủ, nhưng đành lòng thấy đó lo lắng. Ngủ cũng trở thành một canh bạc xa xỉ, tỉnh phát hiện cảnh trong mơ phá vỡ, may mắn sợ hãi.”

Diệu Diệu nửa hiểu nửa .

Trong những lời , một phần Đoạn Tri Ảnh đang miêu tả Đoạn Lễ Nhan, nhưng nhiều hơn, dường như đang miêu tả chính .

Người bao giờ dám hy vọng thể gặp ?

Đối với Đoạn Tri Ảnh mà , như , sẽ chỉ là Ôn Diệu Nhiên.

Nghĩ đến cái tên , tim Diệu Diệu thắt .

Đoạn Tri Ảnh thấy Ôn Diệu Nhiên?

Mèo con còn hiểu thấu đáo quy luật của thế giới loài , còn nghiên cứu cách làm Ôn Diệu Nhiên sống , Đoạn Tri Ảnh thấy Ôn Diệu Nhiên ở ?

…Không lẽ nào, là một giấc mơ tỉnh liền tan biến nữa chứ?

Người đàn ông lớn như , cũng đáng thương đến thế!

mà, vật làm tin để Lễ Nhan xác nhận sự thật, là con cá voi xanh nhỏ đó. Con cá voi xanh nhỏ bản lĩnh, trực tiếp cho Lễ Nhan sự thật, nó bây giờ đủ yên tâm . Anh thì vẫn yên tâm .”

“Meo?” Cổ Diệu Diệu cứng đờ, nghiêng đầu Đoạn Tri Ảnh.

“Vật làm tin của là em đấy, Diệu Diệu.”

Loading...