Mèo Con Sợ Xã Hội Chỉnh Đốn Cả Nhà Đại Lão - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-04-04 11:41:06
Lượt xem: 23

Đầu đông tháng Chạp, trời lạnh hơn bất cứ ngày nào qua.

Ôn Diệu Nhiên tờ hóa đơn điện nước ga mới gửi tới, đưa tay hà lòng bàn tay.

"Thở dài cho ấm, tiết kiệm tiền." Ôn Diệu Nhiên xoa tay nghĩ.

Ting.

Cậu thấy tiếng chuông điện thoại, đầu thấy màn hình sáng lên, khung tin nhắn hiện thông báo của chủ nhà.

Cậu vội vàng cầm lấy điện thoại, nở một nụ nịnh nọt qua màn hình, cố gắng thương lượng với chủ nhà xin khất tiền thuê nhà một hai ngày.

Mãi mới chủ nhà rộng lượng cho qua, thở dài một , chuyển sang ứng dụng livestream, thấy hâm mộ trang cá nhân của từ 563 nhảy lên 568, tiền thưởng livestream cũng tăng thêm 37 tệ.

“Tuy một ngày tăng 37 tệ, nhưng ít nhất cũng đảm bảo c.h.ế.t đói, thể sống thêm một ngày!”

“Tuy làm streamer một ngày tăng 5 fan, nhưng chỉ cần vẫn còn tăng, thì 5 năm nữa chẳng cũng thể chuẩn phúc lợi mừng vạn fan ?”

“Mình mới 21 tuổi, sống thêm 5 năm nữa khó gì !”

Ôn Diệu Nhiên đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu lên trần nhà, nụ khó khăn lắm mới gượng tan biến trong cái lạnh giá của mùa đông.

Góc nhà cũ từ lúc nào bong một mảng sơn, trơ trọi một tường xám xịt, tương phản rõ rệt với màu xanh da trời đậm đà xung quanh, vô cùng chói mắt.

Giống hệt cuộc đời tồi tệ của .

“Meo~”

Ôn Diệu Nhiên đang miên man suy nghĩ, bỗng nhiên thấy một tiếng mèo kêu lười biếng ngoài ban công.

Cậu theo tiếng động, chỉ thấy một con mèo đen từ tới, đang tắm ánh nắng vàng óng bệ xi măng ở ban công, cuộn tròn thành một cục than nhỏ, lười nhác dài .

Thật là thảnh thơi.

Ôn Diệu Nhiên xua đuổi vị khách mời , mà lặng lẽ ngắm một lúc. Trái tim mềm nhũn vì cục bông nhỏ , kìm mà lẩm bẩm:

“Hay là kiếp tao cũng đầu t.h.a.i thành mèo con bầu bạn với mày nhé? Sẽ vất vả thế , đến cũng thể ngủ.”

Đôi tai nhọn của con mèo đen khẽ động trong gió, nó ngẩng đầu một cái.

Ôn Diệu Nhiên lặng lẽ nó một lúc, khẽ : “Mơ mộng hão huyền…”

“Cậu tìm thì thôi! Tớ nhất định sẽ tìm Tri Ảnh!”

Tri Ảnh?

Đoạn Tri Ảnh?

Vừa đến đầu phố, Ôn Diệu Nhiên thấy một giọng non nớt trẻ con gọi tên thiếu niên nhà bên, liền dừng bước.

Cậu thấy một bé mặc yếm, thắt nơ bướm trông quý phái ở bên đường, đang cầm điện thoại, giọng hậm hực chuyện với ai đó.

Bộ quần áo đứa trẻ may bằng chất liệu vải cứng cáp, chiếc ghim cài áo tinh xảo phức tạp lấp lánh ánh mặt trời, là con nhà giàu.

Ôn Diệu Nhiên thấy bé đó cúp điện thoại mà vẫn hết bực, ngón tay ngừng gõ màn hình, dường như đang trả lời tin nhắn.

Đèn xanh chỉ còn một nửa thời gian, mà bé vẫn chằm chằm điện thoại, chậm vạch kẻ đường.

“Phải nhắc nhở thằng bé mới .”

Ôn Diệu Nhiên nghĩ.

“Qua đường mà cứ điện thoại thì nguy hiểm lắm!”

Ôn Diệu Nhiên định mở miệng thì đèn đỏ đường nhấp nháy.

Không từ lao tới một chiếc xe tải lớn chạy với tốc độ kinh hoàng, lao thẳng về phía bé!

“A! Cẩn thận!”

“Chạy con ơi! Chạy mau!”

Bi kịch sắp xảy , qua đường đều kinh hãi la lên.

Cậu bé ngẩng đầu lên khi thấy tiếng động, trơ mắt chiếc xe tải lớn lao về phía , nhất thời bất kỳ phản ứng nào.

Phản ứng đông cứng!

Trong chớp mắt, Ôn Diệu Nhiên nhớ kiến thức chuyên ngành học ở đại học.

Khi con gặp áp lực đột ngột, nguy hiểm, uy h.i.ế.p những tình huống cực đoan tương tự, cơ thể thể sẽ xuất hiện phản ứng đông cứng.

Bây giờ kêu đứa bé chạy kịp nữa !

Thằng bé còn kiểm soát tay chân nữa!

, lẽ vẫn thể điều khiển một chút sự chú ý, kiểm soát một chút những cơ bắp nhỏ.

Ôn Diệu Nhiên hét về phía bé:

“Nhắm mắt !”

Cậu bé đang hoảng sợ thấy giọng từ vọng tới, liền làm theo.

Chiếc xe tải lớn đang lao tới vun vút bỗng chìm bóng tối.

Cậu bé cảm thấy cơ thể một lực mạnh hất văng xa, nhưng là sắt thép, mà là một đôi tay mềm mại.

Gần như cùng lúc đó, thấy một tiếng động lớn vang lên bên tai.

Đó là âm thanh của cơ thể va chạm.

Tháng Chạp, thời tiết thật lạnh.

Ôn Diệu Nhiên ngã vũng máu, nhưng cảm giác như nước sôi, đau rát.

Tai ù , qua đường xung quanh đang bàn tán điều gì.

Khoang mũi sặc mùi m.á.u tanh, gần như thể thở nổi.

Trước mắt như phủ một lớp kính lọc màu đỏ máu, theo thời gian trôi qua, màu sắc càng lúc càng đậm thêm.

Cổ mềm oặt, đầu gục xuống, thoáng thấy chiếc ghế bập bênh cửa một cửa hàng, một bà cụ đang nhắm mắt nghỉ ngơi, đùi bà cụ là một con mèo đen quen thuộc.

Con mèo đen lười biếng ve vẩy bộ râu, đôi mắt xanh biếc thẳng về phía .

Ôn Diệu Nhiên cong mắt , tiếng động hỏi:

“Mày đến đón tao làm mèo con ?”

Đầu óc hỗn loạn, vô hình ảnh lướt qua, lẽ là những thước phim cuối đời.

Giữa vô vàn những đoạn ký ức đau khổ, khó khăn lắm mới nắm bắt hai khoảnh khắc:

Một là em nhà bên, Đoạn Tri Ảnh.

Chàng thiếu niên ngày thường ngoan ngoãn, hiếm khi tỏ mạnh bạo, lúc cứ chằm chằm môi , như trúng tà mà tiến gần, gần hơn nữa.

Đôi môi hé mở, thể thấy răng và lưỡi bên trong.

Hơi thở của cả hai thoáng chốc quyện , như một tấm lưới, trói chặt lấy cơ thể Ôn Diệu Nhiên, khiến thể nào thoát .

Khoảnh khắc môi kề môi…

Cánh tay chống phía của Ôn Diệu Nhiên mất lực, eo mềm nhũn, ngã xuống ghế sofa.

Khoảng cách đột ngột kéo , đ.á.n.h thức hai đang chìm trong mê đắm.

Đó trở thành một nụ hôn dở dang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/meo-con-so-xa-hoi-chinh-don-ca-nha-dai-lao/chuong-1.html.]

Cậu nghĩ: “Tại Đoạn Tri Ảnh hôn ?”

Rồi nghĩ: “Tại lúc đó, né tránh?”

Một khoảnh khắc khác, là mấy chậu sen đá mập mạp ban công, đang lấp lánh ánh nắng mùa đông.

Cậu khẽ nhếch miệng, nở một nụ :

“May mà khi ngoài tưới nước, chúng nó chắc thể sống thêm một thời gian nữa.”

Trong khoảnh khắc, tất cả các giác quan của Ôn Diệu Nhiên đồng loạt đóng , kéo theo suy nghĩ cùng tan biến.

Cậu nhắm mắt .

Một chú mèo Ragdoll con lông trắng, mắt xanh, mũi hồng phấn lăn từ vũng bùn trong con hẻm nhỏ.

Nó quá nhỏ, quá bẩn.

Bùn đất thật nặng, nặng đến nỗi nó thể nhảy nhót linh hoạt, chỉ thể kéo lê hình đói lả, bẹp dí, nhích từng chút một khỏi con hẻm.

Ngoài hẻm, ánh nắng rực rỡ, nhưng mèo con bẩn thỉu run lẩy bẩy nắng.

Nó thử kêu "meo" một tiếng, âm thanh nhỏ đến mức thể thấy, nhấn chìm trong sự ồn ào náo nhiệt của dòng phố.

Mèo con lang thang mục đích bò về phía , khu phố mắt khiến nó một cảm giác quen thuộc đầy mâu thuẫn, quen lạ.

Nó dừng bước ở ngã tư vạch sang đường, một loại bản năng vô cớ mách bảo nó đợi đèn tín hiệu đối diện chuyển sang màu xanh.

“Mẹ ơi kìa, con mèo đang đợi đèn xanh đèn đỏ hả? Dễ thương quá.”

thấy giọng trong trẻo của một đứa trẻ, đầu thấy một bé gái đang níu tay phụ nữ bên cạnh, chỉ về phía .

Nó ngẩng đầu, ánh mắt bắt gặp vẻ cau mày ghét bỏ của phụ nữ, “Bẩn thỉu thế , bệnh tật gì , sợ là sống lâu .”

Tất cả những lời của con đều lọt tai mèo con, khiến mèo con chán nản cụp đầu xuống.

Nó thật sự bẩn, thật sự nơi nào để , thật sự sống sót như thế nào.

Vừa lúc đèn xanh sáng lên, qua đường nhao nhao qua vạch kẻ đường.

Bụng mèo con đói meo, bùn đất cũng quá nặng, chỉ thể chậm rãi bước từng bước nhỏ.

Hôm nay dường như là một ngày đặc biệt.

Mèo con cố gắng qua đường, quan sát xung quanh, đưa kết luận như ——

Hai bên đường, đường tự phát đặt đầy hoa tươi và những ngọn nến nhỏ, như để tưởng nhớ ai đó.

Trên màn hình lớn của một trung tâm thương mại đang chiếu hình ảnh của một trai trẻ, tiếng nhạc nhẹ nhàng du dương đầy tiếc nuối và lưu luyến, giọng nữ dẫn chuyện ở phần nền dường như đang kể về câu chuyện của trai .

Ôn Diệu Nhiên.

Mèo con thấy cái tên , nó chút để tâm, nhưng để tâm.

nụ rạng rỡ của trai trẻ màn hình lớn, lặng lẽ ghi nhớ cái tên .

“Trời ơi!”

“Chạy mau mèo con!”

Đèn đỏ sáng từ lúc nào, mà mèo con còn nửa vạch kẻ đường.

Có lẽ vì nó quá nhỏ, một chiếc ô tô đang chạy tới chú ý đến sự tồn tại của nó.

Bánh xe lao thẳng về phía đầu chú mèo con!

Cơ thể mèo con đông cứng .

Trong đầu nó chỉ còn hình ảnh lốp xe nghiền nát cơ thể .

Nó dù cử động, cũng đủ sức, ngay cả việc nhấc móng vuốt lên cũng khó khăn.

—— “Nhắm mắt !”

lúc , nó thấy một giọng .

Móng vuốt động đậy , nhưng sức để nhắm mắt thì vẫn còn.

Mèo con làm theo.

Thế , trong một tăm tối, nó ôm một vòng tay ấm áp, thơm tho.

thấy tiếng phanh xe ken két, vang lên ngay sát bên tai.

thấy tiếng qua đường xôn xao, nó thấy thở dồn dập của đang ôm .

“Hai chứ!”

“Xin , xin , chú ý tới con mèo! Hai thương chứ!”

“Khoan , bạn , là Đoạn Thư Dật ?”

“Là ca sĩ thần tượng xuất từ nhí đó ?”

“Quan trọng nhất là, đứa bé Ôn Diệu Nhiên cứu bảy năm , chính là !”

Thiếu niên đang ôm mèo con, lâu động tĩnh.

Mùi hương dễ chịu tỏa từ thiếu niên khiến mèo con an tâm.

Vừa thoát c.h.ế.t trong gang tấc, rõ ràng là chú mèo con .

nước mắt rơi lã chã, nức nở thành tiếng, thiếu niên cứu mèo.

Một giọng nữ vang lên bên cạnh thiếu niên, lẽ là quen của :

“Đoạn Thư Dật, an , mèo con cũng an .”

Thiếu niên càng ôm chặt mèo con hơn, như thể đang níu lấy một chỗ dựa tinh thần nào đó.

“Thư Dật, bảy năm là con phố , bảy năm , vẫn là địa điểm .”

“…”

“Tớ đoán, lẽ của bảy năm biến thành mèo con, đến để ‘cứu vớt’ một nữa.”

Nghe , thiếu niên tên Đoạn Thư Dật cuối cùng cũng bình tĩnh , run rẩy nâng mèo con từ trong lòng lên.

Mèo con ngẩng đầu, cuối cùng cũng rõ khuôn mặt của thiếu niên .

Là một chú mèo con mới ý thức, lẽ nên gương mặt .

hiểu , nó thoáng thấy một nét quen thuộc, một sự lưu luyến trong ánh mắt của thiếu niên.

Dường như, nó một mà nó tiếc nuối vì thể gặp mặt, trông giống, giống thiếu niên .

“Em…”

Mèo con thấy giọng khàn khàn vì xúc động của Đoạn Thư Dật, trịnh trọng hỏi nó:

“Em đồng ý, cùng về nhà ?”

“Đưa về nhà ư?”

Mèo con gần như do dự, chủ động dụi dụi lòng bàn tay , đáp bằng sự mật.

một cảm giác thỏa mãn mơ hồ:

Gương mặt quen thuộc, họ cũng quen thuộc.

Có lẽ chuyến , cuối cùng nó cũng thể thực hiện một ước nguyện tròn.

Loading...