Còn trẻ như vậy mà đã theo phó tổng hói đầu ngoài 50 tuổi, ai mà tin đó là tình yêu chứ?
Lý Thiên Kỳ chỉ là kẻ "đổ vỏ" mà thôi.
Từ nhỏ đến lớn, hắn ta được mẹ tôi và Bác tôi nuông chiều, học hành dốt nát, thậm chí còn không thi đậu đại học.
Loại đàn ông như thế, ngay cả sính lễ cũng chật vật lo đủ, làm gì có tiền mà mua đồ xa xỉ.
“Cảm ơn chị! Chị tốt quá!”
Y Y vui vẻ đưa tay ra, để Lý Thiên Kỳ giúp cô ta đeo vòng vào cổ.
“Thích là được rồi. À phải, Y Y, chúng ta kết bạn WeChat đi, rảnh thì cùng nhau đi trà chiều nhé.”
Thích là tốt rồi. Dù sao tôi cũng chỉ tốn có 350 tệ để mua bản fake.
Bữa cơm kết thúc, trong nhà không còn chỗ ngủ nữa, tôi thu dọn hành lý trong phòng làm việc.
Tôi nhìn thấy quần áo của bố mình bị họ vứt vào góc, vo tròn lại thành một cục.
Chừng ấy năm, cũng chỉ có vài bộ quần áo như vậy.
Mẹ tôi bỗng ào vào, giọng nịnh nọt:
“Con chở thông gia về nhà đi.”
“Xin lỗi, xe của con mẹ cho người ta mượn rồi.” Tôi chẳng buồn ngẩng đầu.
“À đúng rồi nhỉ, vậy để Thiên Kỳ lái xe đưa về.” Mẹ tôi không vui, “Con đừng có tính toán chi li thế, anh con sắp lập gia đình rồi, con cũng nên ‘góp chút tấm lòng’ chứ.”
Tôi xách vali ra cửa: “Được thôi, góp cái xe hơn 300 ngàn, đủ ‘tấm lòng’ chưa mẹ?”
Mẹ tôi lẩm bẩm trong miệng:
“Con là do tao sinh ra, đồ của mày thì đương nhiên tao có quyền cho ai thì cho.”
Tôi nhìn bà ta bằng ánh mắt đầy thương hại.
Lúc đi ngang qua phòng ngủ chính, tôi nghe thấy Y Y đang phàn nàn:
“Cô của anh định ở nhà mình mãi à? Khi nào bà ấy mới đi?”
Lý Thiên Kỳ dỗ dành cô ta:
“Ôi dào, chẳng phải bà ấy đang chăm sóc em sao? Chờ em sinh xong, lúc đó đuổi bà ấy đi cũng chưa muộn. Giờ anh đi tiễn bố mẹ em trước nhé.”
Mẹ tôi, thật sự quá buồn cười.
Xuống đến cổng, tôi gọi xe, tiện tay bấm số điện thoại cảnh sát giao thông:
“Chào anh, tôi muốn tố giác một trường hợp lái xe khi đã uống rượu.”
Không lâu sau, mẹ tôi gọi điện đến, vừa khóc lóc vừa kể lể rằng Lý Thiên Kỳ bị tước bằng lái, còn bị phạt tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/me-toi-dem-het-cua-cai-cho-nha-ngoai/chuong-3.html.]
Tôi vui vẻ nói: “Thế thì tốt, con lái xe về luôn nhé.”
Mẹ tôi hoảng hốt: “Nó không có bằng lái nhưng lén lái cũng không sao mà! Đàn ông không có xe thì rất bất tiện!”
Ha, hóa ra cháu trai còn quan trọng hơn con ruột.
Cũng nhờ chiếc vòng "Van Cleef" của tôi, Y Y đối xử với tôi rất niềm nở.
Chưa đầy hai ngày, cô ta đã mời tôi đi mua sắm.
Mặc dù bụng còn chưa lộ rõ, nhưng Y Y vẫn luôn một tay ôm eo, một tay xoa bụng, ra vẻ bà bầu chính hiệu, thản nhiên sai tôi xách từng túi lớn túi nhỏ.
Từ tinh dầu cho bà bầu đến bình sữa, bất cứ thứ gì cô ta thích, đều chất thành đống.
Mỗi lần đến quầy thanh toán, cô ta lại tỏ vẻ lưỡng lự, để rồi cuối cùng vẫn là tôi quẹt thẻ.
Tôi vốn đã chuẩn bị tâm lý bị "cắt tiết" một lần, nhưng đến khi thấy chiếc xe đẩy em bé hơn 3,000 tệ, tôi lập tức tỉnh táo lại.
Xin lỗi nhé, tôi không phải là mẹ tôi – cái máy rút tiền không có nguyên tắc.
Đây chẳng qua là một cuộc săn mồi.
Mà mồi câu, tôi cũng không định ném ra quá nhiều.
Đã đến lúc thu lưới rồi.
Khi đi ngang qua văn phòng môi giới bất động sản, một chàng trai trẻ mặc vest chỉnh tề đưa cho chúng tôi một tờ rơi.
“Chị ơi, có muốn tìm hiểu căn hộ chung cư cách ga tàu điện chỉ 900m không?”
Tôi giả vờ hỏi vu vơ: “Bao nhiêu tiền một mét vuông vậy?”
Cậu môi giới lập tức hăng hái: “7.000! Chị ơi, em nói thật, khu này vừa mới mở bán, bên em có quan hệ với chủ đầu tư nên có thể lấy giá thấp nhất, đảm bảo đáng đồng tiền bát gạo!”
Tôi liếc sang Y Y, hất cằm ra hiệu: “Y Y, Bác tôi bảo sẽ mua nhà cho hai người mà, sao không xem thử đi?”
“Cũng được… Nhưng Bác nói là mang thai thì không nên ở nhà mới, bảo đợi sinh xong rồi mua.” Cô ta có chút thất vọng.
Anh nhân viên môi giới đã lái xe tới, nhiệt tình mời: “Chị ơi, không sao cả, cứ đi xem trước. Nếu không mua cũng không vấn đề gì, em đưa các chị về luôn, mấy túi đồ này nặng quá rồi.”
Tôi kéo Y Y lên xe, giả vờ băn khoăn:
“Y Y, chị không muốn nhiều chuyện, nhưng chị nhắc em một câu—bây giờ mua nhà rồi trang trí, chờ khoảng nửa năm cho bay hết mùi hóa chất, đến lúc đó bế em bé về là vừa đẹp.”
“Đúng ha…” Y Y như bừng tỉnh.
Tôi tiếp tục châm ngòi:
“Nhà cũ hiện tại, chắc không có tên em trong sổ đỏ đúng không?”
“Không có! Cái lão keo kiệt đó, sính lễ thì dè sẻn, giờ còn muốn con em ở nhà cũ nữa.” Y Y nghiến răng.