Tôi dặn dò ông ngàn lần: tuyệt đối không được cho mẹ biết tên bệnh viện, tuyệt đối không để bà ấy đến bệnh viện.
Ông lặng lẽ gật đầu.
Từ sau vụ tai nạn, mẹ lạnh nhạt với ông ra sao, thật ra ông là người rõ hơn ai hết.
Nhà, tôi tất nhiên không bán.
Khu vực này sắp xây dựng một trường trung học và trung tâm thương mại lớn, giá nhà đất chắc chắn sẽ tăng mạnh.
Kiếp này, tôi không có bàn tay vàng, nhưng tôi có lợi thế về thông tin.
Nhờ ký ức kiếp trước, tôi hiểu rõ thị trường bất động sản của thành phố như lòng bàn tay.
Sau đó, tôi đầu tư vào một số cổ phiếu bất động sản, kiếm được một khoản từ giao dịch ngắn hạn.
Còn về phía nhà họ Lý, tôi luôn cảnh giác.
Dù sao thì tôi đã chặt đứt nguồn tài chính của họ, chắc chắn họ sẽ không để yên.
Quả nhiên, không đầy một tháng, mẹ tôi gọi điện.
“Nhan Nhan, người một nhà thì không có thù qua đêm đâu. Tuần sau, anh con sẽ dẫn nhà gái đến ăn cơm, chỉ đơn giản là đính hôn thôi.”
Bà ta còn nhấn mạnh: “Con nhất định phải về nhé, cho mẹ chút thể diện.”
Tôi sảng khoái đồng ý.
Dĩ nhiên là tôi sẽ về.
Muốn diệt cọp thì phải vào hang.
Tôi rất mong chờ buổi gặp mặt này…
Khi tôi về đến nhà, ôi trời, nhà bị "cướp" mất rồi.
Phòng ngủ chính của bố mẹ đã thành của Lý Thiên Kỳ, phòng của tôi lại biến thành phòng của bác tôi.
Còn mẹ tôi? Bà ấy vui vẻ bằng lòng với việc ngủ trên một cái giường gấp trong phòng làm việc.
Tôi đang định kéo mẹ ra hỏi cho ra lẽ thì gia đình của Y Y – bạn gái của Lý Thiên Kỳ – cũng vừa đến cửa.
Bác tôi lập tức chạy ra đón như một con ch.ó vẫy đuôi, cười nịnh nọt.
Bố mẹ của Y Y nhìn quanh một lượt, hơi không hài lòng:
“Ôi, thông gia ơi, căn nhà này trông hơi cũ kỹ. Mấy đứa trẻ bây giờ chắc sẽ không thích đâu.”
“Phải, phải, phải…” Bác tôi cười xuề xòa. “Tại vì Y Y đang mang thai mà, sợ nhà mới xây có hại. Đợi một thời gian nữa rồi chúng tôi sẽ mua căn khác.”
Thì ra, căn nhà này đã chính thức thành của Bác tôi.
Mẹ tôi lén lút nhìn tôi, thấy tôi vẫn cười tươi, không có vẻ gì là phản đối, bà thở phào nhẹ nhõm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/me-toi-dem-het-cua-cai-cho-nha-ngoai/chuong-2.html.]
Tôi nhìn chằm chằm vào cô gái yếu đuối trước mặt—Y Y.
Chuyện gì đến cũng sẽ đến.
Kiếp trước, ba tháng sau, tôi tình cờ gặp Y Y trong bệnh viện khi cô ta đi khám thai.
Tôi còn đang định bước lên chào hỏi, thì phát hiện—người đàn ông đi cùng cô ta chính là phó tổng giám đốc của công ty tôi.
Hôm đó, tôi tình cờ nghe được một câu chuyện "xanh mướt" đầy mùi phản bội.
Với lòng tốt, tôi nói lại chuyện này với Lý Thiên Kỳ.
Nhưng hắn lại phát điên: “Câm cái miệng thối của mày lại! Vì mày mà Y Y hoảng sợ đến mức sẩy thai rồi! Mày đền con cho tao đi!”
Cũng trong chính căn nhà này, hắn đã đẩy tôi từ ban công xuống.
Tôi giật mình thoáng chốc, rồi nhanh chóng thoát khỏi hồi ức.
Quay đầu lại, tôi thấy mẹ tôi đang tất bật dọn đồ ăn, dọn cơm.
Lý Thiên Kỳ ân cần gắp thức ăn cho Y Y, thậm chí còn cẩn thận gỡ hết xương cá rồi mới đưa đến tận miệng cô ta.
Bố mẹ của Y Y hài lòng ra mặt.
Một lúc sau, Bác tôi mở lời:
“Nhan Nhan à, dạo này Y Y thường xuyên phải đi khám thai, hay là con cho Thiên Kỳ mượn xe đi nhé.”
Mẹ tôi còn chưa kịp ngồi xuống đã vội vàng đứng lên, nhanh nhẹn lục trong túi tôi lấy chìa khóa xe.
“Ôi dào, trong nhà cả, còn nói gì mượn với không mượn. Cứ cầm đi mà lái.”
Bà ta cười tươi rói đưa chìa khóa cho Lý Thiên Kỳ, “Coi như quà cưới của chị gái con.”
“Cảm ơn dì!” Lý Thiên Kỳ mặt mày rạng rỡ nhận lấy.
Hắn đã để ý chiếc xe của tôi từ lâu, nhưng lần nào tôi cũng khéo léo từ chối.
Hôm nay, có mặt nhiều người, hắn đoán tôi sẽ không dám phản kháng, cuối cùng cũng đạt được mục đích.
Bọn họ cứ thế tự quyết định tất cả mọi thứ, đến cả cơ hội để tôi lên tiếng cũng không có.
Không được! Tôi phải "tạo chút ấn tượng" mới được.
Tôi lấy ra một chiếc vòng cổ Van Cleef & Arpels năm cánh hoa, cũng "chu đáo" tặng luôn.
“Nào, em dâu, xem như quà gặp mặt nhé.”
Mắt Y Y sáng rực lên.
Những kẻ ham tiền thì dễ xử lý rồi.