MẸ TÔI ĐEM HẾT CỦA CẢI CHO NHÀ NGOẠI - CHƯƠNG 1

Cập nhật lúc: 2025-03-01 17:12:45
Lượt xem: 691

Kiếp trước, vào đêm Giao thừa, tôi bị anh họ đẩy từ tầng 7 xuống và c.h.ế.t ngay tại chỗ.

 

Mẹ tôi, với tư cách là người thân của nạn nhân, đã viết giấy tha thứ, chấp nhận bỏ qua cho cháu trai của bà.

 

Sau khi được sống lại, tôi thề sẽ không bỏ qua cho bất kỳ ai: người bác chuyên hút m.á.u gia đình, anh họ m.á.u lạnh, và cả mẹ tôi – Lý Kim Quế.

 

Nhà họ Lý này, nhất định phải trả giá cho những gì họ đã làm!

 

—-------

 

Tối hôm trước đêm Giao thừa.

 

Không ngoài dự đoán, bác tôi – Lý Kim Hoài – dẫn theo con trai Lý Thiên Kỳ đến nhà tôi quậy phá.

 

Ông ta mặt dày nói thẳng rằng hy vọng tôi có thể sang tên căn nhà mới mua của mình cho con trai ông ta.

 

“Nhan Nhan, con là con gái, sớm muộn gì cũng phải lấy chồng. Giờ con mua nhà chẳng phải là lãng phí à? Mà đã là lãng phí thì chẳng có giá trị gì cả.”

 

Vẫn là cái điệp khúc cũ rích, nhưng lần này tôi không tức giận, chỉ liên tục gật đầu.

 

Mẹ tôi thì ra vẻ tủi thân, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ mong chờ, giả bộ khổ sở mà nói:

 

“Nhan Nhan à, anh con sắp kết hôn rồi, nhà gái yêu cầu phải có nhà trong thành phố, mà nhà của con thì lại rất hợp để làm phòng cưới.”

 

Kiếp trước, cảnh tượng này cũng từng xảy ra.

 

Khi đó, tôi tức giận đuổi họ ra khỏi nhà.

 

Nhưng sau đó, bác tôi xúi giục mẹ tôi cướp tiền của bố tôi.

 

Bà ấy lén lút gọi điện, cắt ngang quá trình điều trị phục hồi của bố, lấy hết số tiền bồi thường tai nạn của ông để giúp Lý Thiên Kỳ mua nhà.

 

Cuối cùng, bố tôi bị đuổi khỏi bệnh viện, phải nằm liệt giường ở nhà. Vì không được chăm sóc chu đáo, ông bị lở loét do nằm quá lâu và uất ức mà qua đời.

 

Mẹ tôi thậm chí chưa từng lau người cho ông lấy một lần.

 

Nghĩ đến đây, tôi cố kiềm chế cơn giận, giả vờ ngoan ngoãn nói:

 

“Mẹ, bác , hai người nói đúng lắm. Nhưng con đã bán căn nhà đó rồi. Con muốn giữ tiền mặt để lo điều trị cho bố.”

 

bác tôi lập tức đập mạnh đôi đũa xuống bàn, mặt đen lại: “Cái gì?! Sao con không bàn với bác trước?! Vậy Thiên Kỳ lấy gì mà kết hôn đây?!”

 

Tôi suýt bật cười. Nhà của tôi, cớ gì phải bàn với ông ta?

 

Lý Thiên Kỳ cũng sa sầm mặt, đặt bát cơm xuống, lẩm bẩm:

 

“Không ăn nữa.”

 

Sau đó, hắn ta ngồi lên ghế sô pha, mở điện thoại chơi game, hoàn toàn không coi ai ra gì.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/me-toi-dem-het-cua-cai-cho-nha-ngoai/chuong-1.html.]

Mẹ tôi nhìn cậu con trai vàng ngọc của bà, suýt chút nữa thì rơi nước mắt.

 

“Một chuyện lớn như vậy mà con lại tự ý quyết định. Vậy tiền bán nhà đâu?” Bà ta lại lẩm bẩm, “Bố con cái chân cũng không cần tốn nhiều tiền lắm đâu nhỉ…”

 

Giọng nói tuy nhỏ, nhưng tôi vẫn nghe không sót một chữ.

 

Tôi giả vờ uất ức nói: “Tiền… Con dùng hết để đóng viện phí cho bố rồi.”

 

Lý Kim Hoài chỉ thẳng vào tôi, không thể tin nổi:

 

“Nhiều tiền như vậy mà con đem đi đổ hết vào bệnh viện?! Bộ con định thay chân cho ông ta thành chân vận động viên à?!”

 

Tôi quay đầu đi, len lén đảo mắt.

 

“Con đã chuyển viện cho bố, vài ngày nữa sẽ có một ca phẫu thuật lớn. Bố con hoàn toàn có thể đứng dậy.”

 

Kiếp này sống lại, bố là người duy nhất tôi không thể để mất.

 

Ông là người chăm chỉ cả đời, nhưng lại bị chính vợ và anh vợ hút cạn máu.

 

Tôi là con một, và bố lúc nào cũng nâng niu tôi như viên ngọc quý.

 

Nhưng mẹ tôi – Lý Kim Quế – cứ như bị trúng tà vậy.

 

Trong mắt bà, tôi và bố đều là “người ngoài”, còn bà thì luôn hết lòng vì nhà họ Lý.

 

Bất cứ thứ gì trong nhà, bà cũng mang về biếu gia đình mình.

 

Kiếp trước, khi bố tôi hấp hối, bà ta không có mặt ở đó.

 

Lúc ấy, bà còn đang đi chọn đồ nội thất với Lý Thiên Kỳ.

 

Vì theo lời bà, “Chuyện của người c.h.ế.t không quan trọng bằng người sống.”

 

Tuần trước, tôi đã liên hệ với bệnh viện tốt nhất Thượng Hải để chuyển viện cho bố.

 

Mẹ tôi chưa từng đến trung tâm phục hồi chức năng thăm ông, thế nên tôi hoàn toàn có thể làm mọi chuyện trong âm thầm.

 

Các bác sĩ ở Thượng Hải nói rằng nếu bố tôi phẫu thuật thêm một lần nữa, khả năng đứng lên lại là 70%.

 

Tất nhiên, chi phí cũng không rẻ.

 

Bố tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi: “Nhan Nhan, hay là thôi đi, bố lớn tuổi rồi, cũng không sao đâu.”

 

Ông đã quen bị thao túng tâm lý (PUA) đến mức luôn lo lắng về tiền bạc.

 

Tôi an ủi ông: “Bố, tiền không phải là vấn đề, tin con đi.”

 

“Chờ bố khỏi chân, con sẽ đưa bố đi du lịch châu Âu, nên bố phải yên tâm chữa bệnh.”

 

Cuối cùng, ông đồng ý trong nước mắt.

Loading...