MÊ THOẠI BẢN NHƯNG YÊU EM - 9 - Hết
Cập nhật lúc: 2024-07-19 10:04:35
Lượt xem: 139
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
9.
Ta bị sự chênh lệch to lớn này làm hốt tới mức chân run lẩy bẩy, chợt lại phát hiện ra có một hơi thở lạnh lẽo xuất hiện trong gian phòng.
Mở mắt ra, ta đã thấy Ma Vương đã đánh nhau với một cái bóng đen.
Không phải đã nói là sẽ giả bộ tới ám sát ta à?
Ta vội vàng đi qua. Ma Vương cuống lên: “Tuyết Nguyệt, nàng đi mau đi!”
Sao ta đi được, ta lại chạy về phía trước thêm một tí để chắc chắn bóng đen kia đã nhìn thấy ta.
Ai ngờ hắn chỉ liếc mắt nhìn ta một cái sau đó tiếp tục tập trung đánh hết sức với Ma Vương.
Ta nhìn gương mặt đẹp đến phi lý của Ma Vương kia rồi lại nhìn vòng hai bằng phẳng như đồng bằng của ta một cái.
Lờ mờ phát hiện ra gì đó khiến ta muốn bùng nổ.
Này nhé, ngươi tốt xấu gì cũng phải phân biệt theo chiều cao chứ! Đồ thiếu chuyên nghiệp.
Ta còn chưa kịp ngăn màn kịch ẩm ương này lại thì một người áo đen từ ngoài cửa chạy vào.
Thấy tình cảnh hiện tại, hắn ta đơ ra tại chỗ: “Hai người, thế này thì phải thêm tiền.”
Ta kết nối phù truyền tin, cũng không quan tâm chuyện thử này thử kia có bị lộ hay không nữa: “Thất Thất, ngươi phái hai người tới à?”
“Đâu có, có mỗi một thôi mà.”
Ta nhìn hai vị đang đánh nhau chiêu nào chiêu nấy đều chí mạng, rồi lại nhìn người tới sau đang tròn mắt hai mặt nhìn nhau với ta.
Ta vội vàng ra dấu tay chữ X với hắn, dừng tay dừng tay, kiểm tra kết thúc, có biến rồi.
Người áo đen hiểu rõ gật gật đầu, ra dấu trả lời ta: “Hiểu rồi, hai người này đều là người theo đuổi ngươi, bây giờ bọn họ đang đánh nhau để tranh đoạt ngươi chứ gì.”
Ta duỗi một ngón tay ra, chỉ chỉ về phía cửa sổ: “Ngươi nên đi đi, bây giờ đang loạn lắm, không phải lúc để kiểm tra.”
Người áo đen cũng thò một ngón tay ra, tiếp tục gật đầu: “Hiểu rồi, bây giờ ta phải thử hai người kia sau đó chọn ra một người thật lòng đúng không.”
Ta: Là ngươi hiểu dữ chưa?
Áo đen: Hiểu òi mừ.
Hắn kéo ta tới giữa trận địa đánh nhau của hai người kia, đồng thời còn lặng lẽ đo khoảng cách để chắc chắn rằng ta đang cách hai người kia cùng một khoảng cách giống nhau, sau đó hắn rút đao đ.â.m về phía ta.
Ngươi hiểu hiểu cái rắm ấy mà hiểu!
Trong điện ánh lửa tóe loa, rất nhiều lựa chọn được đưa ra mà không cần suy nghĩ, cứ làm theo bản năng là được.
Ma Vương cản đường đao đ.â.m về phía ta lại, đồng thời đỡ lấy đòn đánh của bóng đen thần bí kia.
Ta kéo hắn lại, trông thấy vết thương sâu tới tận xương sau lưng hắn, hốc mắt không nhịn được nóng bừng.
Hắn dùng tay che mắt ta lại: “Đừng nhìn.”
Ta có thể cảm nhận được thân thể trong lòng mình đang dần phủ lên lớp vảy rồng lành lạnh.
Ma Vương đã biến về trạng thái nguyên thân, tới cả thời khắc nguy hiểm như này, hắn vẫn nhớ kỹ ta sợ rắn.
Ta chỉ vào bóng đen hét lên với người áo đen: “Giết hắn, ta thêm tiền cho ngươi!”
Hắn tặc lưỡi lấy làm lạ: “Sống đã lâu, không qua được thử thách tình yêu mà phải c.h.ế.t thế thì cũng khắc nghiệt quá đấy.”
“Đừng nói nhảm nữa!” Không thấy rắn ta thương đang liên tục thất thế à?
Cuối cùng hắn cũng chịu nghiêm túc: “Thôi thôi, ai bảo hắn không qua được kiểm tra.”
Ta chợt cảm thấy giọng nói của áo đen quen thuộc lạ thường.
Hắn cầm kiếm lên phóng tới nơi hai người kia đang giằng co, đánh cho bóng đen kia lui bước liên tục.
Cuối cùng còn lấy ra một chiếc bình phong ấn, miệng lẩm nhẩm.
Chỉ thấy bóng đen kia biến thành một làn gió đen, gào thét bay vào trong bình.
Ông ấy vẫn trước sau như một, nhất nhất không sát sinh.
“Bạch Linh Đế Quân, là người ạ?”
Ta hỏi vô cùng chắc chắn.
“Ai dà, bị nhận ra rồi, đúng là không uổng công ta nuôi ngươi bấy lâu.”
“Tiểu Thất rêu rao muốn tìm một người có thể đột nhập vào Ma cung, nơi này không phải nơi người bình thường có thể tùy ý xông vào nên ta phải tới thôi.”
Một chiếc đuôi thò ra bịt miệng ta lại.
Ma Vương hắn còn chưa biến lại được về thân người nhưng vẫn không quên ăn giấm.
Bạch Linh Đế Quân cười cười, sử dụng pháp thuật thu nhỏ Ma Vương lại, dùng lời hoa mỹ nói là để tiện cho việc chữa trị.
Không để ý tới ánh nhìn hằm hằm của Ma Vương, cứ thế nhét hắn vào tay áo.
Chiếc đuôi nhỏ của hắn cuốn lấy cổ tay ta, biểu hiện rất rõ ràng mình đang rất không tình nguyện.
Ta dịu dàng gỡ đuôi hắn ra, xoa đầu hắn an ủi: “Bạch Linh Đế Quân có y thuật cao siêu, chàng ngoan ngoãn chút, đừng làm loạn mà.”
Cái đuôi nhỏ run run, lại móc tới.
Như này là muốn ta đi cùng hắn, ta chợt cảm thấy chúng ta như có thần giao cách cảm.
Ta ngẩng đầu hỏi Đế Quân, ông ấy lắc đầu: “Tuyết Nguyệt cứ chờ ở đây đi, không mất bao lâu đâu, ta chắc chắn sẽ trả lại cho con một lang quân bình yên vô sự.”
Ta cúi đầu, mặt đỏ bừng.
Đế Quân đúng là, một bó tuổi rồi vẫn thích trêu người ta.
10.
Có vẻ như hiềm khích giữa hai người họ không nhỏ.
Ta thấy rắn nhỏ chưa biến được về lắc lắc đầu.
Hắn xấu hổ chui vào trong chăn, ta kéo hắn ra.
Chọt chọt cái sừng nhỏ của hắn, chế giễu: “Lần này xem như tôn thượng gộp hết cả xà phu, anh hùng cứu mỹ nhân, chăm sóc dưỡng thương làm hết trong một lần luôn rồi.”
Hắn đỏ mặt dưới lốt rắn phủ vảy đen sì không nhìn ra thứ gì nhưng nhiệt độ tiếp xúc với đầu ngón tay ta lại lặng lẽ tăng lên.
Hắn lại muốn chui vào trong chăn nhưng bị ta túm đuôi kéo lại.
Hắn bất đắc dĩ truyền âm cho ta: “Không phải nàng sợ rắn sao? Ta không muốn sau này nàng xa lánh ta.”
Thì ra không phải tại hắn đang ngại à.
Ta hất chăn ra, chân thành nói: “Ta sợ rắn thật nhưng nếu rắn này là ngươi thì ta không sợ nữa.”
Hắn nửa tin nửa ngờ cuốn lấy cổ tay ta, thấy vẻ mặt ta không có gì khác thường hắn lại được nước lấn tới, trườn từ sau lưng ta lên tới cổ, treo trên cổ ta cọ cọ thân mật.
Ta sờ lên sừng hắn, xem như ngầm đồng ý.
Chỉ thấy hắn đắc ý lắc lắc cái đuôi con con.
Tui là Tree, chúc mọi người đọc truyện vô tri, hí hí~
Thân mình uốn éo, lớp vảy rắn hình họa quái dị đáng sợ, ta vẫn sợ rắn lắm.
Nhưng lúc này hắn dưới dạng nguyên thân ở trước mặt ta, ta chỉ cảm thấy an tâm khó hiểu.
Ta chưa từng có cảm giác tin tưởng như thế, tin hắn sẽ không tổn thương ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/me-thoai-ban-nhung-yeu-em/9-het.html.]
Nhưng nếu cảm giác ấy chỉ vì hắn cản đao, đỡ chiêu của bóng đen cho ta thì lại không phải.
Từ tận đáy lòng, ta biết, giữa chúng ta không đơn giản như vậy.
Tới chiều hắn đã biến về thành dạng người, lầm lì sáp sáp lại gần ta.
“Thỏ con, dám trêu chọc bản tôn.”
Không ngờ hắn lại khôi phục nhanh như vậy, ta nhớ tới hành vi to gan trước đó của mình.
Ta biến về nguyên thân, nhảy nhót muốn chạy vì sợ bị hắn nhìn thấy khuôn mặt ta đang đỏ lên.
Thỏ con như ta ấy, nào phải đối thủ của Ma Vương.
Hắn thi triển pháp thuật khiến ta bay lên không trung, chạy vào trong lòng hắn.
Còn rất vô sỉ ra vẻ: “Không hổ là yêu, lại muốn dùng ôm ấp yêu thương để quyến rũ bản tôn.”
Bầu không khí tự nhiên lại trở nên mập mờ hường phấn.
Hắn ôm ta trong dạng nguyên thân, yêu thích không buông tay, còn xoa nắm tai của ta.
Chợt, một tiếng “rắc” nhỏ bé khó nhận ra vang lên.
Tai của ta bị hắn xoa gãy luôn rồi! Cả hai tai đều gãy luôn rồi!!!
Ta biến thành một con thỏ cụp tai rồi.
Hai với hai cái tai cụp nhảy ra, nhe răng với hắn.
Không được, tên Ma Vương này có đẹp trai nữa cũng không thể yêu đương với hắn được, quá là hao thỏ.
“Tuyết Nguyệt đừng sợ, ta có yêu lực Bạch Linh để lại cho ta, có thể trực tiếp chữa khỏi cho nàng.”
Hắn cũng rất lo lắng, cẩn thận ôm lấy ta, đưa tay phủ lên tai ta.
Hai tai của ta lại dựng đứng được rồi.
Hắn tựa đầu lên trán tai, hơi thở ấm áp vờn quanh người ta.
“Tuyết Nguyệt, bây giờ ta trả thụy khí lại cho nàng, từ giờ nàng sẽ không dễ bị thương như vậy nữa.”
“Á à, ta đã bảo sao ta lại dễ bị thương như vậy, trước đó chàng đã làm gì rồi?”
Tộc thỏ tuyết chúng ta, làm chủ thụy khí, không ngờ thụy khí của ta lại ở trên người Ma Vương.
“Nàng ngủ một giấc đi, khi nào tỉnh dậy sẽ rõ hết mọi chuyện.
Giọng nói của Ma Vương mang theo sự mê hoặc, ta rơi vào giấc ngủ say.”
11.
Khi thụy khí quay về, ta cũng mơ thấy quá khứ của chúng ta.
Thì ra ta và Ma Vương đã có tiền duyên từ lâu.
Khi ta tỉnh lại, Ma Vương với đôi mắt cún long lanh ánh nước, vẻ mặt chờ mong: “Tuyết Nguyệt, nàng nhớ ra ta chưa?”
“Vậy chừng nào chúng ta thành hôn?”
Hay cho một lời cầu hôn thẳng thắn, dường như ta còn thấy phía sau lưng hắn có một cái đuôi vô hình đang vẫy điên cuồng.
Trông giấc mơ hắn là một công tử chính trực nhã nhặn như ánh trăng, khác một trời một vực với hình tượng chó l.i.ế.m như bây giờ.
Mặc dù cũng không ảnh hưởng tới chuyện ta thích hắn nhưng ta vẫn hiếu kì, rốt cuộc cái chuyển hóa về chất này hình thành kiểu gì.
Ngày ta đại hôn với Ma Vương, Thất Thất dẫn theo một đám yêu ăn dưa tới chúc mừng.
Cứ gặp ai là nàng ấy lại bắt đầu khoác lác mình là chuyên gia tình yêu tổ truyền, chỉ cần nghe qua một chút là có thể phán được yêu hay không yêu.
Bạch Linh Đế Quân cũng tới, nói chuyện với giọng điệu rất đậm mùi phụ huynh nhà gái.
“Tuyết Nguyệt nhà chúng ta được ta dùng kỳ trân dị quả nuông chiều lớn lên.
“Sau này con bé ở Ma cung của ngươi, ngươi không được hà khắc nặng nề với con bé, nếu ngươi đối xử với con bé không tốt, ta sẽ phá hủy toàn bộ cái Ma cung của ngươi.”
Ma Vương nghiến răng nghiến lợi: “Tuyết Nguyệt vốn được ta nuôi bên cạnh, là ông thừa lúc ta ngủ say trộm mất nàng ấy, ta còn chưa tìm ông để tính sổ đâu.”
Mắt thấy hai người giương cung bạt kiếm như thể sắp muốn đánh nhau một trận, ta chỉ biết bó tay toàn tập.
Ta nhìn khách khứa quanh đây, lái sang chuyện khác: “Mông ngựa tinh đâu? Sao không thấy hắn đâu thế.”
“Hắn suy nghĩ bậy bạ, ta phạt hắn xuống nhân gian bê vác rồi, chắc khi nào con chúng ta làm tiệc đầy tháng hắn mới về được.”
Ma Vương nói tới đây thì đỏ mặt, ngượng nghịu nhìn về phía ta.
Bạch Linh Đế Quân cay mắt nhìn không nổi, quay đầu nhìn sang hướng khác.
Ta thật sự không nhịn được sự thắc mắc của mình, kéo Bạch Linh Đế Quân chạy sang một bên.
“Lúc trước hắn cũng coi như là quân tử đoan chính, sao bây giờ lại như thế này rồi?”
“À, hắn cắn nuốt t.h.i t.h.ể của giao long, sau trăm năm say ngủ, trên người khó tránh khỏi thú tính bung lụa.”
Bạch Linh Đế Quân nắm rất chắc kịch bản cha vợ không vừa lòng, cứ nhắc tới chủ đề con rể là lạnh lùng nói.
“À.”
“Đúng rồi, thời gian hắn tỉnh dậy càng ngày càng dài thì tính cách vốn có của hắn cũng dần được khôi phục.”
Ông ấy lại căn dặn ta thêm một câu.
Hai mắt ta sáng rỡ, bắt đầu chờ mong ngày ấy đến.
Về sau, Ma Vương đỏ bừng mặt, biến về thành thân rắn, chui vào trong chăn.
Giọng nói khàn khàn xuyên qua lớp chăn truyền ra: “Tuyết Nguyệt, đừng thế, bây giờ trời còn chưa tối nữa mà.”
“Không được tùy tiện thế này đâu.”
Ta sờ lớp vảy rắn trơn mượt của hắn, ghé vào tai hắn xấu xa thầm thì: “Trước kia chàng đâu có quan tâm tới trời tối hay không.”
Nhiệt độ dưới bàn tay tăng cao, hắn thành thật giải thích: “Ta ngủ quá lâu, trước đó vẫn còn mê man, hành động theo bản tính cả mà.”
“Bây giờ cuối cùng cũng tính táo rồi, tất nhiên không thể hành động tùy tiện như trước đây.”
Sự tương phản trước sau quá đáng yêu, ta không nhịn được ôm hắn vào lòng.
Chỉ thấy cả người hắn cứng đờ ra như một sợi dây.
“Tuyết Nguyệt, tình cảm là phải từ từ bồi đắp, bây giờ ta mới chỉ vừa tỉnh dậy, nàng như thế này có phải quá nhanh không?”
Ta cười lạnh: “Chính nhân quân tử, phiền chàng lau m.á.u mũi của mình trước đi rồi lại mấy lời này.”
Hắn đỏ mặt, biến trở lại thành người, đảo khách thành chủ ôm lấy ta.
Hắn còn tìm cho bản thân một lý do rất sứt sẹo.
“Ta thấy m.ô.n.g ngựa tinh ở nhân gian đã biết sai rồi, hay chúng ta làm ra chuyện vui rồi triệu hắn về nhé.”
“Vậy lúc đấy là tổ chức hôn lễ bù cho sau khi hoàn toàn tỉnh lại hay tổ chức tiệc đầy tháng cho con đây?”
Ta hà hơi bên tai hắn, giọng nói mập mờ.
“Song hỉ lâm môn.”
Hắn phất phất tay, thi triển pháp thuật khiến dây leo bên ngoài Ma cung dài ra, che phòng ngủ lại tối như ban đêm.
Đêm, còn dài đằng đẵng.