MÊ THOẠI BẢN NHƯNG YÊU EM - 6 - 8

Cập nhật lúc: 2024-07-19 10:04:12
Lượt xem: 112

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

6. 

 

Mấy hành vi lung tung của Ma Vương thật sự không bình thường tí nào.

Tui là Tree, chúc mọi người đọc truyện vô tri, hí hí~

 

Ta đến Ma cung chưa tới ba tháng, hết bị trật chân, bị xoay đau cả não, giờ lại bị đè gãy xương.

 

Ta lựa chọn đi tố khổ với người chị em là hồ yêu bảy đuôi của ta.

 

Chúng yêu đều rất tò mò với Ma Vương, cả đám tụ hết lại cùng nghe ta kể khổ.

 

Chờ ta kể xong, bọn họ hiếm khi im lặng hồi lâu hàng loạt, sau đó bắt đầu mồm năm miệng mười thảo luận.

 

Cuối cùng đi tới một kết luận cũng ít có bất ổn, Ma Vương đang theo đuổi ta.

 

Ta...

 

Hẳn là còn ổn, ta đang không có bổ phế* ở đây mà.

 

*Ý là nghe xong hốt quá ho sù sù, nhưng vì không có bổ phế nên thôi không ho nữa ấy :)).

 

“Đừng nói lung tung, nhất định là hắn bị bệnh gì đó rất nghiêm trọng.”

 

Cứ tiếp tục như này, ta nghĩ ta phải đi mua cho mình một cái bảo hiểm thân thể phòng chuyện ngoài ý muốn thôi. 

 

Người chị em Thất Thất khẳng định rất dứt khoát: “Căn cứ theo kinh nghiệm của hồ yêu chúng ta, hắn thích ngươi.”

 

Ta...

 

 “Không phải thì sao ngươi câm nín rồi.” 

 

Cuộc trò chuyện càng ngày càng bất bình thường.

 

Thất Thất thấy ta không tin, sốt hết cả ruột.

 

“Riêng hiểu nam nhân ấy, hồ yêu chúng ta nhận thứ hai thì không yêu nào dám xưng thứ nhất.”

 

“Nếu ngươi không tin, thì làm theo ta nói đi.”

 

Thất Thất đưa cho ta một quyển hướng dẫn kiểm tra tình cảm.

 

Ta rất hoài nghi, nàng ấy thấy ta vừa mỉa mai nàng ấy nên muốn chơi chớt ta đây mà.

 

Ngay cái đầu tiên này nè, giả bộ đau chân để Ma Vương cởi tất ngâm chân cho ta.

 

Lại còn lấy cớ mới bị trật chân, bảo hắn xoa bóp, nắn xương lại cho ta?

 

Ta cảm thấy nếu ta làm như vậy thật thì thứ được ngâm chắc sẽ là cái đầu của ta.

 

“Thất Thất à, tục ngữ đã nói rồi, mạng chỉ có một thôi. Ta vất vả lắm mới tu được thành người, không định nghĩ quẩn đâu!”

 

“Ài ôi, ta thề trên danh nghĩa bà nội Đát Kỷ nhà ta, chắc chắn không nguy hiểm đâu, ngươi cứ yên tâm to gan mà thử.”

 

“Vậy ta thử nhé?”

 

Nhưng đừng thử xong cái là lên tiên luôn nhé, một ta nho nhỏ chắp tay trước ngực, thầm cầu nguyện trong lòng.

 

Bước vào cung điện, ta thấy Ma Vương đang loay hoay với một đĩa linh quả.

 

Xếp chúng nó thành một cái vòng giống hình quả đào.

 

Trông có vẻ là muốn ăn đào.

 

Nhìn thấy ta, hắn đưa đĩa trái cây qua.

 

“Nghe nói trước kia nàng không thích ăn cỏ, chỗ trái cây này cho nàng đó.”

 

“Cho ta?”

 

Trong lòng ta nghĩ đến chuyện thử kia, vô thức nhận lấy, còn cầm một quả lên bắt đầu ăn.

 

“Sao, ngon không?”

 

“Chân ta đau.”

 

“Chua*? Loại hồng này chỉ có vị chát với ngọt thôi chứ, sao lại chua?”

 

*Trong tiếng Trung, 酸 có nhiều nghĩa, vừa chỉ đau mỏi, vừa chỉ vị chua.

 

Hắn do dự cầm một quả lên, cắn một miếng: “Tuyết Nguyệt, quả này ngọt, nàng ăn quả này đi.”

 

Ta nhìn quả hồng vừa bị hắn cắn trên tay.

 

Quả thì đúng là không chua nhưng hắn lại tin lời ta nói thật.

 

Ta chợt cảm thấy nếu mình có thử thật thì chắc cũng chưa tạ thế đâu.

 

“Chân ta đau, không biết có phải tại lần trước trật chân vẫn chưa khỏi hẳn không...”

 

Ta còn chưa nói hết câu, cũng chưa kịp thể hiện một biểu cảm phù hợp thì hắn đã căng thẳng bế ta ngồi lên vương tọa của hắn.

 

Cởi giày của ta ra, cẩn thận xoa nắn khớp xương mấy cái.

 

“Tuyết Nguyệt, chân nàng không bị nội thương, hay ta cho vu y tới kiểm tra cho nàng nhé.”

 

Tất nhiên là không sao rồi, ta giả bộ mà.

 

“Ừm, ta có hỏi vu y rồi, hắn nói phải chăm ngâm chân.”

 

Vừa dứt lời, hắn đã móc từ trong tay áo ra một cái thùng ngâm chân.

 

Sau đó lại dùng pháp thuật dẫn nước Ma cung tới.

 

Tiếp theo, hắn khuấy nước trong thùng lên, lập tức có hơi nóng bốc lên.

 

Cuối cùng cởi tất của ta ra, cho hai chân vào thùng ngâm.

 

“Nhiệt độ nước thế nào, có nóng lắm không?”

 

Động tác lưu loát, dùng thuật ngữ rất chuyên nghiệp, trong một thoáng ta cảm tưởng như mình đang ở quán xoa bóp chân.

 

Hơn nữa ta còn đang là khách quý siêu cấp cầm thẻ đã nạp tiền cả năm.

 

Chân không bị nóng quá nhưng gương mặt ta chợt đỏ bừng.

 

Đúng là Ma Vương hắn lạ lắm.

 

7.

 

Mục kiểm tra thứ hai Thất Thất cho ta là...

 

Cố gắng nói chuyện vui vẻ với người khác giới trước mặt hắn.

 

Khác giới thì nhiều, nguyên cái Ma cung này đều là người khác giới cả, có đúng một mình ta là nữ.

 

Vì mấy hành động lúc trước của hắn, ta cảm thấy có khi mình sẽ không tìm được người tới để thử.

 

Sau khi hóng được m.ô.n.g ngựa tinh bị thương đang nằm trên giường không dậy nổi, ta liền kéo Ma Vương cùng tới thăm hắn ta.

 

Ma Vương bị ta kéo đi, miệng còn lẩm bẩm: “Thăm hắn làm gì, hắn đáng đời, đều tại mấy cái chủ ý ngu ngốc của hắn, còn nói gì mà nên bắt đầu từ sinh hoạt, chó má.”

 

“Có quan hệ tốt với hắn như này từ bao giờ chứ, rõ ràng ta canh kỹ lắm mà.”

 

Trên đường đi, ta ngó thấy sắc mặt hắn càng ngày càng đen.

 

Trong sách thử nghiệm có phân tích, nếu có thích, có thể sắc mặt hắn sẽ không thay đổi, có thể sẽ giận dỗi, cũng có thể sẽ tìm người khác giới kia gây phiền phức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/me-thoai-ban-nhung-yeu-em/6-8.html.]

 

Ta nhìn cái mặt thối của hắn chăm chú, giải thích: “Chỉ là thăm đồng nghiệp bị thương thôi mà, đây là đạo lý đối nhân xử thế đó.”

 

Hắn không cam lòng nói: “Có bản tôn ở đây, nàng muốn làm gì thì làm, không cần câu nệ lễ tiết.

 

Tim ta mất không chế đập dồn dập, khóe miệng cũng không nhịn được nhoẻn lên.

 

Ta bị câu nói này của hắn chọt đúng chỗ rồi.

 

Đến nơi, m.ô.n.g ngựa tinh lần này bị thương còn nặng hơn cả lần trước.

 

Từ đầu tới chân được bó thành cái xác ướp trắng toát.

 

Ta giật mình: “Ngươi như này là bị xương toàn thân bị gãy vụn thành bột hết rồi à?

 

Mông ngựa tinh khó khăn quay đầu, sau khi nhìn thấy ta và Ma Vương, hắn trong như vừa mở chốt run vậy, run bần bật.

 

“Không cẩn thận... bị ngã, sao dám phiền Tuyết Nguyệt tiên tử đích thân tới thăm, chỗ ta không có chiêu đãi được ngài, hay ngài về trước đi.”

 

Này chắc phải ngã từ trên vách đá xuống mới ngã thành như này được!

 

Ta thấy hắn đúng là quá đáng thương, thế là ta cũng quên luôn sự chê của mình cho hắn.   

 

“Ừm, ngươi bị thương nặng như này đã mời vu y tới khám chưa? Uống thuốc thế nào? Có cần người cho ngươi ăn không?”

 

Trời xanh chứng giám, ta chỉ một lòng quan tâm tới đồng nghiệp đang ốm bệnh, không hề nghĩ tới chuyện thử thiếc gì đó.

 

Ma Vương nghe ta nói vậy, lặng lẽ thò chân ra, đụng đụng vào chân giường.

 

Ta chỉ nghe thấy một tiếng rầm rầm, vụn gỗ b.ắ.n tung tóe, giường của m.ô.n.g ngựa tinh tự nhiên sập thành một đống vụn.

 

Hắn ngồi trên đống đổ nát, m.á.u từ m.ô.n.g chầm chậm chảy ra, chắc là bị mảnh vụn đ.â.m phải rồi.

 

“Tuyết Nguyệt tiên tử à, ngài mau đi nhanh đi, nếu ngài còn không đi, cái mạng này của ta chấm dứt tại đây mất!”

 

Mông ngựa tinh rên rẩm, giơ hai cái tay bị quấn thành bánh chưng ủi ủi ta.

 

Ma Vương nhấc chân lên, đạp hắn một cái: “Ai cho ngươi lá gan đuổi nàng đi?”

 

Máu trên m.ô.n.g mông ngựa tinh chảy càng nhanh hơn.

 

“Không dám không dám, tôn thượng minh giám, có cho tiểu nhân mười lá gan tiểu nhân cũng không dám ạ.”

 

Hắn gào khóc thảm thương, nghĩ tới vết thương mới chồng vết thương cũ lại càng thêm đớn đau. 

 

Ta vội vàng ngăn lại: “Chúng ta về đi, chân... Chân ta lại thấy hơi đau rồi, chúng ta về ngâm chân đi.”

 

Dưới tình thế cấp bách, lý do của ta đúng là sứt sẹo khó tin.

 

Nhưng Ma Vương lại chẳng nhận ra chút nào, trực tiếp bế ta lên.

 

Mông ngựa tinh sững người, vô thức giơ cánh tay bó thành bánh chưng lên cho vào miệng cắn, sau đó lại ngoác mồm gào khóc.

 

Ta vùi mặt trong lòng Ma Vương, dọc đường được hắn ôm về, không biết đã nghe thấy bao nhiêu tiếng trật khớp hàm.

 

8.

 

“Thất Thất, hình như ngươi nói đúng rồi.”

 

Ta nghe thấy trong phù truyền tin vang lên tiếng hít sâu của một đám người, trông có vẻ cũng nhiều yêu ưa buôn chuyện đang hóng hớt cùng.

 

Ta kể từng chuyện một cho nàng ấy nghe, sau đó lại là một cuộc thảo luận trôi qua.

 

Thất Thất nói: “Ta cảm thấy chuyện của ngươi không chỉ đơn giản là thích, mà là yêu. Ma Vương hắn yêu ngươi rồi!”

 

“Ta cảm thấy chuyện này...” Là không thể.

 

Còn chưa nói hết câu, Thất Thất đã đã cướp lời: “Ta không cần ngươi cảm thấy, ta cần ta cảm thấy.”

 

Nàng ấy ngang ngược ngắt lời ta, thái độ ăn chắc trăm phần trăm khiến ta cũng muốn tin nàng ấy.

 

Tin cái rắm ấy, lố vừa vừa thôi chứ.

 

Thích là niềm vui khi chợt thấy, là sự rung động trong một tích tắc khi pháo hoa nở rộ.

 

Mà yêu, lại là trải qua thay đổi, khó khăn cũng không phai mờ.

 

Là sau khi cả hai đều bộc lộ khía cạnh tồi tệ nhất, chật vật nhất của mình, vẫn có nhau trong lòng, vẫn trân trọng, chữa lành tổn thương.

 

Giữa ta và Ma Vương, chỉ giống như hắn trông thấy một đóa hoa giữa Ma giới âm u, vì mới lạ nên mới muốn hái về.

 

Chúng ta chưa từng trải qua chuyện gì cùng nhau, sao có thể nói là yêu?

 

“Có phải ngươi không tin đúng không? Ta thề trên danh nghĩa bà nội Đát Kỷ của ta.”

 

Thấy ta im lặng, Thất Thất lại lôi bà nội của nàng ấy ra: “Ta còn có một mục thử thứ ba nữa cơ mà, thử cái đấy là biết ngay rốt cuộc hắn có yêu ngươi hay không.”

 

“Hay thôi đừng thử nữa.”

 

“Chuẩn bị thôi.”

 

“Ta đã bảo ta không thử rồi mà!”

 

“Được rồi, đêm nay ta sẽ tìm một sát thủ, lẩn vào Ma cung, ám sát ngươi ngay trước mặt Ma Vương, tới lúc đó để xem hắn có tình nguyện đỡ đao thay ngươi không.”

 

“Nếu như hắn chịu đỡ, vậy rõ ràng tình cảm của hắn dành cho ngươi đã vượt qua giới hạn sinh tử, chắc chắn là yêu không lối về.”

 

Thất Thất phân tích đạo lý này kia rất rành rọt, nàng ấy vội vàng ngắt liên lạc, không cho ta cơ hội từ chối lần hai.

 

Chắc là nàng ấy đi tìm sát thủ rồi.

 

Ta bắt đầu bồn chồn lo lắng, dù sao đây cũng không phải bài kiểm tra bình thường, đao kiếm không có mắt, nhỡ đ.â.m nhầm thì phải làm sao?

 

Ta, ta vội vàng mặc giáp mỏng dệt bằng tơ vàng vào, thì lại nghe thấy tiếng gõ cửa của Ma Vương bên ngoài: “Tuyết Nguyệt, giường của ta hỏng rồi, hôm nay ta có thể ở lại phòng nàng một đêm không?”

 

Ta... Đây là tự ngươi đưa tới cửa đấy nhé, đừng trách ta nha.

 

Ta mở cửa, bắt gặp hắn đang mặc áo ngủ màu trắng, vừa xấu hổ vừa e thẹn, người đung đưa, uốn éo như cái bánh quẩy.

 

Sau khi cho hắn vào, hắn trưng ra vẻ mặt được như ý nhưng lại nửa mừng nửa lo, vui vẻ chưa được nửa khắc đã lầm lầm lì lì.

 

“Có phải ai muốn vào phòng nàng ở nàng cũng cho vào không?”

 

“Tuyết Nguyệt, không phải ai cũng quân tử như ta, từ giờ về sau nàng chỉ được cho ta vào thôi, không được cho người khác vào.”

 

“Nàng yên tâm, chúng ta còn chưa tổ chức đại hôn, ta sẽ ngủ bên cạnh không động đậy.”

 

Ta gật đầu qua loa, dùng tấm lòng yêu mến thiểu năng nói với hắn: “Được được được, chỉ cho ngài vào thôi, đi ngủ đi, ngài đi ngủ đi.”

 

Cuối cùng hắn cũng hài lòng, lăn lộn bò trườn lên giường.

 

Tìm được một vị trí hài lòng, hắn vén một góc chăn lên vỗ vỗ, ra hiệu cho ta lên giường.

 

Ta ôm một bầu tâm sự nằm xuống, lọt vào tầm mắt ta là khóe miệng ngoắc sắp tới mang tai của Ma Vương khiến bầu không khí giữa đêm càng thêm kinh dị.

 

Ta cứ nghĩ rằng mình sẽ không ngủ được.

 

Dù sao người đang nằm bên cạnh cũng là Ma Vương không ai đoán được tiếp theo có làm ra hành động gì khác người không.

 

Trong bóng đêm vô tận, khi nào sát thủ mới lẻn được vào đây, có khi nào hắn ta sẽ đ.â.m nhầm người không?

 

Nhưng khi ta ngả đầu trên chiếc gối mềm mại, cảm giác an tâm khó hiểu bỗng ùa tới khiến ta nhanh chóng chìm vào mộng đẹp.

 

Trong mộng, Đại Ma vương không hề u ám âm trầm như bây giờ mà là một thư sinh với mái tóc bồng bềnh được cột lại, trông ôn hòa mà hăng hái.

 

Trong mộng, ta là một con thỏ, rúc bên gối đầu của hắn, đôi tay hắn vòng quanh ta, trông như đang bảo vệ. 

Loading...