MÊ THOẠI BẢN NHƯNG YÊU EM - 3 - 5
Cập nhật lúc: 2024-07-19 10:03:33
Lượt xem: 135
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
3.
Lần này m.ô.n.g ngựa tinh dâng lên nhiều thoại bản hơn.
Ta thấy Ma Vương đọc rất chăm chú bèn nhón hai quyển quay lưng lại đọc trộm.
Trong sách, mỗi lần nữ tử gặp nạn luôn có thiếu hiệp áo trắng từ trên trời giáng xuống.
Lúc này, tất nhiên nữ tử sẽ phải không làm gì cũng ngã, sau đó thiếu hiệp ôm lấy eo nàng quay đều quay đều lại quay đều.
Sau khi trải qua trời đất quay cuồng, ánh mắt ta chạm nhau, tất nhiên sẽ nảy sinh tình cảm.
Tình tiết cũ rích, vừa cũ vừa tục!
Ta lén trả sách lại chỗ cũ.
Ánh mắt nhìn về phía Ma Vương mang theo sự đồng cảm yêu thương cho thiểu năng trí tuệ.
Sách này phần lớn là cho mấy thiếu nữ mơ mộng tình yêu ở nhân gian đọc.
Ma Vương say ngủ trăm năm, chẳng lẽ sau khi tỉnh lại lại xuất hiện chướng ngại nhận thức về giới tính của mình à.
Lần này, hắn nghiên cứu rất tập trung, đọc suốt nửa tháng không ngủ không nghỉ.
Cuối cùng cũng đọc hết số sách, hắn trưng khuôn mặt tràn trề tự tin nói với ta:
“Thỏ con, nàng tới Ma giới cũng đã lâu, chắc cũng nhớ quê vô cùng, ta cho nàng ba ngày nghỉ, về thăm quê đi.”
Ta cảm động lắm lắm, mặc dù Ma Vương bị thiểu năng nhưng hắn vẫn còn đáng tin chán.
Ta ôm tay nải chậm rãi về quê.
Thân là một con thỏ phàm ở nhân gian, ta lại không thich ăn cỏ.
Sau khi Yêu giới phát hiện ra ta có yêu khí liền đưa ta về, ngày ngày cho ta ăn linh quả.
Vì ghi nhớ ân tình của Yêu giới nên ta mới tới Ma cung mong có thể làm gì đó cho Yêu tộc.
Đi được nửa đường, một còn hổ vằn hung dữ từ đâu nhảy ra.
Ban đầu ta tưởng rằng đây chỉ là một con thú bình thường, đang định dùng phép ẩn thân đi khỏi.
Thì hai mắt con hổ kia lóe sáng, phá tan thuật ẩn thân của ta.
Nhưng nếu là Yêu tộc thì sẽ bị Thiên đạo ràng buộc, không được sát sinh ăn thịt.
Còn con hổ lại là lộ ra vẻ mặt hung dữ với ta, cong người lên vào tư thế chuẩn bị đi săn.
Ta thầm nói không ổn rồi, đang định quay đầu chạy thì lại có một cục đá từ xa bay tới đập vào đùi ta.
Ta đứng không vững, lúc sắp té ngã, không biết Ma Vương từ đâu bay ra.
Đưa tay ôm lấy eo ta, ta được hắn đỡ dậy, còn đang định buông tay thì hắn lại theo lực ngã của ta bắt đầu xoay tròn.
Sau khi xoay đủ bảy bảy bốn mươi chín vòng.
Hắn nhìn hai mắt ta chằm chằm, không biết muốn nhìn cái gì trong mắt ta.
Chắc là không nhìn thấy gì đâu, vì lúc xoay đến vòng thứ ba mươi, trong mắt ta chỉ còn một ông sao sáng hai ông sáng sao thôi.
Sau đó, ta nghiêng đầu, bất tỉnh nhân sự.
Tới khi ta tỉnh lại, thì hai chúng ta đã về tới Ma cung.
Hắn cầm tay ta, ngủ thiếp bên giường.
Hàng mi dài đổ bóng trên sống mũi, tựa như cánh bướm chập chùng rung động, dường như trong mơ hắn cũng đang rất bất an.
Mặc dù hắn cứu ta hơi quá tay nhưng không ngờ hắn cũng là người quan tâm đến thuộc hạ.
Ta thấy hơi hơi cảm động.
Quay đầu lại thấy m.ô.n.g ngựa tinh đầu quấn băng vải, một cánh tay dùng vải trắng treo trước ngực.
Hắn khập khiễng lết qua, trông thảm lắm.
Mặc dù ta ghét cái tính nịnh chảy nhớt của hắn nhưng âu cũng là đồng nghiệp, ngoài mặt vẫn phải quan tâm cho có một tí.
“Mông ngựa tinh, ngươi sao thế?”
Bà thỏ bảo gọi biệt danh của đồng nghiệp sẽ giúp tăng cảm giác thân thiết.
Ta đây là đang áp dụng lý thuyết.
Mông ngựa tinh trợn trắng mắt, ánh mắt liêng liếc qua Ma Vương bên giường, run rẩy đáp: “Bất cẩn nên bị ngã.”
“Uầy, ngươi ngã toàn diện thế, siêu thật đấy.”
Bà thỏ dạy ta, khen đúng lúc sẽ có được thiện cảm của người khác.
Lồng n.g.ự.c m.ô.n.g ngựa tinh lên lại xuống, hắn nhịn lại, kéo bao tải đằng sau ra giơ lên.
“Tuyết Nguyệt cô nương, đây là sách tôn thượng yêu cầu, ta đi trước đây.”
Hắn vứt bao tải lại, cứ như có quỷ đuổi theo sau vậy.
Ma Vương nheo mắt tỉnh lại, vừa hay nhìn thấy bóng lưng chạy trối chớt của m.ô.n.g ngựa tinh.
“Kia là m.ô.n.g ngựa tinh? Chạy nhanh thế.”
Hắn lẩm bẩm rồi, khi nhìn thấy bao tải sách kia thì hai mắt tròn xoe.
Sự vui vẻ toát ra có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Hắn thoáng nhìn qua ta đang ngồi dựa trên giường, hơi chột dạ nói với ta: “Vu y nói nàng sợ hãi quá độ, bị chấn động não nhẹ nên thời gian này không cần làm gì hết.”
“Bản tôn muốn bế quan, nàng cứ dưỡng bệnh cho khỏe đi.”
Tui là Tree, chúc mọi người đọc truyện vô tri, hí hí~
Dứt lời, hắn kéo bao tải đi luôn.
Sợ hãi quá độ dẫn đến chấn động não? Mà, đi bế quan hay đi đọc thoại bản?
Ta cúi người nhặt một quyển sách rơi từ chỗ bục trên bao tải ra. Bằng chứng cho thấy Ma Vương chẳng thành thật tí gì.
4.
Trong quyển sách này viết về Công chúa cứu được tướng lĩnh của quân địch.
Trong quá trình dốc lòng chăm sóc hắn, tình cảm lặng lẽ nảy nở.
Trên thân thể tráng kiện của tướng quân trẻ tuổi là vết thương trải rộng.
Công chúa vừa lau miệng vết thương, vừa bôi thuốc cho hắn.
Sau đó lại mang thuốc thị nữ dâng lên, tự tay bón cho hắn uống, bầu không khí mập mờ tràn lan sau lớp rèm che.
Ầy, vẫn tục như trước.
Ta đọc qua đã không buồn để ý đến tình tiết nữa, lại nằm xuống.
Hôm nay là ngày gì, là ngày nghỉ có lương.
Ta không hưởng thụ thoải mái cái ngày nghỉ khó có được này đúng là có lỗi với bản thân.
Vì thế, ta tích cốc*, mọc rễ nằm trên giường nửa tháng trời.
Tích cốc: là kiểu hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt khỏi cần ăn ha.
Hạnh phúc.
Lúc ta sắp nằm đến nhức cơ, vén chăn lên định đi ra ngoài một tẹo.
Thì Ma Vương ôm n.g.ự.c lảo đảo chạy vào.
Khó có khi mặc được cái áo trắng nà lại bị vết đao rạch ngang rạch dọc, rách xác xơ.
Được mỗi chỗ vải ở nơi mấu chốt coi như còn lành lặn.
Màu m.á.u đỏ lan trên vải áo trắng, chói mắt vô cùng.
Đường cong duyên dáng thấp thoáng sau lớp vải rách, khóe miệng hắn đỏ thẫm, hình như mới thổ huyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/me-thoai-ban-nhung-yeu-em/3-5.html.]
Trên khuôn mặt đẹp trai ngời ngời cũng có một vết cắt, còn cả dấu tay và dấu giày trước đó chưa tiêu tán.
Phát huy ổn định hình tượng mỹ nhân thê thảm tổn thương sau chiến trận.
Đích đến của hắn rất rõ ràng, đi thẳng tới chỗ ta.
Lúc bổ nhào vào người ta dương như đã dùng hết chút sức lực cuối cùng của hắn.
Sau đó ngất xỉu rất bài bản.
Không phải chứ, ngươi có biết, nam nhân thân cao trăm tám lăm phân như ngươi, một nữ yêu nhỏ nhắn xinh xắn như ta đỡ thế quái nào được?
Tất nhiên là ta không đỡ được, không ngoài dự đoán, ta bị hắn đè bẹp dí trên đất.
Tiếng xương gãy khiến người ta ghê răng vang lên.
Ta cố gắng ngẩng đầu nhìn về phía n.g.ự.c mình, lõm mất một chỗ rồi.
Xương sườn của ta gãy rồi! Lại còn không chỉ gãy một cái!!!
Đúng là nghiệp chướng mà, ban đầu ta lấy cớ đầu vẫn còn đau để nằm thêm ba ngày nữa, chẳng lẽ đây chính là báo ứng của ta sao.
Ta là yêu, muốn chữa thương thì phải dùng yêu khí nhưng nguyên cái Ma cung to đùng này ngoài ta ra, toàn là ma.
Số yêu trước đó tới đây tham gia tuyển chọn, đều không được chọn nên về Yêu giới hết rồi.
Nói cách khác, chỗ xương sườn gãy này ta phải tự mình dưỡng thương từ từ.
Ta vừa được ma thị* hỗ trợ khiêng về giường thì lại nghe thấy Ma Tôn mới tỉnh lại không chịu băng bó vết thương.
*Ma thị: Giúp việc nhưng thuộc Ma tộc.
Còn chỉ mặt điểm tên đòi ta tới bôi thuông cho hắn.
Mấy người ma thị hỗ trợ khiêng ta về hai mặt nhìn nhau, không biết hắn lại nổi khùng nổi điên cái gì.
Ma thị tới truyền lệnh nhìn thấy phần n.g.ự.c lõm xuống của ta mà ngẩn ra.
Sau đó sai người khiêng ta lên cáng cứu thương khiêng đi.
“Ai, người làm thuộc hạ như chúng ta, không thể làm trái lệnh cấp trên được, hai tay của ngươi còn ổn mà, vẫn bôi thuốc được.”
Mịa...
Ngươi nghe xem, ngươi đang nói tiếng người đấy à?
Ta bùng bùng lửa giận, cố gắng ngẩng đầu, mắt to trừng mắt nhỏ nhìn Ma Tôn đang cùng nằm trên giường.
Ta muốn nhìn thấy sự áy náy, hổ thẹn trong mắt hắn.
Phải gắng tới khi nào khiến hắn nửa đêm bật dậy, tự tát yêu chính mình.
Vừa tát vừa nói: “Ta thật đáng chết!”
5.
Đương nhiên đây chỉ là ảo tưởng của ta, tên Ma Vương đầu óc có vấn đề làm gì biết áy náy là gì.
Hắn chỉ rất kinh ngạc, hoàn toàn không nghĩ tới đây là tại hắn mà ra.
“Nàng bị sao vậy, là kẻ nào khiến nàng bị thương? Nói cho bản tôn, bản tôn đi đập chớt hắn!”
Giọng nói tàn nhẫn, không có chút nhận thức nào, còn nói kiểu đậm mùi tổng tài bá đạo.
Khiến ta không muốn nói dối thiện chí cho hắn nghe tí nào nữa rồi.
“Chắc tôn thượng đã quen, đây là do ngài ngất xỉu đè phải.”
Hắn nhất thời nghẹn họng: “Vậy... Vậy tại sao không có vu y nào chữa trị cho nàng?”
“Nếu Tuyết Nguyệt hồi phục không tốt, ta sẽ khiến bọn họ sống không bằng chớt!”
Hình như hắn lại lên cơn rồi, ta hơi co chân lại.
Nhưng phát hiện ra, mình đang nằm, không đạp được.
Tiếc thật, nếu ta đang đứng, ít nhất cũng đạp ra được một cái hố thần tiên cho hắn.
“Ta là yêu, vu y không chữa được, còn những yêu tốc kia thì bị ngài đưa về Yêu giới cả rồi.”
Ta sợ tên này lại há mồm sai người tìm yêu về đây.
Sau đó, cuối cùng Ma Vương cũng chột dạ, sai người khiêng một cái giường nữa tới đây.
Nói là rất hổ thẹn, muốn cho ta nằm ở đây dưỡng thương cùng.
Ta còn làm gì được nữa, với người đầu óc thần kinh, ngươi không thể làm trái hắn được đâu, chỉ thuận theo hắn được thôi.
Ta chỉ biết nghe lời, được khiêng qua một cái giường khác nằm.
Vu y bôi thuốc cho hắn hắn cũng không chịu nằm yên, bôi kiểu gì cũng phải trưng tấm n.g.ự.c trần ra trước mặt ta.
Khiến mấy vu y không thể không đổi thành một con vượn ma tay dài bôi thuốc cho hắn.
Hắn cũng không thèm để ý, rất biết lúc có lúc không tìm cơ hội khoe ra đường cong cơ bắp xinh đẹp.
Hắn thể hiện quá rõ ràng khiến ta đột nhiên thông não.
Bây giờ, ta đang là thân là thị nữ riêng của hắn, đúng là nên quan tâm thăm hỏi mấy lời.
“Tôn thượng pháp lực mạnh mẽ vô song, là ai lại khiến ngài bị thương thành thế này?”
Ta cũng tò mò thật vì khi hắn vừa thức tỉnh vốn là thời điểm suy yếu nhất rồi mà vẫn có thể hạ Ma Vương tiền nhiệm cái một.
Năng lực như vậy, ai lại có khả năng đánh hắn bị thương thành như này được.
Hắn thấy ta chủ động hỏi thăm, trên mặt vô thức tỏ ra vui mừng: “Là quân địch.”
“Quân địch?”
Ma cung này phòng thủ vô cùng vững chắc, quân địch nào mà lại phá được tầng tầng lớp lớp cửa ải để đánh tới tận chỗ của hắn được?
Còn để lại mấy vết cắt không nguy hiểm đến tính mạng tí nào, tất cả đều chỉ là vết cắt nông choèn choẹt.
Ngoài tăng thêm sự gợi cảm cho cơ thể hắn thì chẳng có tí uy h.i.ế.p nào cả.
Hơn nữa, mấy vết thương kiểu này bình thường đâu có cần băng bó.
Chỉ cần vận ma khí quanh người một vòng là vết thương sẽ tự khỏi hẳn, tới cả sẹo cũng không còn.
“Là... Đế Quân, Bách Linh Đế Quân núi Cửu Vĩ, là hắn đánh.”
Tào lao bí đao.
Bách Linh Đế Quân của Yêu giới một lòng chỉ muốn phi thăng nên luôn ở trong núi Cửu Vĩ tu tâm dưỡng tính.
Người còn từng nổi hứng nuôi ta bên cạnh mấy năm liền.
Mỗi khi chân của ta định giẫm lên mấy con côn trùng trên mặt đất, ông ấy đều sẽ thi pháp khiến ta bay lên không trung.
Người như thế mà tự nhiên chạy tới đánh ngươi thành thế này á?
Ai không biết còn tưởng rằng gần đây ông ấy thích cạo gió cho người ta mất.
Hoang đường vừa thôi Ma Vương ơi.
Ta giả bộ lo lắng: “Không biết ngài với Đế Quân có khúc mắc gì thế ạ, sao ông ấy lại tới tận đây đánh ngài?”
Vết đỏ này trông như bông hoa ấy, rất cả cảm giác nghệ thuật.
Gần đây Đế Quân đang nghiên cứu bộ môn nghệ thuật trên cơ thể người gì đó à?
“Hắn cướp vật nuôi của ta, sau khi ta tỉnh lại có đánh với hắn một trận nên giờ hắn tới báo thù. Đúng rồi... Chính là như thế đấy.”
Ta nhìn hắn trả lời mặt không đỏ, thở không gấp, đành miễn cưỡng tin vào nguyên nhân này.
“Cướp thú cưng của người khác, đúng là quá bất lương, tôn thượng không sai, là vị Đế Quân kia quá xấu tính.”
Hết cách rồi, làm nô lệ của tư bản, tất nhiên phải biết giả hùa chứ.