Mẹ Kế Độc Ác Không Sụp Đổ Hình Tượng - Chương 3
Cập nhật lúc: 2025-03-28 11:22:10
Lượt xem: 1,136
Lục Tuyết chẳng hiểu gì, nhưng nghe nhắc đến kẹo thì có chút phản ứng.
Hiệu trưởng liếc nhìn tôi, rồi nhét thiết bị nghe lén vào túi mình:
"Phụ huynh của Lục Tuyết, đây là trường mẫu giáo trọng điểm của thành phố."
"Giáo viên ở đây đều đã qua kiểm duyệt nghiêm ngặt, nhân cách hoàn toàn đáng tin cậy."
Tôi bật cười vì tức:
"Ông định bao che cho tên cầm thú này sao?"
Hiệu trưởng cười đầy ẩn ý:
"Thầy Lưu luôn là giáo viên xuất sắc của trường, mong chị đừng nói lung tung làm ảnh hưởng đến danh tiếng của chúng tôi."
"Nếu không, tôi cũng không thể đảm bảo liệu Lục Tuyết có thể tiếp tục theo học ở đây hay không."
Nhìn thấy tôi không làm gì được.
Thầy Lưu quay sang tôi, nhếch môi cười khiêu khích.
13
Tôi ôm cô bé rời khỏi trường mẫu giáo.
Lục Tuyết dường như cảm nhận được điều gì đó.
Con bé vùi mặt vào cổ tôi, giọng rầu rĩ hỏi:
"Con… có làm sai điều gì không?"
Tôi ôm chặt con bé hơn, khẳng định:
"Không."
Sai là tên cầm thú đó.
Tôi đặt Lục Tuyết vào xe, định quay lại thì vô tình thấy một bóng người đang lén lút gần đó.
Tôi tóm cổ hắn lại, híp mắt nhìn:
"Sao con lại ở đây?"
Lục Vọng có vẻ hơi lúng túng:
"Đi dạo."
Xạo chó!
Tôi vạch trần cậu ta không chút nể nang:
"Con sợ mẹ bán con bé đúng không?"
Dù sao trước đây, tôi chưa bao giờ đích thân đưa Lục Tuyết đi học cả.
Lục Vọng: "…"
Nhưng tôi không có thời gian tính toán với cậu ta.
Thay vào đó, tôi ra lệnh cho cậu ta đi tìm một số thứ giúp tôi.
Lục Vọng nghe xong thì có vẻ không muốn làm.
Nhưng dưới sự "áp bức" của tôi, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn làm theo.
14
Tay cầm chặt gậy bóng chày, tôi kiên nhẫn chờ tên cầm thú đó tan làm.
Khi hắn đi qua con đường bắt buộc phải qua, tôi vung gậy một cú thật mạnh, quật hắn ngã xuống đất.
Sau đó trùm bao tải lên đầu hắn, lôi vào con hẻm vắng.
Lục Vọng hạ giọng kinh hãi:
"Mẹ điên rồi sao?!"
Tôi không đáp, cũng chẳng quan tâm đến tiếng kêu cứu trong bao tải.
Chỉ tiếp tục vung gậy, từng cú một, từng cú một.
Chỉ đến khi hắn hoàn toàn bất tỉnh, tôi mới lục túi lấy điện thoại của hắn ra.
Tôi tìm những bức ảnh hắn đã chụp lén bé gái.
Sau đó gửi toàn bộ vào nhóm chat của các phụ huynh.
Nhóm chat lập tức nổ tung!
Tôi vỗ vai Lục Vọng, người đang căng thẳng quan sát xung quanh:
"Đi thôi!"
Đi được một đoạn, Lục Vọng trầm giọng hỏi:
"Ông ta đã chọc giận gì mẹ?"
Tôi kể lại toàn bộ sự thật.
Sắc mặt Lục Vọng lập tức tối sầm lại, rồi xoay người định quay lại.
Tôi kéo cậu ta lại:
"Con định làm gì đấy?"
Giọng cậu ta lạnh băng:
"Quay lại g.i.ế.c ông ta."
Tôi cười nhạt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/me-ke-doc-ac-khong-sup-do-hinh-tuong/chuong-3.html.]
"Yên tâm, bài học mẹ đã tặng hắn, cả đời cũng không quên nổi.”
Ác nhân thì cứ để ác nhân trừng trị.
Mà tôi thì, vừa có sức, vừa có chiêu.
Tên đó đã làm gì với Lục Tuyết, tôi sẽ khiến hắn nếm trải y hệt.
Chỉ là, tốt nhất không để Lục Vọng chứng kiến cảnh không dành cho trẻ nhỏ này.
15
Dưới sự "huấn luyện" của tôi, đám nhóc con ngoan ngoãn răm rắp nghe lời.
Thậm chí, ngay cả Lục Vọng cũng hoàn toàn phục tùng quyền uy của tôi.
Có lẽ cậu ta bị dọa sợ bởi sự "hung ác" của tôi hôm đó.
Lúc này, tôi đang nằm dài trên sofa, tận hưởng một đứa bóp vai, một đứa đ.ấ.m chân, một đứa pha trà rót nước.
Sướng đến mức bật cười thành tiếng.
Quản gia nhìn cảnh tượng này cũng chẳng lấy làm lạ:
"Phu nhân, có khách tới."
Nghe vậy, tôi lập tức phấn chấn hẳn lên:
"Ai?"
Chẳng lẽ nam chính đã về?
"Là dì hai."
À, không quen.
Hồng Trần Vô Định
Tôi thất vọng nằm lại xuống ghế.
Nhưng thoáng nhìn thấy biểu cảm của ba đứa nhóc, tôi lập tức thấy thú vị:
"Các con không thích bà ta à?"
Lục Cẩu Đản im lặng.
Lục Thiết Trụ nhăn nhó nói:
"Mỗi lần dì ấy đến đều lấy mô hình máy bay của con mang về cho con trai của dì ấy."
Lục Tam Nha cũng đáng yêu gật đầu:
"Còn lấy cả váy của con nữa."
"Dì ấy nói con sau này cũng phải lấy chồng thôi, đi học chẳng có ích gì."
Con bé vẫn chưa hiểu được hàm ý trong câu nói đó, tò mò quay sang hỏi tôi:
"Mẹ ơi, lấy chồng là gì ạ?"
Tôi véo má con bé, nghiêm túc đáp:
"Lấy chồng là một thứ rất đáng sợ."
"Nó có nghĩa là cả đời này con sẽ phải chịu khổ khổ khổ khổ khổ khổ khổ."
Nói xong, tôi quay sang quản gia:
"Bảo bà ta cút đi."
Lớn tuổi thì sao? Tôi vẫn là mẹ kế độc ác đấy nhé!
16
Đáng tiếc, nam chính vẫn chưa về, kế hoạch làm mẹ kế độc ác của tôi không thể dừng lại.
Vì thế, tôi càng ra tay ác liệt hơn trong việc hành hạ ba đứa nhóc.
Sáng sớm, tôi bắt ba đứa uống mỗi đứa một ly sữa, thứ đồ uống kinh khủng nhất thế giới.
Sau đó ra lệnh cho Lục Vọng phải bóc đủ 100 con tôm trong 10 phút để tôi thưởng thức.
Lục Châu pha một ly trà chuẩn đúng 55 độ C đặt bên tay tôi.
Lục Tuyết thì đ.ấ.m lưng cho tôi, chỉ khi nào tôi bảo dừng mới được dừng.
Ngay khi tôi đang tận hưởng cuộc sống yên bình, bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân hỗn loạn.
Ban đầu, tôi và đám nhóc đều không để ý.
Cho đến khi tiếng bước chân càng lúc càng gần, kèm theo một giọng nói trầm thấp đầy nghi hoặc:
"Các người… đang làm gì vậy?"
Tôi mở mắt ra, đối diện với một người đàn ông cao ráo, đẹp trai.
Tôi còn đang ngơ ngác, Lục Vọng đã thản nhiên quay đầu lại:
"Ba, ba về rồi à."
Người đàn ông khẽ gật đầu.
Tôi: "?"
Lục Cẩu Đản, cậu vừa gọi anh ta là gì cơ?
Tôi kích động nhìn về phía Lục Kinh Hàn.
Ngay khoảnh khắc ấy, hệ thống cuối cùng cũng chịu xuất hiện:
"Ký chủ, anh ta chính là nam chính."
"Chỉ cần anh ta biết hết những chuyện ác độc cô làm rồi đuổi cô ra khỏi nhà, nhiệm vụ của cô sẽ hoàn thành!”