Mẹ Kế Của Tôi - 5

Cập nhật lúc: 2025-02-20 16:13:58
Lượt xem: 1,607

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

9

 

Nửa đêm khát nước tỉnh dậy để uống nước, tôi mới phát hiện không biết từ lúc nào thằng nhóc này đã leo lên giường tôi ngủ.

 

Nó mặc bộ đồ ngủ hình khủng long mới tôi mua, nằm ngủ trên chăn, còn Tiểu Phúc thì nằm ở chân giường, lấy bụng sưởi ấm cho chân thằng bé.

 

Mí mắt tôi giật giật, liền bế nó vào trong chăn.

 

Nó lẩm bẩm vài tiếng rồi rúc vào lòng tôi, khẽ thở ra một tiếng nhỏ.

 

Sáng hôm sau tỉnh dậy, thằng nhóc này quả nhiên bị sốt.

 

Không chỉ mình nó, ngay cả Tiểu Phúc—con chó đã nằm sưởi chân cho nó tối qua—cũng bị bệnh theo.

 

Tôi xin nghỉ học cho nó, rồi vội vàng đưa cả người lẫn chó đến bệnh viện.

 

Tiểu Phúc phải ở lại bệnh viện thú cưng vài ngày, tôi lái xe đưa Lương Hoài Cẩn về nhà trước.

 

Trên đường về, nó đột nhiên kêu tôi dừng xe, phải tốn không ít công sức mới giúp nó bước xuống khỏi ghế ngồi trẻ em.

 

Nó ngồi xổm bên cạnh thùng rác, ngẩng đầu lên hỏi tôi:

 

“Nó hình như đang mang thai, chúng ta có thể mang nó về nhà không?”

 

Tôi xoa nhẹ chóp mũi đỏ ửng và gương mặt nhỏ lạnh buốt của nó, mỉm cười:

 

“Tất nhiên là được.”

 

Tôi cởi áo khoác, cùng nó đưa con mèo mẹ đang mang thai đến bệnh viện thú cưng.

 

Lương Hoài Cẩn hỏi tôi:

 

“Tại sao chúng ta không mang nó về nhà?

 

“Nó sẽ không cãi nhau với Tiểu Phúc đâu.”

 

“Tại vì bác sĩ cần kiểm tra xem nó và những đứa bé trong bụng có khỏe mạnh không.

 

“Đợi đến thứ Bảy, dì sẽ đưa con đến đón cả nó và Tiểu Phúc về nhà, được không?”

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Thằng bé gật đầu thật mạnh.

 

Vì chuyện này mà suốt hai ngày liền nó bồn chồn không yên.

 

Sáng sớm thứ Bảy, nó đã lăn lộn trong chăn làm tôi không thể ngủ tiếp.

 

Không còn cách nào khác, tôi đành liều mình ra ngoài trong cái lạnh buổi sáng, đưa nó đi đón một mèo một chó về nhà.

 

Tiểu Phúc đã lâu không gặp tôi, vui mừng dụi dụi vào người tôi suốt.

 

Ngược lại, Lương Hoài Cẩn lại chỉ chú ý đến con mèo mẹ đang mang thai.

 

Nó hết cho mèo ăn bánh thưởng, lại vuốt ve cái bụng to tròn của con mèo.

 

Tiểu Phúc thấy vậy thì ghen tị, cứ quanh quẩn trong nhà kêu ư ử không ngừng.

 

10

 

Lại một Chủ nhật nữa, Lương Thanh hiếm hoi mới tranh thủ được thời gian gọi điện cho tôi.

 

Tôi xoay camera về phía Lương Hoài Cẩn, lúc này thằng bé đang chun mông, thở hồng hộc xúc phân cho mèo con.

 

“Tiểu Cẩn mới nhận nuôi một chú mèo, giờ đang bận rộn dọn phân cho nó đây.”

 

Lương Thanh khẽ bật cười:

 

“Nó ngoan là tốt rồi.”

 

Lương Hoài Cẩn không phát hiện ra tôi đang đứng sau lưng nó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/me-ke-cua-toi/5.html.]

Khó khăn lắm mới dọn xong, thằng bé liền ngồi bệt xuống sàn, quay lưng về phía tôi, ôm con mèo thủ thỉ nói chuyện một mình.

 

Tiểu Phúc tủi thân muốn chen vào lòng nó, nhưng lại bị nó đẩy ra không thương tiếc.

 

“Tiểu Phúc, cậu không được giành chỗ với mèo.

 

“Chờ mèo sinh con xong, mèo sẽ c.h.ế.t thôi.”

 

“Chúng ta phải nhường nhịn mèo.”

 

Sắc mặt tôi lập tức thay đổi, ngồi xổm xuống bên cạnh thằng bé, cẩn thận kiểm tra mèo mẹ một lượt.

 

Không phát hiện điều gì bất thường, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Tôi hỏi thằng bé:

 

“Tiểu Cẩn, sao con lại nói mèo sinh con xong sẽ chết?”

 

Lương Hoài Cẩn không ngẩng đầu lên, trả lời:

 

“Là ông bà ngoại nói với con đấy.”

 

Tôi sững người trước suy nghĩ lạ lùng của ông bà ngoại nó, nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích.

 

“Tiểu Cẩn, để dì Tống nói cho con biết…”

 

Thằng bé lập tức ngắt lời tôi, nghiêm túc sửa lại:

 

“Không phải dì Tống, là mẹ.”

 

Tôi ngẩn người vài giây, cảm giác như có ai đó dùng lông vũ khẽ khàng gãi vào nơi mềm mại nhất trong tim mình.

 

Cảm giác kỳ lạ, nhưng không tệ chút nào.

 

“Được, vậy mẹ nói cho con nghe nhé.

 

“Chỉ cần con chăm sóc mèo thật tốt, dù nó sinh con xong cũng sẽ không c.h.ế.t đâu.”

 

“Nó và mấy bé mèo nhỏ sẽ cùng nhau ở bên cạnh con.”

 

Đôi mắt Lương Hoài Cẩn sáng rực lên, vội vàng hỏi lại:

 

“Giống như mẹ sẽ luôn ở bên con mãi mãi đúng không?”

 

Tôi cúi xuống hôn lên má thằng bé, nghiêm túc trả lời:

 

“Đúng vậy, mẹ và mèo đều sẽ luôn ở bên con.”

 

Thằng bé vui mừng ôm chặt lấy mèo, hôn tới tấp.

 

Sau đó lại quay sang ôm cổ Tiểu Phúc, dỗ dành nó:

 

“Tiểu Phúc, cậu đừng buồn nhé, tớ cũng sẽ luôn luôn ở bên cậu.”

 

11

 

Tôi lại gọi điện cho Lương Thanh, nói với anh ấy rằng Lương Hoài Cẩn vẫn ổn, bảo anh không cần lo lắng.

 

“Có em ở đó, anh không lo cho thằng bé đâu.”

 

Ánh mắt anh nhìn tôi chằm chằm qua màn hình, hồi lâu mới ấm ức giải thích:

 

“Anh đã đợi cuộc gọi của em lâu lắm rồi, không ngờ, hai người các em lại chẳng ai nhớ đến chuyện gọi cho anh.”

 

Càng nói, anh càng tỏ ra ấm ức, thậm chí bắt đầu “tố cáo” những tội lỗi của tôi và Lương Hoài Cẩn.

 

Tôi vừa dỗ dành anh, vừa hỏi xem anh có kịp về nhà ăn Tết không.

 

Vì dự án ở nước ngoài gặp sự cố nên Lương Thanh không thể về ăn Tết được.

 

Đây là cái Tết đầu tiên tôi và Lương Hoài Cẩn cùng nhau đón.

Loading...