Mẹ Con Tôi Không Cần Anh - 7
Cập nhật lúc: 2025-03-08 13:04:35
Lượt xem: 347
Thấy con sắp bị bế đi, tôi tuyệt vọng cắn mạnh vào tay Lý Sương.
Ngay lúc này, Viên Viên từ ngoài lao vào, dẫn theo mấy bảo vệ của khu chung cư.
Cô ấy lớn tiếng hét: "Bắt lấy bọn chúng! Bọn bắt cóc trẻ em!"
Bảo vệ lập tức vây lại, khống chế cả hai.
Lý Sương và mẹ Cố Dã bị áp giải thẳng đến đồn cảnh sát.
Tôi gạt nước mắt, kiên quyết nói với cảnh sát: "Họ xâm nhập nhà trái phép, còn muốn cướp con tôi. Tôi muốn kiện họ, không bỏ qua đâu!"
19
Nghe tin Cố Dã vội vã chạy đến cầu xin tôi hòa giải.
Tôi đồng ý, nhưng với điều kiện bọn họ phải ký vào bản thỏa thuận đoạn tuyệt quan hệ với bé con.
Cầm được thỏa thuận trong tay, việc đầu tiên tôi làm chính là bán ngay căn nhà từng chung sống với Cố Dã, thu dọn hành lý, lập tức rời khỏi thành phố A!
Công ty của Viên Viên chuyển trụ sở lên Bắc Kinh, cô ấy cũng mời tôi cùng bé con đến đó sinh sống.
"Xem nè, đây chính là giang sơn mà trẫm chuẩn bị cho hai mẹ con nàng đó!"
Vừa đặt chân đến ngôi nhà mới, Viên Viên đắc ý khoanh tay trước ngực, chỉ vào biệt thự hai tầng có cảnh quan yên tĩnh, nội thất sang trọng. Quan trọng nhất là không một ai biết đến nơi này.
Viên Viên hiểu nỗi bất an trong lòng tôi, vì thế chuyện chúng tôi chuyển đến Bắc Kinh, cô ấy tuyệt đối không nói với ai.
Bé con của tôi biết nói sớm hơn những đứa trẻ khác.
Chưa đầy hai tuổi đã có thể nói tròn vành rõ chữ, còn biết nói cả những câu dài liền mạch.
"Con trai tớ đúng là thiên tài! Lớn lên con muốn thi Thanh Hoa hay Bắc Đại đây hả?"
Viên Viên ngồi trên thảm chơi với bé con, mặt mày hớn hở.
"Tớ thấy tốt nhất là nướng ngô ăn trước đã, sắp c.h.ế.t đói rồi đây này!"
Tôi ôm bụng than thở.
Hôm nay đưa bé con đi tiêm phòng, thằng nhóc này được tôi và Viên Viên nuôi đến tròn trịa như cục bột, bế lâu một chút là tê rần hết cả tay.
"Haha, cậu chỉ biết ăn thôi!"
Viên Viên cười nhạo tôi, xong lại buộc tạp dề rồi vào bếp nấu cơm.
Giờ đây, việc kinh doanh của công ty chủ yếu do tôi phụ trách, Viên Viên dành nhiều thời gian hơn để học nấu ăn.
Không chỉ lo ba bữa cho hai mẹ con tôi, cô ấy còn chuẩn bị rất nhiều món ăn dặm phong phú cho bé con.
Thằng bé thích cô nàng đến phát cuồng, cứ ríu rít gọi "mẹ nuôi" suốt ngày, còn quấn hơn là người mẹ ruột là tôi đây.
20
Lần tiếp theo tôi nghe tin về Cố Dã là từ một người bạn chung của cả hai.
Cậu ta nói Cố Dã gặp tai nạn giao thông, hai chân bị cắt bỏ!
Thì ra từ sau khi chúng tôi dọn đi, gia đình Cố Dã không tìm được tung tích mẹ con tôi, mẹ anh ta cứ ngày ngày giục giã anh ta và Lý Sương sinh con nối dõi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/me-con-toi-khong-can-anh/7.html.]
Sau đó vô tình biết được Lý Sương không có tử cung, vĩnh viễn không thể sinh con, bà ta tức giận đến mức ngất xỉu, phải nhập viện.
Lý Sương sốt sắng chạy ngược chạy xuôi chăm sóc, nhưng khi mẹ Cố Dã tỉnh lại, câu đầu tiên bà ta nói chính là ép Cố Dã phải cắt đứt với Lý Sương.
Thế nhưng, chỉ cần Cố Dã nhắc đến chuyện chia tay, Lý Sương lập tức khóc lóc đòi chết.
Sau cùng, dưới áp lực từ cả hai bên, Cố Dã lại bị cô ta lừa kéo đi đăng ký kết hôn.
Mẹ anh ta biết chuyện, tức đến lên cơn đau tim, đưa vào bệnh viện không kịp, qua đời ngay sau đó.
Có được giấy kết hôn trong tay, Lý Sương tiêu tiền còn mạnh tay hơn trước.
Công ty của Cố Dã thì liên tục thua lỗ, sắp đến bờ vực phá sản.
Lý Sương ghét bỏ anh ta không kiếm được tiền, liền lén lút qua lại với một gã nhà giàu khác.
Khi Cố Dã biết chuyện, anh ta mắng cô ta là đồ đàn bà dơ bẩn, bị người người chà đạp.
Sau đó nổi điên lao xe thẳng vào Lý Sương và gã đại gia kia.
Thế nhưng gã đàn ông đó nhanh chân né kịp, Lý Sương thì bị đ.â.m c.h.ế.t ngay tại chỗ, còn Cố Dã chỉ bị thương nhẹ.
Chiếc xe tông vào cột đường, toàn bộ phần đầu xe méo mó, hai chân Cố Dã bị kẹt dưới ghế.
Thời điểm lực lượng cứu hộ tới nơi, chân anh ta đã mất m.á.u quá nhiều, buộc phải cưa bỏ.
Cùng lúc đó, anh ta còn đối mặt với cáo buộc cố ý g.i.ế.c người, rất có thể sẽ phải ngồi tù chung thân.
Nhưng, tất cả những điều này thì liên quan gì đến tôi chứ?
Tôi chỉ biết rằng...
Xuân về rồi.
Gia đình nhỏ của tôi sắp sửa đến Tokyo ngắm hoa anh đào.
Dưới bầu trời phủ kín những cánh hoa phớt hồng, tôi và Viên Viên mỗi người nắm lấy một bàn tay nhỏ xíu của bé con.
Bước qua lớp cánh hoa mềm mại trên mặt đất, cùng nhau tiến về một tương lai tươi sáng hơn.
Một cậu bé người Hoa đi ngang qua tò mò hỏi bé con của tôi: "Sao bạn chỉ có mẹ thôi vậy? Ba đâu?"
Bé con quay đầu nhìn tôi, mỉm cười nói với cậu bé kia:
"Ba của tớ là Ultraman! Bị quái vật bắt đi mất rồi!"
"Nhưng không sao đâu, mẹ tớ yêu tớ rất nhiều, nhiều đến mức dùng cả đời cũng không hết. Không có ba cũng chẳng sao cả!"
Có lẽ một ngày nào đó trong tương lai, tôi sẽ gặp được một người đàn ông thật lòng yêu thương tôi và bé con.
Cũng có thể, người đó mãi mãi chẳng bao giờ xuất hiện.
Nhưng điều đó có quan trọng gì đâu?
Bé con của tôi đã nói rồi...
Con sẽ luôn ở bên mẹ.
Mà tôi, cũng sẽ mãi mãi ở bên con!
(Hoàn)